| (trích Tiếng Lòng)
Ta đã khóc thương
em, em gái nhỏ
Mái đầu xanh sớm
trắng mảnh tang cha
Ta đã khóc thương
chiều vàng tựa cửa
Ngóng chờ con, rung tóc
bạc mẹ già!
Ta nhớ lắm, ngày
Ba Mươi, ta khóc
Súng đạn điên
cuồng, máu đổ thây phơi
Gan ruột người lửng
lơ trên dây điện
Ðầu lâu người
trừng mở lớn con ngươi
Ngày Ba Mươi có những
người chiến sĩ
Trước lệnh đầu
hàng ôm súng xông lên
Có những anh hùng
giữ tròn tiết khí
Tự tuẫn dưới
cờ, bia đá không tên!
Ta đã khóc thương
tháng năm cải tạo
Ngọn roi thù quấn quít
trái tim đau
Lũ sâu bọ trơn môi
lời nhân đạo
Ru loài người vào
đáy vực thương đau!
Ta đã khóc thương
những người vợ trẻ
Tay ôm con, tay xách giỏ
nuôi chồng
Không góa bụa mà
đời như góa bụa
Trái tim sầu chất chứa
những mùa Ðông!
Ta đã khóc thương
những đàn em bé
Vừa chào đời
đã biết sắn, khoai, ngô
Nếu có lúc em đến
trường đi học
Trường dạy em toàn
những hận với thù !!!
Ta đã khóc thương
những người con gái
Tuổi trăng tròn không
có một tình yêu
Những tháng những
năm đợi chờ ái ngại
Bàn tay gầy lạnh cóng
với hoang liêu...
Ta đã khóc thương
những người ở lại
Mộng bình yên mơ mãi
vẫn chưa thành
Dân ta ơi ! Quê hương
ta quằn quại
Ðợi những bàn
tay góp dựng thanh bình !
Ta đã khóc thương
ta, đời phiêu giạt
Chốn tha hương ta sống
kiếp dân Hời
Hồn Do Thái, đau buồn
ta cúi mặt
Hỡi Quê Hương
yêu dấu của ta ơi !!!
Ngô Minh Hằng
|