Tạp Chí Văn Học
Ðấu Tranh Cho Một Việt Nam Tự Do Dân Chủ P.O. Box 74013, Hillcrest
Park PO. Vancouver, BC. V5V-5C8, Canada
Phone+Fax: (604) 875-9022
- Sau 6PM (604) 879-1179
Email:
nsvietnamyahoo.com
Cập nhật hóa hàng
ngày
Chủ
Biên:Hải Triều Ðại
diện nhóm Úc châu: Người Quan Sát - Ðại diện nhóm
Âu châu: Trần Phượng Hoàng - Ðại diện nhóm Hoa Kỳ:
Hoa Sơn Kiếm - Ðại diện nhóm nội địa:
Hồng Lĩnh (Việt Nam).
Tiếng nói của những người góp phần đấu tranh cho một Việt Nam
tự do, thực hiện bởi nhóm "Freedom for Vietnam", phát hành trên
toàn thế giới.
Nguyệt-San
Việt-Nam Số 65 Tháng
03/2003 Những
Dòng thơ gửi về quê hương Việt Nam (Tháng 3/2003)
“Những Dòng Thơ Cho Quê Hương
Tự Do”
<<...Trên hết, lịch sử sẽ không
bao giờ tha thứ cho các phần tử trí thức mà nhân dân đã tốn
nhiều công sức bồi dưỡng nhưng vì khiếp nhược, xu phụ quyền thế,
MÀ PHẢI CÂM MIỆNG TRƯỚC NHỮNG BẤT CÔNG VÀ THỐNG KHỔ MÀ NHÂN
DÂN PHẢI ÂM THẦM CHỊU ÐỰNG, cho nên, ở đây, tôi đặt tất cả
sinh mạng và phẩm giá cuả một con người vốn không có bất cứ
phương tiện tự vệ nào, không có bất cứ sự bảo vệ nào của pháp
luật, ngoài nhục hình và sự chết, trong bàn tay sắt của bạo lực
chuyên chính. ..... Tôi chấp nhận sự chết bởi sự trả thù của
bạo lực chuyên chính, cũng như nhiều con nguời đáng kính và đáng
phục khác đã chấp nhận, và đã chết, để cho lương tri và lý trí
cuả con nguời Việt Nam còn tồn tại trong ý nghĩa cao đẹp nhất
của dân tộc.....>> .
(Thích Tuệ Sỹ, ngày 3 tháng 6, 2001, Tổng
Thư Ký Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, trong thư gửi cho
Nông Ðức Mạnh từ Sài Gòn)
* * *
Nhân tập “Những Trận Ðánh Không Tên Trong
Quân Sư” ra đời và tin tức được chuyển về Việt Nam qua các hệ
thống internet, RFA, VOA..., chúng tôi nhận được email kèm theo bài
thơ vô cùng cảm động của một anh em trong nước gửi cho Hải Triều,
Trần Nam Bình và “Những Trận Ðánh Không Tên Trong Quân Sử”.
Chúng tôi xin chạy nguyên bài thơ của tác
giả Hoàng Quy (1972) do “Người Quảng Trị” gửi ra. Và Hoàng Quy là
một chiến binh Cộng Hòa chiến đấu ở Quảng Trị và dọc đường máu
Ðại Lộ Kinh Hoàng vào Mùa Hè Ðỏ Lửa 1972.
Bài thơ hồi đáp xin gửi lại cho <Người
qt> với niềm thương cảm 5/5, và tác giả Hoàng Quy. Nếu trời thương
cho anh còn sống ở đâu đó trên trái đất này, xin anh liên
lạc HT/ Nguyệt San Việt Nam.
* * *
Date: Sat, 8 Mar 2003 17:52:49 -0800 (PST)
From: Nguoi qt
Subject: Hai Lang
To: nsvietnam@yahoo.com
CC: t_nambinh@yahoo.com
Kinh gui NSVN, anh Hai Trieu, anh TNB,
Chung toi dang o trong nuoc...
Da 30 nam, luc nao doc lai bai tho nay cung
lam chay nuoc mat. Khong biet tac gia bay gio o dau, con hay la mat? Xin
kinh gui anh Hai Trieu de ghi nho "NHUNG TRAN DANH KHONG TEN TRONG QUAN
SU".
Tran trong.
Về
cùng anh, em bé Hải Lăng ơi Hoàng Quy (1972)
Về cùng anh, em bé Hải Lăng ơi,
Xuân đã sang rồi
Dẫu Phá Tam Giang lưới phơi chưa đầy bến
Chợ Sãi phiên mai còn thiếu bao người
Rặng nhãn bờ sông lỡ làng một lứa
Ðồng Triệu Phong bỏ vụ tháng mười
Dẫu mắt hỏa châu vẫn còn thao thức
Sau từng chiều rơi
Dẫu đất Hải Lăng chưa mờ vết máu
Người Hải Lăng còn tản mát những phương
trời
Và cho dẫu đâu đây bóng dơi còn chập
choạng
Lưỡi lê khua sắc rợn quỷ ma cười
Nhưng em cứ về, về cùng anh hỡi bé
Lớn bước trên đường số một mà đi
Những đụn cát trải dài, em chớ ngại ngùng
chi
Anh đã dọn hết chông mìn, ụ pháo
Như cánh gió Lào trườn ngang rừng Lao Bảo
Mùa hè dài nung bỏng đất quê ta
Ðã tắt rồi em - Gió xuân phổ hiền hòa
Giặc tan rồi em - Hãy cùng nhau trở lại
Về theo em, mẹ già ơi có phải
Bà mẹ già khốn khổ sớm mai kia
Áo rách chân run, nước mắt đầm đìa
Không kịp chôn người con trai duy nhất
Ðại đội con đang nương theo bờ đất
Cũng đành thôi trong thế một chống mười
Mẹ dừng chân với cả mấy trăm người
- Ðâu nỡ bỏ lính mình đơn độc chết!
- Không, không được, xin bà con chạy hết
Bọn giặc này đâu kể lính hay dân?
Vào phương Nam là cái chết xa dần
(Dân với lính quên đạn lùa, pháo chụp
Phút lưu luyến giữa sa trường đỏ rực
Dòng sử nào ghi nổi, Hải Lăng ơi!)
Mẹ vuốt lưng con - nước mắt nghẹn lời
- Ráng ở lại mà ngăn thù con hỉ
Lạy Trời Phật độ trì cho chiến sĩ
Nhờ các con mẹ gửi Hải Lăng ni
Giặc tràn lên - Tăng rú, pháo ầm ì
Dồn hỏa lực quét vào dân tị nạn
Già trẻ gục, xác tơi bời dấu đạn
Sau lưng con la liệt những thây người
Giặc phục bên đường bắn mãi không thôi
Ðồng mông quạnh, biết nơi nào ẩn náu?
Con đứng thẳng, cắn vành môi bật máu
Nòng súng rung, tê buốt ngón tay cò
Hơn trăm người cùng bật dậy, hô to:
- Khóa súng giặc cứu đồng bào khỏi chết!
Cả đại đội vụt ào lên, súng quét
Làm con-đê-xương-thịt cản đạn thù
Ðể phía sau trong màn khói mịt mù
Bà con được rời xa vùng đất lửa
Chiến công ấy, đoàn quân nào dám hứa
Khi chúng con trong thế một chống mười
Em bé Hải Lăng ơi!
Có phải em - Cậu học sinh bữa đó
Pháo địch tung nằm ngả bên đường
Ðại đội anh đã tận tình chăm sóc
Rồi gửi vô bằng xe cứu thương
Bao nhiêu bạn em không còn trở lại
Bao nhiêu mầm xuân tàn rụi giữa sa trường...
Mà thôi, kể làm chi thêm buồn hỡi bé
Xuân đã sang rồi
Vườn nhà em nở mấy cánh hoa tươi
Trên nhánh mai nào còn sót lại
Ðóa hoa quý, em về hãy hái
Quà Hải Lăng - Xuân thứ nhất hòa bình
Tặng bất cứ ai mang mầu áo như anh
Những người lính mấy trăm ngày đội pháo
Ðể hôm nay quê nghèo tan gió bão
Trải niềm vui lên chót vót Cổ Thành
Cờ ta bay lồng lộng gió xuân xanh...
Hoàng Quy (1972)
Ðáp
lời, tiếng gọi nghe 5! Lời
nghe còn hực hờn căm súng rền Hải Triều
Người bạn ta còn ở Việt Nam ơi!
Ðọc những dòng thơ bời bời mùa hè đỏ
lửa
Giọt nước mắt 30 năm bỗng ứa
Cơ hồ tan chảy tuyết đông sa
Người gửi vần thơ, nghìn dậm quan hà
Trang sách cũ nhạt nhòa những trận đánh
oai hùng
không tên trong quân sử
Ta ở bên trời như vẫn còn nghe tiếng gọi
Bao oan hồn dũng liệt núi sông xưa
Nước dẫu theo sông ra biển không về
Ta vẫn nhớ lối mòn chinh chiến giục
Sỏi đá Ðông Hà còn sầu cơn quốc nhục
Vách Cổ thành còn ngấm máu Nam quân
Ta là ai, mà thơ dậy căm hờn
Ta là kẻ sống còn trong đoàn quân bức
tử
Ôi, "bao trận đánh không tên trong quân
sử"
Ôi, " giống nòi hào kiệt, bóng trăng
tan!"
Ta đọc vần thơ, mà lệ hai hàng
Người muôn dậm nghe 5?
Người lính Cộng Hoà hiên ngang, bất diệt!
Ta thề, ngày nào còn sống, sẽ có ngày
dẫm lên nỗi chết
Về lại quê hương
Thắp sáng miên trường
Ngày cờ đỏ tan tành trên đường thiên
lý
Bắc Nam, núi vỡ, sông dâng, nối dài vòng
tay thế kỷ
Ta sẽ thăm Quảng Trị
Ðại Lộ Kinh Hoàng rực nắng một mầu hoa
Hoa Tự Do rộ khắp cả sơn hà!