NGƯỜI
VIỆT QUỐC GIA VÀ
NHU CẦU
BẢO VỆ LẰN RANH QUỐC/CỘNG
Cựu ÐT/HQ Vũ xuân
An, Canada
Bác sĩ Nguyễn tuấn
Anh, Hoa kỳ
Bác sĩ Nguyễn thanh Bình,
Canada
Cựu ÐT Phạm thanh Can,
CA, HK
Bác sĩ Bùi thế
Cầu, Canada
Kỹ sư Hoàng mai Chào,
CA, HK
Bác sĩ Phạm tu Chính,
Pháp
Giáo sư Tôn thất
Diên, CA, HK
Bác sĩ Ngô vi Dương,
Canada
Cựu ÐT/BÐQ Nguyễn
văn Ðại, HK
Cựu ThTá Phạm văn
Ðức, Pháp
Cựu TrTá Nguyễn Ð
Giang, Canada
Bà Phạm thị Vân
Hải, Pháp
Bác sĩ Nguyễn duy Hảo,
CA, HK
Cựu ÐT/KQ Huỳnh hữu
Hiền, HK
Cựu ÐT/BKD Phan văn
Huấn, HK
Cựu ChTướng Trần
quang Khôi, HK
Cựu ÐT Hoàng đạo
Thế Kiệt, HK
Hòa thượng Thích
nguyên Lai, HK
Bác sĩ Trần mộng
Lâm, Canada
Bác sĩ Hoàng cơ
Lân, Pháp
Ông Ðặng vũ Lợi,
Pháp
Bác sĩ Nguyễn đình
Mão, Pháp
Cựu ÐT Nguyễn hòa
Phùng, HK |
Dược sĩ Lâm xuân
Quang, Canada
Cựu Dân biểu Vũ
văn Quý, TX, HK
Bác sĩ Hoàng đức
Sính, AZ, HK
Bác sĩ Cao xuân Sơn,
VA, HK
Bác sĩ Tôn thất
Sơn, Na uy
Cựu Ðại úy Nguyễn
văn Thanh, HK
Cựu ChTướng Lê
văn Thân, HK
Nhà thơ Nguyễn chí
Thiện, HK
Linh muc Trần quý Thiện,
VA, HK
Cựu ÐT Trần văn
Thoàn, Pháp
Cựu TrTướng Phạm
quốc Thuần, HK
Cựu D.biểu Dương
văn Thụy, Canada
Bác sĩ Trần văn
Tích, Ðức
Bác sĩ Nguyễn gia Tiến,
Thụy sĩ
Bác sĩ Phạm ngọc
Tỏa, OR, HK
Bác sĩ Phạm hữu
Trác, Canada
Cựu D. biểu Nhan minh Trang,
HK
Cựu TrTướng Trần
văn Trung, Pháp
Cựu ChTướng Mạch
văn Trường, HK
Cựu Thtá Nguyễn xuân
Tùng, HK
Bác sĩ Từ Uyên,
Canada
Giáo sư TP Nguyễn xuân
Vinh, HK
Cựu ÐT Trần đình
Vỵ, Pháp
Bác sĩ Ðoàn Yến,
CA, HK |
* * *
Trong một buổi phát thanh
sáng, vào đầu tháng 11-02, hai đài
Saigon-Houston và VNCR nam Cali đã loan tin thủ
tướng Vc vừa ký một quyết
định đẩy mạnh công tác
kiều vận tại hải ngoại. Ðại
để hai xướng ngôn viên Dương
Phục và Nguyễn Trường của
hai đài trên cho biết, qua quyết
định này Vc sẽ còn đi xa hơn
cả giao lưu văn hóa. Ðó là
"giao lưu người". Chúng sẽ trải
người ra hải ngoại, trà trộn
vào với dân tỵ nạn để
hoạt động, khiến cho ta không còn
biết đâu là Quốc gia đâu
là cộng sản. Nhân tin này, các
xướng ngôn viên nói trên
đã nêu lên câu hỏi là
liệu người Việt hải ngoại có
nên xác định lại lằn ranh phân
định Quốc/cộng hay không?
Cũng trong thời gian này,
tin tức về cuộc phỏng vấn một
người trước kia từng
giữ những chức vụ cao cấp
của VNCH, đã được phổ
biến rộng rãi. Người được
phỏng vấn không những đã
có lời lẽ cổ võ sự
cộng tác với Vc, mà còn lăng
mạ cả cuộc chiến tranh tự vệ
đẫm máu của quân dân miền
Nam chống bọn cộng sản độc tài
xâm lược miền Bắc là một
cuộc chiến bẩn thỉu. Sự nhục
mạ nặng nề, trắng trợn này
đã gây một làn sóng phẫn
nộ dữ dội trong khắp các cộng
đồng người Việt tỵ nạn.
Tiếp theo là một cuộc
họp báo của một cựu Thiếu
tá Lực lượng Ðặc biệt
Mỹ, được giới thiệu
là đang làm cố vấn tình báo
cho Thái lan, đã minh thị tố cáo
lãnh tụ một tổ chức chính
trị chống cộng ở Nam Cali, là
cộng sản, hay đã làm lợi
cho cs - chiếu theo các hành động
đã qua của đương sự
- do đó đã gây phản ứng
mạnh mẽ của tổ chức này,
và đã có lộn xộn, hành
hung, khiến cảnh sát phải can thiệp.
Báo Mỹ tại địa phương cho
đây vẫn là một vấn đề
(Quốc/ cộng) nóng bỏng trong cộng đồng
Việt Nam.
Sau nữa là buổi đại
hội văn nghệ gây quỹ hoàn tất
Tượng đài Việt-Mỹ đầu
tiên trên đất Hoa kỳ, tại thành
phố Westminster, thủ đô của người
Việt tỵ nạn cộng sản, được
tổ chức vào hạ tuần tháng
11-02. Ðồng hương đã lũ
lượt kéo nhau đi dự, y như
hồi đi biểu tình chống ảnh
Hồ cờ Cộng mấy năm về
trước. Một cuộc tập họp khổng
lồ, trước sau có đến
trên dưới 25,000 người, đến
để bầy tỏ sự nhiệt thành
ủng hộ việc xây dựng Tượng
đài ghi ơn các chiến sĩ VNCH
và Hoa Kỳ, những anh hùng đã
hy sinh xương máu để bảo vệ
miền Nam Tự do chống cuộc xâm lăng
của quân cs Bắc Việt. Kết quả
đã gây được gần gấp
đôi số tiền cần thiết.
Cả bốn sự việc
đều bắt nguồn từ cuộc
tranh chấp Quốc/cộng, và đều
đồng quy vào cùng một vấn
đề đó. Nó đã chứng
tỏ một thái độ rõ rệt và
những hành động dứt khoát
của cả hai bên liên hệ.
Thật ra thì đây chỉ
là sự nối tiếp của cuộc
chiến Quốc/cộng đã xẩy ra từ
trên nửa thế kỷ nay tại nước
ta. Tuy cuộc chiến quân sự đã
chấm dứt từ gần 30 năm
trước nhưng trên thực tế
cuộc đấu tranh giữa hai bên vẫn
tiếp diễn không ngừng, khi ngấm
ngầm, khi sôi nổi, dưới những
hình thức khác nhau.
* * *
Cộng sản miền Bắc,
với sự yểm trợ tích
cực của khối cộng sản quốc
tế, dù đã thôn tính xong miền
Nam từ năm 1975 và đặt cả
nước dưới quyền thống
trị của chế độ độc tài
chuyên chính Hà-nội, vẫn kiên
trì theo đuổi đến cùng để
khống chế nốt khối người
Việt Quốc gia đã thoát ra hải
ngoại. Qua các chiến dịch giao lưu (chỉ
giao lưu một chiều, để phục vụ
cs), chúng đã xâm nhập vào
các cộng đồng người Việt
khắp nơi, trên khắp mọi mặt, để
tìm cách lũng đoạn, khống chế.
Về văn hóa, khởi
đầu từ cuốn băng cát-sét
nhạc vàng "vô hại" gửi ra hải
ngoại để mở đường,
nay sách báo, băng nhạc, băng video,
và đủ thứ tài liệu, kể
cả những sản phẩm của chính
cs, đã công khai tràn ngập các
cộng đồng tỵ nạn. Các đoàn
văn công Vc và một số các văn
nghệ sĩ tỵ nạn cũng đã
đi lại, trao đổi sinh hoạt. Ðó
là chưa kể vô số văn hóa
phẩm khác do các cán bộ nằm
vùng và tay sai ấn hành tại chỗ.
Về kinh tế, kết quả
cũng tương tự. Trong lúc Vc đang
kiệt quệ thì người tỵ nạn
cs đã đổ tiền về cứu
chúng, qua du lịch, cứu trợ, và
làm ăn buôn bán. Người
ta ước lượng hàng năm
‘Việt kiều’ đã đem về nước
trên dưới 3 tỷ mỷ kim, hơn
bất cứ số tiền viện trợ
hay vay mượn nào mà chúng xin
được từ các nước
ngoài, kể cả các cơ quan quốc
tế. Thêm nữa là hàng tỷ
mỹ kim cs kiếm được nhờ
xuất cảng các sản phẩm tiêu
dùng và buôn bán với người
tỵ nan.
Về xã hội, các
cuộc quyên góp gửi tiền về
nước cứu trợ thiên tai
hoặc nghèo đói bệnh tật, trước
còn e dè, nay cũng đã hoàn
toàn công khai. Cộng sản đã
trắng trợn khai thác lòng nhân
ái của người Quốc-gia, kêu
gọi cứu trợ thiên tai bệnh
tật để lấy cắp tiền của
nạn nhân, rồi lại còn kêu gọi
đóng góp để cải thiện
đời sống đồng bào,
thay cho nhà cầm quyền cs, trong khi chính
cs vẫn xuất cảng dầu nhớt,
gạo tôm…để lấy tiền, và
để tham nhũng.
Về tôn giáo, đáng
ngạc nhiên là cộng sản cũng đã
đạt được một vài thành
quả. Một số tu sĩ thuộc các tôn
giáo đã ung dung xuất ngoại để
"rao giảng giáo lý" và để
chứng minh cho tập thể tỵ nạn và
thế giới biết rằng trong nước
có thừa tự do tôn giáo,
thừa tu sĩ -chỉ có dân tỵ
nạn là thiếu và cần; đồng
thời cũng để chứng tỏ
rằng những rêu rao là chúng
đàn áp tôn giáo, bắt bớ
tu sĩ … hoàn toàn bịa đặt, vu
khống. Một số các tu sĩ và
dân tỵ nạn đã tổ chức
đón tiếp họ, đôi khi trân
trọng.
Riêng về chính trị,
tuy Vc chưa đạt được mục
tiêu cuối cùng là khống chế
trọn vẹn các cộng đồng của
ta song cũng đã thành công khá
tốt đẹp. Chiến dịch "hòa giải
hòa hợp" của chúng đã
gây phân hóa nặng nề trong khối
người Việt hải ngoại. Không
ít người tỵ nạn đã
đi đi về về ‘du lịch’ để
khoe khoang, hưởng lạc, cũng như làm
ăn. Bả vinh hoa đã làm cho một
số người ‘Quốc gia’ trở
cờ đón gió, tiếp tay gieo
rắc các luận điệu của bọn
cs nằm vùng. Kẻ thì lên tiếng
phỉ báng miền Nam, bảo ‘chế độ’
Miền Nam có hơn gì ‘chế độ’
miền Bắc đâu, cũng làm nô
lệ ngoại bang, cũng gây tội ác,
và cũng tham nhũng, như cs miền Bắc
vậy. Kẻ thì đòi xóa bỏ
hàng rào Quốc/cộng để mau hòa
giải hòa hợp xây dựng quê
hương (xã hội chủ nghĩa). Kẻ
thì mong ước sẽ có ngày
cả người cầm cờ vàng
ba sọc đỏ lẫn cầm cờ
đỏ sao vàng cùng nhau đi biểu
tình chống cộng! Thậm chí còn
có kẻ dám lớn tiếng nói
rằng cuộc chiến chống cộng sản
xâm lược miền Bắc, bảo vệ
tự do, của quân dân miền Nam, là
bẩn thỉu!
* * *
Về phía Cộng hòa
miền Nam, dù đã bị đồng
minh phản bội tháo chạy khiến phải
thua trận mất nước, nhưng hàng
triệu người đã thoát được
ra ngoài. Tuy phải lưu vong, song chính nghĩa
của người Quốc gia lại ngày
càng sáng tỏ, vì cs đã ngày
càng để lộ rõ bộ mặt thật
xâm lăng, tàn bạo phi nhân, bất
tài bất lực của chúng. Ðất
nước lạc hậu, dân bị kìm
kẹp, tham nhũng lan tràn, đến nỗi
bị xếp vào hàng mấy nước
độc tài, nghèo nàn, chậm tiến,
nhất thế giới.
Trước hoàn cảnh
bi thảm đó của đất nước,
và trước những nỗ lực
không ngừng để lũng đoạn
các cộng đồng tỵ nạn của
ta, người Việt Quốc gia không thể
khoanh tay, ngoảnh mặt làm ngơ. Cuộc đấu
tranh do đó vẫn phải tiếp tục.
Khởi đầu là
những ước mơ giải phóng
đất nước bằng cách mạng
võ trang. Ðã có những nhóm
Trần văn Bá, Mai văn Hạnh, Lê
quốc Túy ở Pháp, và Mặt
trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng
Việt Nam, Chí nguyện đoàn… ở
Mỹ, bí mật về nước chiến
đấu, nhưng đáng tiếc đều
đã thất bại.
Kế tiếp là các
cuộc đấu tranh về chính trị,
với các chiến dịch: tố cáo
bạo quyền cs -qua vụ thuyền nhân; chuyển
lửa về quê hương; khai thác
sự sụp đổ của cs quốc tế;
vận động quốc tế, đòi
nhân quyền cho đồng bào quốc
nội; yểm trợ các phong trào đối
kháng của các nhân vật đấu
tranh trong nước; chống bỏ cấm
vận và thiết lập bang giao Mỹ-Vc…
Song song vào đó còn
có những hành động chống
cộng ngoạn mục như: dùng xe ủi đất
xông vô treo cờ tại tòa đại
sứ Vc ở Pháp, bay về Saigon thả
truyền đơn kêu gọi đồng
bào nổi lên lật đổ bạo
quyền v.v.
Mặt khác, để bảo
vệ các cộng đồng hải ngoại
trước âm mưu lũng đoạn
của Vc, nhiều chiến dịch đã
được tung ra nhằm tẩy chay văn
hóa phẩm cs, chống gửi tiền
và du lịch về Việt Nam, chống tiêu
dùng các sản phẩm cs, chống cán
bộ văn công đi tuyên truyền và
quan chức cao cấp Vc đi khuyến dụ
đầu tư…
Các chiến dịch nói
trên tuy chỉ thành công giới
hạn, và chỉ ngăn chặn được
phần nào bước tiến của
Vc, nhưng người Quốc gia cũng đã
giành được mấy thắng lợi
vô cùng lớn lao.
Thứ nhất là đã
chặn đứng được mưu
đồ tràn ngập các cộng đồng
tỵ nạn bằng ảnh Hồ cờ
Cộng –qua một cuộc tranh đấu hào
hùng suốt 53 ngày đêm tại quận
Cam. Thứ hai là đã xây dựng
được một tượng đài
Chiến sĩ Việt-Mỹ đầu tiên
trên nước Hoa kỳ, tại thủ
đô của người Việt tỵ
nạn cs, vượt qua tất cả những
đánh phá chính thức hay ngấm
ngầm của Vc cùng tay sai. Thứ ba là
đã có được một giới
trẻ trí thức đầy ý thức,
quyết tẩy chay không hưởng ứng
lời kêu gọi của Vc, nhất định
không đem tài lực về tái
thiết quê hương, để giúp
cs an nhiên tọa hưởng, ngồi lì.
Và thứ tư là, các cộng
đồng người Việt ở
vùng đông bắc Hoa kỳ đã
làm rạng danh tập thể người
Việt tỵ nạn trước quốc tế,
qua các cuộc diễn hành, do các cơ
quan Văn hóa Quốc tế và Di dân
Quốc tế tổ chức, với
hàng rừng cờ VNCH, và từng
đoạt được 3 giải thưởng:
đông nhất, đẹp nhất, và
có ý nghĩa nhất.
Ðây là những
thành công rực rỡ nhất
và có tính cách quyết định
nhất của chúng ta nhằm bảo vệ
hậu tuyến của người Quốc
gia, trong khi tình hình quốc tế đã
có một vài bất lợi. Việc
thiết lập bang giao và ký thương
ước Mỹ/ Vc, đã có hậu
quả tức thì là tiếp sức
cho Vc trong nước và làm nản
lòng một số người Việt Quốc
gia hải ngoại, tuy rằng đó cũng
lại là dịp để chứng tỏ
cho người dân trong nước thấy
cái ưu thế vô địch của
thế giới tự do và của người
Việt tỵ nạn, mà hậu quả sau cùng
sẽ là "diễn biến hòa bình",
đưa Vc đến chỗ phải xụp
đổ.
Diễn trình đấu
tranh nói trên đã chứng tỏ
rõ rệt là cuộc tranh chấp Quốc/cộng
từ trên nửa thế kỷ nay (1945-2002)
vẫn tiếp diễn không ngừng.
Ðối với cs, chủ trương bạn/thù
rất dứt khoát, lằn ranh Quốc/
cộng không bao giờ là vấn đề
phải bàn cãi. Ðối với
người Quốc gia cả trong lẫn ngoài
nước, lằn ranh đó dĩ nhiên
cũng không thể xóa bỏ, mặc dầu
bao nỗ lực đánh phá. Cuộc
tranh chấp Quốc/ cộng, giữa chính
tà, đúng sai, thiện ác, sẽ
không ngừng cho đến khi đất
nước đã hết nạn cs, nhân
dân cả nước đã thật
sự giành lại được tự
do dân chủ và nhân quyền. Sẽ
không thể có sự dung nhượng
giữa Quốc gia và cộng sản, bởi
hai chế độ có những khác
biệt căn bản như nước với
lửa.
VỀ QUỐC GIA:
Ðúng như tên gọi,
Chủ nghĩa "Quốc gia" có nguồn gốc
từ quốc gia, và có cứu
cánh là dân tộc. Chủ nghĩa Quốc
gia gắn liền, đến độ đồng
nghĩa, với các danh từ "quốc
gia, dân tộc". Nội dung của chủ nghĩa
Quốc gia Việt-Nam không gì khác hơn
là truyền thống nhân sinh, văn hóa…từ
ngàn xưa của dòng giống Lạc Việt,
ngay cả dưới các chế độ
phong kiến. Căn bản của chủ nghĩa
Quốc gia chính là dân sinh, nhân quyền
của người dân.
Kẻ thù của Quốc
gia đã bôi nhọ chủ nghĩa Quốc
gia, đã đồng hóa "Quốc gia
miền Nam" với "các chính quyền
miền Nam", để xỉ mạ chủ nghĩa
Quốc gia là tham nhũng, là tay sai đế
quốc, là chạy theo tư bản… trong khi
thực sự Quốc gia là siêu chế
độ. Cộng hòa, xã hội, quân
chủ, cộng sản v.v...chỉ là các
chế độ trong một Quốc gia. Và
quốc gia miền Nam -mà chính Vc đã
toa rập với thực dân để
chia đôi Nam Bắc, tại Genève năm
1954) theo chủ nghĩa Quốc gia, đã
từng có bao nhiêu chế độ,
bao nhiêu chính quyền, tốt hay xấu,
đến rồi đi, thay nhau cầm quyền,
nhưng Quốc gia thì vẫn luôn luôn
còn đó, và Quân đội
cũng vẫn còn đó…cho đến
khi bị mất vào tay cộng sản xâm
lăng miền Bắc.
VỀ CỘNG SẢN:
Cộng sản là một chủ
nghĩa hoàn toàn mới lạ đối
với dân tộc ta. Nó được
người cộng sản Việt-Nam, do Hồ
chí Minh và mấy chục đồng chí,
nhập cảng từ Âu châu vào.
Vì hoàn toàn xa lạ
nên chủ nghĩa cs hoàn toàn khác
biệt với truyền thống Việt Nam.
Trong suốt hơn 4000 năm lịch sử,
chưa bao giờ đất nước
ta có: "đấu tranh giai cấp" để
"tiêu diệt trí phú địa hào";
"vô sản chuyên chính" để độc
đảng thống trị bằng sắt máu;
"đấu tố, đánh tư sản
mại bản" để vô sản hóa
nhân dân; "công an trị" để kiểm
soát từ miếng ăn nơi ở,
từ các suy tư đến tiếng
nói của người dân…như Việt
cộng đã làm.
Cái gì cũng là
của "đảng" hết. Thậm chí nước
cũng là nước "Xã hội chủ
nghĩa" của đảng; cờ đỏ
sao vàng của đảng cũng là
cờ của nước; bài ‘tiến
quân ca’ của đảng cũng là bài
quốc ca của nước; quân đội
của nước cũng là quân
đội của đảng, chỉ trung thành
với đảng; và tài sản
của cả nước cũng là tài
sản của đảng.
Nói tóm lại đảng,
tức Tổng bí thư và mươi
người trong bộ chính trị, muốn
sử dụng nước và dân
ra sao thì làm: bắt làm dân công,
cho thuê làm lao động, đem bán,
hay cho không cũng được, vì
tất cả là của đảng.
Ðể có cái nhìn
rõ nét hơn về sự khác
biệt giữa hai bên Quốc/cộng, chỉ
cần dóc bỏ hết cái "vỏ cộng
sản" áp đặt bên ngoài, ta sẽ
thấy ngay cái "lõi Quốc gia" của
người Quốc gia Việt Nam. Ðó
là nếp sống hiền hòa, nhân
nghĩa, trong tình đồng bào của
tuyệt đại đa số nhân dân
Việt Nam, từ Nam chí Bắc, từ
cổ chí kim.
Nay nếu nhất đán
xóa bỏ lằn ranh Quốc/cộng đó
thì rõ ràng là đã một
mặt bỏ đi truyền thống Quốc
gia của người Việt Nam, một mặt
công nhận chủ trương ngoại nhập
tàn hại của người cộng sản.
Trong hiện tình thì điều đó
hoàn toàn chỉ có lợi cho Việt
cộng, vì chúng đang nắm chính
quyền, đang có cả nước,
ai về đấy mà bảo chúng xóa
bỏ?
NHỮNG MỐC ÐIỂM
CHÍNH CỦA LẰN RANH QUỐC/CỘNG
Cộng sản xưa nay vẫn
rất tự hào về ‘chủ nghĩa
vô địch’ của chúng. Nhưng nay
thì bộ mặt thật của cs đã
lộ. Khối cs quốc tế đã sụp
đổ. Tội lỗi tầy trời
của cs khắp nơi đã được
phơi bày. Nước cs nào cũng
đều nghèo đói, lạc hậu
và tham nhũng, đang phải ngửa
tay tha phương cầu thực. Vì thế
luận điệu ‘đỉnh cao’ bây giờ
phải nhường chỗ cho những
luận điệu nhằm nhận chìm chính
nghĩa Quốc gia của ta. Ðể đạt
đến mục đích đó, để
xóa bỏ tất cả các dấu vết
còn lại của người Việt-Nam
Quốc gia, từ quốc ca, quốc kỳ
đến tinh thần chống cộng, cs và
tay sai đã bền bỉ tung ra những
luận điệu đôi khi thoạt trông
có vẻ hợp lý, để đánh
lừa những người Quốc
gia nhẹ dạ.
Chẳng hạn, luận điệu:
Nó đã đổi mới rồi,
và đang làm cho nhân dân được
no ấm hơn, tại sao lại cứ chống?
Quả thật là người
dân đã khá hơn đôi chút.
Nhưng đó chỉ là diện. Ðiểm
ở đây là, cs cho dạ dầy
dân no hơn một chút, để kể
công, bám quyền; cũng như trước
kia, chúng bắt dạ dầy dân đói
để dễ bề kiểm soát. Nhưng
quan trọng nhất là, chúng đang biến
xã hội ta thành một xã hội loài
vật, xã hội người máy. Chúng
coi người dân như con vật, con chó
Pavlov, chỉ cần đổ cơm gạo vào
mồm rồi đánh kiểng để
sai khiến; cũng như cái máy, chỉ
cần đổ xăng dầu vào rồi
bấm nút là xong. Ai chấp nhận điều
đó? Ai không biết con người
có trí não, biết suy tư, biết
phân biệt phải trái, chính tà,
muốn được sống tự do,
hạnh phúc, có nhân quyền và
nhân phẩm. Cho nên phải chống đến
cùng cái chủ trương -và sự
cúi đầu chấp nhận- cái xã
hội loài vật, loài vượn, như
một nhà thơ đã từng diễn
tả.
Một luận điệu khác
cũng thường được cs
và tay sai tung ra là: kéo nhau về cả
đống mà còn chống cộng cái
gì! Cũng có vẻ đúng, nhưng
cũng lại chỉ đúng có một
phần nhỏ. Không phải cứ về
Việt Nam là theo cộng hay hết chống
cộng. Con người nhân bản Quốc
gia không phải vậy. Ngoại trừ một
số rất nhỏ, về là theo Vc, còn
với tuyệt đại đa số, về
chỉ vì sự ràng buộc tình cảm
thiêng liêng. Xong rồi vẫn chống
cộng như thường. Bằng cớ?
–Thì vụ ảnh Hồ cờ
cộng, và mới nhất, vụ Tượng
đài. Cứ thử nhìn vào
số mấy chục ngàn người
đi biểu tình chống ảnh Hồ cờ
Cộng và đi xây dựng Tượng
đài, ta sẽ thấy không khó
tìm ra những khuôn mặt đã
từng về VN du lịch. Cũng nên
nói thêm là con số 25,000 trong 135,000
người Việt ở quận Cam đi
biểu tình là một tỷ lệ tối
cao, tương đương với 50,000,000.
người trong số 270,000,000. dân Mỹ
đi biểu tình, vào cùng một thời
điểm, tại cùng một địa
điểm. Ðây là một kỷ lục
vô tiền khoáng hậu trong lịch sử
nhân loại.
Nếu cần thêm bằng
cớ, thì thử tìm xem có
cán bộ cao cấp Vc nào sang đây
mà không phải đi cửa sau hay cửa
dưới, nói gì đi giữa
cộng đồng tỵ nạn cộng sản
‘hết chống cộng rồi’?
* * *
Vì vậy nhu cầu vô
cùng thiết yếu của người
Việt Quốc gia lúc này là phải
nỗ lực xác định và bảo
vệ lằn ranh Quốc/ cộng để dễ
phân biệt trắng đen. Và để
có thể bảo vệ hữu hiệu lằn
ranh đó thì tất yếu chúng
ta phải có một lập trường
chung hay ít ra những mốc điểm
chính để phân định Quốc/cộng.
Ðây là điều vô cùng
khó khăn trong hiện tình. Nhưng vì
nhu cầu cấp thiết, chúng tôi xin
mạo muội đề nghị với đồng
hương mấy mốc điểm chính
dưới đây để tạm thời
có một căn cứ đấu tranh
chung, hầu dễ phân biệt bạn/thù
hơn, đồng thời cũng để
hóa giải phần nào những luận
điệu đánh phá của địch
và tay sai.
1/ Thứ nhất, chủ
nghĩa Quốc gia của người Việt
Quốc gia lấy truyền thống dân tộc
làm nền tảng, tranh đấu đến
cùng để xây dựng một quốc
gia độc lập và toàn vẹn lãnh
thổ, nhân dân được sống
tự do dân chủ, nhân quyền được
tôn trọng, đất nước theo
kịp với trào lưu tiến hóa
của nhân loại.
Trên căn bản đó,
người Việt Quốc gia triệt để
chống lại chủ nghĩa ngoại lai cs và
tất cả các cơ chế chính quyền
độc tài tham nhũng và bất
lực của chúng, đứng đầu
là hiến pháp, đồng thời
khẳng định sẽ không bao giờ
có sự dung nhượng, hòa giải,
giữa hai chủ nghĩa và hai chế
độ Quốc/cộng. Chỉ có một
con đường duy nhất là cs phải
trả lại đất nước cho toàn
dân.
2/ Thứ hai, người
Việt Quốc gia không chỉ giới hạn
vào nhân dân miền Nam trước
kia hay tập thể tỵ nạn bây giờ,
mà bao gồm tất cả những người
Việt không cộng sản, thiết tha với
nếp sống tự do, dân chủ, cả
ở ngoài lẫn trong nước.
Nhân dân Việt-Nam, Bắc-Trung-Nam, đều
mong muốn và đã hy sinh muôn vàn
xương máu để chiến đấu
cho Ðộc lập, Tự do, Hạnh phúc
của dân tộc chứ không phải
để xây dựng chế độ
cộng sản phi nhân. Do đó họ đều
là người Quốc gia.
Mọi tổ chức và
nhân sự cố tình đi ngược
lại khát vọng đó của toàn
dân đều bị coi là phản bội
dân tộc. Mọi thành phần thực
tâm đối kháng với Vc, nhằm
giành lại tự do dân chủ cho đồng
bào, đều là những Chiến
sĩ Quốc gia, đáng được
ngợi ca, và phải được
yểm trợ mạnh mẽ.
3/ Thứ ba, chủ nghĩa
Quốc gia hoàn toàn trong sáng, người
Quốc gia là những con người
dân tộc. Chủ nghĩa Quốc gia gắn
liền với truyền thống dân
tộc và vĩnh viễn là của dân
tộc, khác hẳn với bất cứ
thứ chủ nghĩa ngoại lai nào, đặc
biệt là chủ nghĩa cộng sản chuyên
chính, độc tài, phi nhân, phản
khoa học.
Cố tình đồng hóa
và hạ thấp ‘Quốc gia’ xuống ngang
hàng với ‘Chế độ’, để
bôi bẩn ‘chủ nghĩa Quốc gia’, qua một
vài chính quyền xấu, là phản
bội Quốc gia phỉ báng Dân tộc.
Cần phân biệt thật rõ: chế độ
cs xấu không có nghĩa là dân
tộc Việt Nam xấu. Cũng vậy, một
chính quyền miền Nam xấu không thể
nói là ‘Quốc gia miền Nam xấu và
người Quốc gia xấu’.
4/ Thứ tư, cuộc
cách mạng tháng 8-45 là của các
thành phần Quốc gia (công chức,
thanh niên, sinh viên) đứng lên
tổ chức biểu tình đòi
độc lập, xây dựng tự do
dân chủ, nhưng đã bị cán
bộ Vc lẻn vô trưng cờ chiếm
công. Chỉ vì lòng yêu nước
sôi nổi, và cũng vì lúc đó
không hiểu rõ bản chất của
cs, nên đồng bào ta đã để
cho chúng dễ dàng chiếm quyền,
và tiêu diệt các đảng phái
quốc gia. Từ đó cs đã
cướp công cả cuộc kháng
chiến thắng lợi chống Pháp
của toàn dân ta, trong đó Vc chỉ
là một thiểu số cầm đầu
quỷ quyệt
Vậy, giành công cách
mạng tháng 8 và kháng chiến thắng
lợi cho Vc là sai lầm, man trá, chỉ
nhằm đề cao chúng để cho phép
chúng ở lại chính quyền. Lịch
sử chắc chắn sẽ minh xác điều
này. Và cộng sản sẽ bị lên
án về hành vi tráo trở gian
ngoan độc hại của chúng.
5/ Thứ năm, cuộc
chiến đấu chống quân cộng sản
xâm lăng miền Bắc để bảo
vệ miền nam là một cuộc chiến
đấu tự vệ, hoàn toàn có
chính nghĩa. Hàng triệu đồng
bào miền Nam đã hy sinh thân xác,
tài sản, để cố giữ phần
đất Tự do của Tổ quốc.
Hàng hàng lớp lớp quân
đội miền Bắc bị Vc lừa
bịp, lùa vào miền Nam chống ‘Mỹ
Ngụy’ đã phải bỏ thây cho Vc
làm nghĩa vụ quốc tế, xây dựng
đế quốc đỏ.
Cuộc chiến tương tàn,
phi nghĩa, do Vc đội lốt phong trào
giải phóng miền Nam khởi xướng,
nay đã được cả thế
giới và ngay cả cs nhìn nhận.
Cuộc tỵ nạn vĩ đại của quân
dân miền Nam từng làm rung động
cả nhân loại, đã là một
bằng chứng không thể chối cãi
về chính nghĩa Tự do của quân
dân miền Nam.
Người Việt Quốc
gia đã một lần nữa tỏ
rõ thái độ chống cộng của
mình qua vụ ảnh Hồ cờ cộng,
và mới nhất là qua Ðại
hội Tạ ơn Chiến sĩ Việt-Mỹ.
Do đó, tất cả những lập
luận bôi nhọ cuộc chiến đấu
cao đẹp của Quân Dân miền Nam
chỉ chứng tỏ một sự vu khống
trắng trợn, ngu muội, vô liêm sỉ,
xuất phát từ cs hoặc bọn lưu
manh chính trị, bọn trở cờ
đón gió tay sai.
6/ Thứ sáu, các
chế độ trước đây
ở miền Nam tuy có ít nhiều
khuyết điểm, song về bản chất
miền Nam vẫn là một quốc gia dân
chủ, người dân được
hưởng hầu như đầy đủ
các quyền tự do căn bản, như
tự do tín ngưỡng, ngôn luận,
sinh hoạt chính trị, tư hữu, kinh
doanh… ngay cả trong khi đang có chiến tranh
chống cs xâm lăng miền Bắc. Trên
phạm vi tổ chức, chính quyền có
ba ngành độc lập với nhau, là
lập pháp, hành pháp, và tư pháp.
Quốc hội và chính phủ đều
do dân trực tiếp bàu lên.
Chính vì vậy mà trong
quá trình hơn hai mươi năm của
Quốc gia Miền Nam, người ta đã
thấy có ít nhất 5 chế độ
thay nhau cầm quyền: Quốc gia, Bảo Ðại
– Ðệ nhất Cộng hòa, Ngô đình
Diệm – Cách mạng, Dương văn Minh
– Hiến chương, Nguyễn Khánh – và
Ðệ nhị Cộng hòa, Nguyễn văn
Thiệu.
Ðây là điểm
son của thể chế Quốc gia tại miền
Nam. Sự tự do và trù phú
của miền Nam sau này đã được
chính một số cán bộ cộng sản
như Hoàng minh Chính, Dương thu Hương
v.v. trực tiếp hay gián tiếp công
khai nhìn nhận. Nhà văn nữ Dương
thu Hương đã nhận định rằng,
so với miền Nam thì chế độ
miền Bắc chỉ là mọi rợ.
Cựu Viện trưởng viện Mác
xít Hoàng minh Chính thì nói thẳng:
đồng bào miền Nam phải bỏ
nước ra đi chỉ vì lòng yêu
nước, không thể sống chung với
cs.
Như vậy, lấy một số
khuyết điểm của các chính quyền
VNCH để so sánh với những
tội ác tầy trời của cs miền
Bắc, và lấy các chế độ
ở miền Nam đồng hóa với
chủ nghĩa Quốc gia, để sỉ mạ
chủ nghĩa Quốc gia và người
Quốc gia, rồi đem đánh bằng
với chế độ cs miền Bắc
cộng sản, chỉ là một sự cố
tình nhằm biện minh cho chế độ
vô cùng độc hại Vc, để
giúp chúng bám mãi chính quyền.
7/ Thứ bảy, người
Việt Quốc gia không hiếu chiến, không
quá khích, không nuôi dưỡng
hận thù. Chính Vc mới là kẻ
hiếu chiến. Cuộc chiến tại miền
Nam trước đây là do Vc chủ
xướng, miền Nam chỉ tự vệ.
Ðồng minh chỉ vào giúp miền
Nam sau khi Vc và khối cs đã khởi
hấn. Còn ngày nay người Quốc
gia tỵ nạn cũng chỉ chống lại sự
xâm nhập phá hoại của Vc, và
chỉ yểm trợ đồng bào trong
nước đòi chính quyền Vc
trả lại sự tự do mà chúng
đã cướp đoạt của
đồng bào cả nước từ
bao nhiêu năm trước.
Chính Vc mới là
kẻ quá khích. Chủ trương cs là
một chủ trương vô cùng khát
máu. Ngay bây giờ chúng cũng
chỉ đòi Việt kiều giao lưu và
hòa giải một chiều để thủ
lợi. Chúng đã không chịu
hòa giải hòa hợp với đồng
bào trong nước, ngay cả với
những đảng viên cs bất đồng
chính kiến. Chúng chỉ cho tay sai ra ngoài
hoạt động, chứ không bao giờ
cho những người như Hòa thượng
Thích Quảng Ðộ, Linh mục Nguyễn
văn Lý v.v. ra ngoài, dù chỉ để
giảng đạo.
Chính Vc đã không
chịu xóa bỏ hận thù. Sau chiến
thắng 75 chúng đã lừa bắt
đi đầy cả triệu quân dân
chính miền Nam vào các trại tù
khổ sai, gọi là học tập cải tạo.
Chúng đã theo đuổi đến
cùng để đánh phá các
cộng đồng tỵ nạn người
Việt Quốc gia, như mọi người
đều thấy. Từ trong não bộ
của cs, không bao giờ chúng chủ
trương tha thứ cho kẻ thù. Nếu
có uyển chuyển thì đó chỉ
là chiến thuật. Một Việt kiều
về du lịch, chỉ cần đả động
đến chính trị là lập tức
bị bắt giữ. Họ chỉ được
quyền đem tiền về chứ không
được quyền nói chuyện giao
lưu hay xóa bỏ hận thù thật sự.
Tất cả những điều
trên đều đã được
chứng thực. Mọi luận điệu
đi ngược lại đều là
vu khống, chỉ có mục đích phục
vụ cho tuyên truyền cs, làm lợi
cho chúng.
8/ Thứ tám, lằn
ranh Quốc/cộng trải dài khắp các
nơi có người Việt Quốc gia,
kể cả ở quê hương. Người
Việt Quốc gia hải ngoại hoàn toàn
tán dương và triệt để ủng
hộ đồng bào đã can đảm
đứng lên chống lại bọn cầm
quyền bất công tham nhũng Vc, và
vinh danh các chiến sĩ thật sự
đấu tranh cho tự do trong nước,
bất kể quá khứ của họ
ra sao.
Người Việt Quốc
gia hải ngoại ý thức rõ rằng,
chỉ vì lòng yêu nước căm
thù thực dân, tuyệt đại đa
số nhân dân ta đã đi theo kháng
chiến để tiêu diệt kẻ thù.
Họ không hề là cộng sản. Vô
tình họ đã bị cộng sản
phản bội, lợi dụng cho mưu đồ
bành trướng đế quốc đỏ
của Nga Hoa. Chính vì vậy đồng
bào đã phải trả một giá
quá đắt, qua những vụ Nhân
văn Giai phẩm, Cải cách Ruộng đất,
Ðánh tư sản mại bản, đổ
xương máu tại miền Nam, Cam bốt,
và biên giới Tàu...Còn nhân
dân thì bị kìm kẹp, đói
khổ, mất tự do nhân phẩm, bị
tham nhũng đục khoét, đất nước
bị dâng hiến cho ngoại bang một cách
nhục nhã.
Bởi đã phần
nào nhìn thấy dã tâm của cộng
sản nên lằn ranh Quốc/cộng đang
ngày càng hiện rõ hơn trong quốc
nội. Ðã có nhiều nhà trí
thức và đảng viên cs lão
thành đứng lên đòi chính
quyền cs phải từ bỏ chủ nghĩa
Mác-xít, trả lại tự do cho nhân
dân. Ngay chính người dân bần
cùng, hàng vạn người, cũng
đã mấy phen biểu tình chống
lại bọn cầm quyền độc tài
tham nhũng.
Những sự kiện này
đã phản bác tất cả các
luận điệu tuyên truyền của Vc
và tay sai, rằng đồng bào đã
bị bọn phản động xúi giục.
Thật ra chúng rất sợ sự liên
kết của người Quốc gia nên
đã hết sức tìm cách
chia rẽ người Quốc gia trong và
ngoài nước.
9/ Thứ chín,
người Việt Quốc gia hải ngoại
luôn luôn hướng về quê
hương, đất Tổ, sẵn sàng
dồn mọi nỗ lực để tái
thiết đất nước, nhưng chỉ
khi nào trong nước có một chế
độ dân chủ pháp trị, một
chính quyền thực sự của dân
và vì dân. Chừng nào Vc còn
đó và chủ trương một chính
quyền cực kỳ độc tài tham
nhũng, không chịu lo cho phúc lợi
người dân mà chỉ lo ăn cắp
để làm giàu cho bọn tài phiệt
đỏ, chừng đó người
Quốc gia hải ngoại nhất định
không đóng góp phần mình.
Người Việt Quốc gia, vốn giàu
lòng nhân ái, ngoài sự cưu
mang gia đình và thân hữu, sẽ
chỉ cứu trợ -một cách trực
tiếp- đồng bào bị thiên tai
tật nguyền chứ quyết không đem
của cải và đổ mồ hôi
về làm thay cho một chính quyền độc
tài tham nhũng bất lực.
Mọi cố gắng kêu
gọi người Việt hải ngoại đem
nhân tài vật lực về ‘xây
dựng đất nước" tuyệt
đối không thể chấp nhận được.
Ðiều đó chỉ giúp cho Vc kéo
dài thêm ách thống trị trên
quê hương. Vc là cái nhọt độc.
Phải dứt bỏ nó đi, dù
có đau đớn, mới mong
mang được đất nước
ra khỏi lầm than. Ða số giới
trẻ trí thức hải ngoại đã
hiểu rất rõ điều này nên
bấy lâu vẫn tẩy chay các luận
điệu ve vãn của cs.
* * *
Chúng tôi biết rõ
mấy điểm nêu trên không đủ
làm thành một lằn ranh vững
chắc giữa Quốc/cộng, một điều
không thể làm được nếu
không có sự góp sức của
mọi người, nhất là những
bậc cao minh. Ðó chỉ là những
gợi ý về phân định đúng
sai, chính tà, giữa hai bên Quốc/cộng.
Từ những căn bản đó,
chúng tôi hy vọng chúng ta có thể
cùng nhau đi đến một khẳng
định chung là: vì không thể
có một sự dung nhượng nào
giữa Quốc gia và cộng sản, tất
cả những nỗ lực, qua lời
nói hay hành động, nhằm làm
lợi cho cộng sản, bất lợi
cho ta, cho các cộng đồng tỵ nạn,
và cho chính nghĩa Quốc gia, đều
bị coi là phản bội Quốc gia Dân
tộc.
* * *
Khối trên dưới
3 triệu người Việt hải ngoại
trên nguyên tắc đều là người
Quốc gia, tỵ nạn cộng sản. Nhưng
trên thực tế đó không phải
là một tập thể thống nhất. Vì
không có chính quyền để lãnh
đạo, vì không có một tổ
chức có đủ uy tín để
hướng dẫn, và cũng vì
bị cs liên tục đánh phá, các
cộng đồng của ta đã bị
nhiều phân hóa, lực lượng
bị phân tán, tiếng nói thiếu
hiệu lực. Tuy cùng chống cộng nhưng
không có một đường lối
chung, mỗi người mỗi tổ chức
chống một khác, có khi lại chống
lẫn nhau. Vc nằm vùng cũng thừa
cơ đội lốt người Quốc
gia, nhân danh chống cộng để làm
đủ trò lố lăng, bẩn thỉu,
hầu làm mất uy tín người
tỵ nạn. Chúng đã phá nát
các đoàn thể, các cộng đồng
bằng các thủ đoạn xúi giục,
vu khống, bôi nhọ, đe dọa, và
cả khủng bố, những người
chống cộng chân chính, nhất là
những ngưỡi có thái độ
dứt khoát và có chút uy tín.
Chính là để cố
tránh phần nào tình trạng nói
trên, chúng tôi, một nhóm những
cá nhân Người Việt Quốc
gia ưu tư về cuộc đấu tranh chống
cộng, đã mạo muội đề nghị
mấy điểm nêu trên để
xin đồng hương, những người
Quốc gia chân chính thuộc mọi giới,
từ kinh doanh tới trí thức,
từ cựu quân nhân tới
sinh viên học sinh… đặc biệt là
khối thầm lặng, cùng suy ngẫm.
Chúng tôi tin rằng dù
trong trường hợp nào thì
các ý kiến nêu lên cũng là
một sự góp ý tích cực,
và hơn nữa, một tiếng chuông,
về nhu cầu bảo vệ lằn ranh Quốc/cộng.
Còn nếu được đông
đảo người Việt Quốc gia
chân chính quan tâm, tán thành việc
bảo vệ đến cùng lằn ranh Quốc/cộng,
và cùng góp sức xây dựng
cho được một lập trường
chung, thì đó quả là một điều
may mắn cho cuộc đấu tranh chung của
chúng ta.
Ðể đạt được
kết quả mong muốn, chúng tôi khẩn
thiết kêu gọi quý vị trong giới
truyền thông tích cực yểm trợ
cho nỗ lực này. Nếu không có
sự tiếp tay hữu hiệu của quý
vị thì e sẽ khó đạt được
kết quả tốt đẹp.
Ðối với đồng
hương, chúng tôi xin quý vị hãy
có ngay một thái độ mạnh mẽ,
dứt khoát, quyết liệt tẩy chay
cô lập bọn cs nằm vùng và tay
sai, để bảo vệ cộng đồng,
tạo điều kiện thuận lợi cho
việc yểm trợ đồng bào quốc
nội giành lại tự do.
Chúng tôi xin sẵn sàng
đón nhận các ý kiến và
những lời chỉ giáo của
quý đồng hương cùng các
bậc thức giả, để người
Việt Quốc gia chân chính chúng ta cùng
nhau xây dựng cho được một
lập trường chung, bảo vệ đến
cùng một lằn ranh Quốc/cộng.
Ngày 18 tháng 12 năm 2002
|