Một
phương án đổi mới trình
đồng bào cả nước
Bùi Tín
Ðầu Xuân Quý Mùi
(2003)
Nhân đầu Xuân Quý
Mùi, tôi xin chúc Tết đồng
bào bằng bài viết tâm huyết
này . Ðây là của tổng hợp
ý kiến nhiều chiến sỹ dân
chủ trong và ngoài nước, từ
các lão chiến sỹ cộng sản
kỳ cựu đến các trí thức
trẻ giàu trí tuệ, từ các
cựu chiến binh đồng đội
của tôi đến các nhà báo
trung thực đồng nghiệp.
Hơn 12 năm sống xa quê
hương, không ngày đêm nào
tôi không canh cánh nhớ đến
đồng bào thân yêu, đến
nay vẫn chưa được hưởng
quyền tự do của công dân mà
hầu hết nhân dân thế giới
đã được hưởng
như khí trời. Trung tướng
Trần Ðộ trước khi qua đời,
dặn lại tôi rằng ông mang theo nỗi
nhục của một đất nước
có độc lập mà đồng bào
chưa có tự do !
Tôi tha thiết cầu mong
bạn nào nhận được bài
này hãy truyền tay cho các bạn khác
đọc, nhân bản thêm (photocopy) cho người
thân quen, gây nên những cuộc bàn
luận, nhận xét và thêm bớt,
đối thoại sôi nổi, ở các
câu lạc bộ, trường học, trong
gia đình... Mọi sự nghiệp lớn
đều bắt nguồn từ vô
vàn việc làm nhỏ, bình thường,
quý báu như thế. Tôi xin cám
ơn các bạn.
I- Khó khăn và bế
tắc của chính quyền hiện tại
Sau Ðại hội 9, bộ chính
trị Ðảng CS tỏ ra yếu kém rõ
rệt so với những người
tiền nhiệm của họ về trình độ
lý luận, kinh nghiệm lãnh đạo,
và quyền uy xã hội. Có người
trong nước gọi họ là những
người "lùn chính trị".
Sự yếu kém nói
trên gần đây thể hiện rấi
rõ trong những lúng túng trước
hàng loạt sự kiện : đàn áp
dân Rađê , Bana , Êđê , phá
các nhà thờ Tin lành ở
Tây nguyên ; đối phó thấp
hèn, dại dột trong tang lễ trung tướng
Trần Ðộ ; đuối lý trong vụ
kiện "cá basa" (kinh tế thị trường
theo định hướng XHCN là sự
thú nhận hiển nhiên về sự
can thiệp thô bạo của nhà nước
vào mọi lĩnh vực kinh tế !) ; gây
sự thô lỗ với nhà văn
gan góc Dương Thu Hương, với
nghệ sỹ đang được mến
mộ Ðơn Dương ; các vụ xử
án theo kiểu phường chèo
luật sư Lê Chí Quang, cựu chiến
binh Nguyễn Khắc Toàn, giữa lúc
quốc hội cam kết xây dựng một
nền tư pháp công bình, theo thủ
tục xét xử hiện đại ; đặc
biệt là việc bắt giữ phi lý
ông, bà Pham Quế Dương và ông
Trần Khuê ; rồi việc thậm thụt,
úp úp mở mở về các
hiệp ước Việt Trung -một cục
xương bị hóc, khạc chẳng ra, nuốt
chẳng vào ; đến việc hoãn
đi hoãn lại việc xét xử
bọn Năm Cam từ tháng 7, rồi tháng
9, rồi nhất định vào đầu
tháng 11, sau đó ấn định vào
giữa tháng 12, nay lại hẹn đến
tháng 2 năm 2003 - mà còn có thể
hoãn nữa -, cứ như trò đùa
với xã hội !
Về nhân sự, uỷ
viên bộ chinh trị Lê Minh Hương ,
bộ trưởng công an bị loại bỏ
trên thực tế , nhưng lại "dựng"
lên cho ông ta một chức vụ "ảo"
chưa từng có :trưởng ban an
ninh của bộ chính trị (!) , coi thường
cơ sở đảng và công luận,
để dư luận phỏng đoán là
ngài bộ trưởng bị dính khá
sâu vào vụ Năm Cam. Một việc làm
vụng về, khuất tất.
Thật ra những lúng
túng mang tính bi hài của nhóm lãnh
đạo ÐCS đâu phải là ngẫu
nhiên. Nó bắt nguồn từ bi kịch
gốc : tuy thấy sự phá sản rõ
ràng của chủ nghĩa Mac-Lénin, của
CNXH hiện thực , qua sự sụp đổ
tan tành của đảng cộng sản Liên
Xô, của Liên bang Xô viết mà
họ từng coi là mẫu mực, là
trụ cột, qua sự rã đám của
phe XHCN một thời được họ
coi là tất thắng, là vô địch,
họ vẫn một mực "giữ vững
lập trường", "kiên định"
chủ nghĩa Mác-Lênin và CNXH để
tiếp tục cầm quyền và thủ
lợi, bắt buộc nhân dân è
cổ chịu cái "cùm" Mác-Lênin
và CNXH, được biểu hiện bằng
duy trì nền chuyên chính của đảng
CS độc quyền, tiếp tục tịch thu
mọi quyền tự do của công dân,
bịt mồm mọi nhà báo, nhà văn,
nghệ sỹ đòi quyền tự do
sáng tạo.
Bước vào năm
2003, các vị lãnh đạo ở
Hànội chia nhau đi các địa phương
chúc mừng năm mới. Họ tô
đậm các thành tích : phát triển
kinh tế đạt hơn 7% ; sản xuất
lúa, cà phê, thuỷ sản, dầu
và khí đốt tăng khá, nhưng
khó khăn yếu kém còn nhiều
: tham nhũng lộng hành, ngành xây
dựng thất thoát cực lớn,
hành chính còn quan liêu nặng, đầu
tư từ ngoài giảm đến 40%
! Họ động viên nhân dân : cố
đạt mức phát triển 7,5% ; phát
huy mạnh mẽ nội lực ; kiên quyết
chống tham nhũng ; nâng cao năng suất
và chất lượng để đủ
sức cạnh tranh trên thị trường
quốc tế ; cải cách hành chính
và ngân hàng; tranh thủ đầu
tư quốc tế ; xây dựng hệ thống
pháp luật hoàn chỉnh, thực thi nhà
nước pháp quyền... Nghe rất
hay, nhưng...
Nhưng... làm sao thi hành
luật pháp nghiêm, khi nền tư pháp
vẫn là công cụ của đảng,
bộ chính trị vẫn cầm cân nảy
mực chứ không phải là hội
đồng xét xử ; làm sao người
sản xuất và kinh doanh có thể yên
lòng khi quyền tư hữu vẫn chưa
được công nhận đầy
đủ ; khi các doanh nghiệp tư chỉ
được coi là con ghẻ bên cạnh
con đẻ là doanh nghiệp nhà nước
; chống tham nhũng sao nổi, khi báo chí
là tiếng nói của công luận
xã hội vẫn bị bịt mồm chặt
mỗi
khi động đến các vị "kễnh",
mà các vị này và cận thần
với gia đình họ mới ăn
bẫm, ăn bẩn, "ăn tàn bạo" theo
cách nói của bà con trong nước
; đầu tư từ nước ngoài
giảm lớn,giảm đến hơn
40% năm 2002 so với năm trước,
chỉ vì khi xảy ra tranh tụng thì chưa
bao giờ toà án kinh tế do đảng
cầm trịch tỏ ra vô tư ; nó luôn
bênh vực cho cơ sở quốc doanh
"người nhà ta cả", nhiều khi
lên cơn tham, tiện thể dựng cớ
tịch thu luôn tiền của,cơ sở
kinh doanh của "bọn tư bản nước
ngoài" hoặc "tư bản Việt kiều",
luôn bị coi là kẻ thù giai cấp
!
Với năm 2003, việc
gia nhập AFTA, thực thi thương ước
Việt-Mỹ bắt buộc Việt Nam phải
ghép mình vào các hiệp ước
quốc tế, phải tôn trọng đầy
đủ các điều đã cam
kết, phải am hiểu và thi hành nghiêm
các luật lệ quốc tế, từ
đó phải xây dựng chế độ
pháp quyền chặt chẽ ; không còn
có thể giả ngô giả ngọng, ú
ớ, tôi không hiểu, xin thông
cảm, rồi cười trừ coi như
xong chuyện. Thật khó qua nổi những
vụ kiện tụng sẽ luôn xảy ra, như
vụ án cá basa, khi khái niệm "kinh
tế thị trường theo định
hướng XHCN " tự nó thú nhận
rằng đây là một thị trường
không tự do,có sự can thiệp
trắng trợn của nhà nước
!
Với năm 20O3 , Việt
nam còn phải thực hiện những
cam kết về công khai hoá , minh bạch
hoá (transparence) toàn diện, từ thống
kê, dân số, sản xuất, tiêu
dùng, thị trường, giá cả,
ngân sách, chi phí quốc gia, đầu
tư, vay nợ... cũng như những
con số chính xác về xã hội,
giáo dục, y tế, môi trường...
Ðối với một chế độ
khép kín, chuyên đẹp đẽ
phô ra, xấu xa đậy lại, sợ
dư luận, khinh nhân dân, việc thi hành
minh bạch, công khai không dễ chút
nào. Do công khai hoá, ta được
biết năm qua riêng về xây dựng
cơ bản trong cả nước số
vốn đầu tư bị ăn cắp,
thất thoát lên đến 40%, một
tỷ lệ cực kỳ khủng khiếp
!; riêng về bộ xây dựng, đã
thất thoát hơn 500 triệu đôla
trên 2,6 tỷ đôla ! Báo
chí quốc tế cho rằng đến
mức ấy không còn có thể
gọi là tham nhũng. Ðó là cướp
! là ăn cướp tài sản xã
hội ! (brigandage !) , bọn quan chức cộng
sản cậy quyền thế ăn cướp
của toàn dân ! và được
bọn quan chức cộng sản khác đồng
loã, làm ngơ ! Ở một nước
dân chủ, chỉ cần thất thoát
đến 10% vốn đầu tư là
lập tức công luận phẫn nộ
đòi truy tìm,trừng trị tội
phạm, là người phụ trách
xây dựng cơ bản bị bãi miễn,
truy tố, là bộ trưởng xây
dựng, bộ trưởng tài chính
bị chất vấn, bãi miễn, là
ngay cả thủ tướng cũng bị
mất chức như chơi ! Vì đó
là tội ác, tội ác lớn
! nó sẽ dẫn đến nhà đổ,
trường sập, cầu gãy, đường
lún... người chết, bị thương,tốn
tiền của để sửa, phá đi
xây lại... Vậy mà dư luận nước
ta vẫn êm ru, chỉ vài lời nhận
khuyết điểm nhẹ nhàng trước
quốc hội !
Có những con số
ở nước ta ít ai để
tâm nhưng ở nước khác
thì người ta giật mình, kinh hoàng,
đòi giải thích, đòi giải
quyết. Như một năm có hơn 200 vụ
xử án oan, phải xử lại ! như
có hơn 7.000 kẻ tội phạm đã
bị tuyên án vẫn nhởn nhơ
ngoài xã hội ; hoặc số bằng
đại học giả, bằng phó tiến
sỹ giả và dỏm lên đến
hàng chục nghìn !! và con số hàng
trăm nghìn thương vong do tai nạn giao thông,
số nghiện ma tuý, số mắc và
chết vì sida... cũng lên đến
hằng mấy trăm nghìn... Toàn là
"thành tích" của đảng cầm quyền,của
đảng độc quyền,không chia sẻ
cho ai được ! Ðáng lẽ phải
được nêu bật trong dịp đầu
năm.NgườI cầm quyền chống
chế :nước nào chả có
tham nhũng ! thực ra mức tham nhũng,quan
liêu,hối lộ, đưa phong bì,chia
hoa hồng... tức là làm thịt
ngân sách quốc gia ở nước
ta gấp hàng chục lần,vài chục
lần nước khác , đến mức
có thể giật những giảI cao nhất
(!) của thế giới.
II -Thời cơ mới
và hành động phối hợp
của các chiến sỹ dân chủ
-Khủng hoảng ngấm ngầm
của ÐCS đã có từ lâu,
bắt nguồn từ bản chất độc
đoán phi nhân tính của nó.
Chế độ độc đoán tồn
tại, có lúc phát triển do che dấu
bản chất ấy, do lừa dối nhân
dân dưới chiêu bài "dân
chủ nhân dân" (démocratie populaire) từ
hồi 1945, một phát minh của Staline và
Jdanov. Thật ra dân chủ nhân dân đã
bị một số nhà lý luận chính
trị Fáp,Anh vạch trần từ hồi
1950 vì nó không có một ly dân
chủ nào, càng chẳng có một
tý nhân dân nào ! Nhân dân
Hungari bác bỏ nó từ năm 1956,
sau đó là dân Tiệp khắc, rồi
Balan với phong trào Công đoàn
Ðoàn kết... Bức tường
Berlin sụp đổ cuối 1989 thúc đẩy
cuộc khủng hoảng của phong trào CS lan
nhanh, sâu sắc hơn. Phe XHCN suy sụp không
có cách nào cứu vãn.
-Liên bang Xôviết và
ÐCS Liênxô đổ vỡ tan tành
cuối năm 1991 là mốc khủng hoảng
trầm trọng nhất cho những đảng
CS còn tạm giữ chính quyền,như
ở Trung quốc, Cuba, Bắc Triều Tiên,
Việt nam, Lào. Từ sau cơn động
đất chính trị kinh hoàng đó,tất
cả các chế độ trên đều
trong tình trạng bấp bênh, chông chênh,
chờ đợi sự phán xét
tất yếu sẽ đến của nhân
dân , của lịch sử.
-Ðảng CS VN còn tồn
tại với độc quyền cai trị
đất nước không phải do
tài giỏi gì đặc biệt; chỉ
vì thế lực dân chủ trong nước
chưa đủ mạnh, do đó nhân
dân chưa đứng dậy làm chủ
vận mệnh mình.
Hiện nay ,bước vào
năm 2003 và năm Quý Mùi, lực
lượng dân chủ VN đang đứng
trước thời cơ mới,
thuận lợi mới ; đó là
:
1) Nhóm lãnh đạo
ÐCS yếu kém, lúng túng, các
chinh sách chồng chéo nhau, triệt tiêu
nhau, được mặt này thì mất
mặt khác. Họ bị tình thế trói
buộc, cầm tù. Kinh tế duy trì được,
có phát triển được chủ
yếu là do các nước tư bản
phương Tây tài trợ và đầu
tư, thế nhưng chính quyền và công
luận phương Tây luôn lên án
chính sách vi phạm nhân quyền, chà
đáp tự do tôn giáo, đàn
áp các nhà dân chủ, thậm chí
còn coi việc thực thi nhân quyền
là điều kiện để có quan
hệ bình thường, để tiếp
tục viện trợ và đầu tư
. Muốn chống tham nhũng có hiệu quả
thì phải thực hiện chế độ
pháp quyền, nền tư pháp phải
độc lập, có nghĩa là đảng
không được can thiệp vào việc
xét xử của toà án , điều
mà đảng CS chưa chịu từ
bỏ. VN mong hoà nhập với thế
giới ,coi mọi nước là bạn,
nhưng lại lộ liễu tỏ thiện cảm
quá mức bình thường với
các chế độ độc đoán
và cả với những thế lực
khủng bố (như Bắc Triều tiên,
Cuba , Ukraina, Myamar, Libye, Iran, Irak, Taliban ở Afganistan...).
Kinh tế đối ngoại và chính
trị đối ngoại tréo cẳng ngỗng
với nhau :nhận viện trợ , vay vốn,
đầu tư lớn nhất ở
các nước tư bản Âu, Mỹ,
Nhật và các tổ chức tài
chính quốc tế, nhưng lại luôn
bị họ lườm nguýt, thổi còi,
ra điều kiện... về vi phạm luật
pháp, hành chính quan liêu, tính toán
thiển cận, tham ô quá xá, vi phạm
nhân quyền và dân quyền, đàn
áp tôn giáo, các nhà dân
chủ và báo chí... ; cứ phải
thanh minh, trơ tráo. Còn vài nước
chí thiết về chính trị, mà
các nhà lãnh đạo được
báo Nhân dân trân trọng gọi là
"đồng chí" như Trung quốc, Cuba, Lào,
Bắc Triều tiên thì lại ở
hàng cuối cùng trong quan hệ kinh tế,
buôn bán và đầu tư, chưa
nói đến sự liên minh dại
dột với ông láng giềng phương
Bắc tệ hại ra sao khi hàng lậu ngang
nhiên tràn vào như nước
lũ, khi hiệp định về biên giới
trên bộ đã hiến cho họ khu vực
Ải Nam quan, vùng thác Bản Giốc...,
khi hiệp định về vịnh Bắc bộ
đã nhượng cho họ hơn 10.000
km vuông,khi hiệp định đã ký
về đánh cá chung sẽ dâng
nốt cho thiên triều những tài
nguyên phong phú giữa trung tâm vịnh
Bắc bộ.
2) Sau 16 năm đổi mới
(từ 1986), nhất là từ khi bình
thường hoá quan hệ với Hoa
kỳ, ký thương ước Việt-Mỹ,
gia nhập hội Ðông Nam Á, mở
rộng quan hệ quốc tế về buôn
bán, du lịch, thông tin,giáo dục, văn
hoá, thể thao..., nhận thức chính
trị của xã hội VN đã có
một bước phát triển sâu
rộng chưa từng có. Từ một
chế độ khép kín, đóng
cửa cài then chặt, người dân
như bị ngồi lâu dưới đáy
giếng sâu, bỗng bừng tỉnh, khám
phá ra thế giới bên ngoài
mới lạ. Như để bù cho thời
gian u tối, mọi người hối hả
tiếp thu nền văn hoá và cuộc
sống hiện đại, văn minh-đôi
khi bất cập, đôi khi quá trớn
- nhưng mạnh dạn từ bỏ những
gì là lạc hậu, là hủ lậu
dù cho chính quyền bảo thủ cố
định hướng một cách thô
bạo. Người tiêu thụ tha hồ
lựa chọn, gạo chiêm, gạo tám,
gạo Thái lan, gao Ấn ; mặc đủ
kiểu : váy dài, ngắn, lửng,
nhiều tầng, lụa, vải thô, jean, len,
dạ ; ăn đủ thứ: pizza Y Ù,
cary Ấn, lẩu Thái, vịt Bắc kinh,
susi Nhật, cá hun khói Phần lan... Nổi
lên cái khoái, cái thú vị
trong quyền được lựa chọn
theo quy luật đa nguyên của vạn
vật. Tác động về chính trị
tiếp theo ngay. Người công dân
hỏi : sao không như ở Thái lan,
ở Ðại Hàn, ở Philipin, ở
Nhật... (chẳng cần nói đến
phương Tây xa xôi) trong bàu cử
tự do có 3, 4 hay 5, 7 đảng phái
ra tranh cử, với chương trình
khác nhau, nhân vật khác nhau, mọi công
dân có quyền xem xét, chất vấn,
lựa chọn. Thế nào là hơn
? là có ích cho toàn xã hội
? Hay là vẫn 1 đảng, 1 chương
trình, không có quyền lựa chọn,
như 1 thứ gạo, 1 thứ vải,1
kiểu quần dài đen, 1 thứ phở
quốc doanh không người lái thuở
nào ?
Chính vì cái quyền,
cái khoái được lựa chọn
mà thanh niên, sinh viên trong nước
khoái đọc Nguyễn Huy Thiệp, Dương
Thu Hương, Tạ Duy Anh, Trần Huy Quang...
vì các cây bút này dám khai
phá, nhảy ra khỏi đáy giếng,
vươn mình vào thế giới
hiện đại, chào vĩnh biệt những
thần tượng rỏm, chế nhạo
những lưỡi gỗ, xổ toẹt
văn chương cung đình, văn chương
minh hoạ, văn chương khẩu hiệu (loại
văn chương hạ thấp cả văn
chương, người viết và người
đọc thành một đám văn
nô đáng thương). Khắp nơi
xuất hiện những trí tuệ trẻ
tự tin, dám nghĩ theo tư duy của
chính mình, không theo sách vở,
không theo đường mòn, tự
mình tìm ra chân lý, sự thật.
Ðã có sinh viên khoa văn , khoa luật,
khoa sử trường đại học
Hànội và đại học nhân văn
Sàigòn nêu lên công khai đòi
hỏi định nghĩa chính xác về
:tự do báo chí, tự do bàu
cử ở nước ta, về báo
chí là công cụ của đảng
hay của toàn xã hội. Ðảng CS
lầm to khi coi thanh niên ta như một đàn
cừu non ngu ngơ, dễ thuần phục
!
Qua việc công khai lập Hội
chống tham nhũng, công khai lập Nhóm
Dân chủ, công khai đòi lập đảng
tự do dân chủ, những người
dân chủ trong và ngoài nước
cùng nhau công khai ký Tuyên bố về
các hiệp định Việt-Trung, trào
lưu dân chủ bước vào thời
kỳ "sau Trần Ðộ" với niềm
tự tin mới, giải toả nỗi
sợ bạo quyền, thậm chí còn
thách thức chính quyền mở
phiên toà công khai, có nhân dân
và phóng viên nước ngoài
dự. Họ không dám nhận ; vậy
ai sợ
ai ?
Chính những trí tuệ
trẻ đang bừng tỉnh như thế
đang đi tiên phong cứu nhân dân
ta, dân tộc ta thoát khỏi một thời
"mù quáng- anh hùng, trì trệ-vinh
quang" hơn nửa thế kỷ qua. Ðó
là sự thức tỉnh tất yếu,
rộng lớn của thế hệ sau chiến
tranh, khi tiếp xúc với thế giới
dân chủ văn minh. Chính vì vậy
mà tôi cúi đầu chào những
nhân vật kể tên ở trên,
cùng với những Lê Chí
Quang, Nguyễn Khắc Toàn, những Phạm
Hồng Sơn , Nguyễn Vũ Bình và
trăm ngàn bạn trẻ khác. Họ mang
tinh thần của Galilê và Copernic, của
Newton và Einstein, của Nguyễn Trường
Tộ và Chu Văn An, của Solchenitsin và
Havel, dám suy luận bằng cái đầu
tỉnh táo của mình, hoài nghi một
số định lý , chân lý, tín
điều cũ, dám nói to điều
mình cho là đúng, khi cần thì
dám cưỡng lại số đông,
không sợ cường quyền u muội,
dù có bị tù đầy, đưa
lên dàn thiêu cũng không từ
bỏ điều mình cho là đúng.
Sinh viên văn, sử đều biết
câu nói tuyệt hay của Nguyễn Trãi
:
Ung dung ta nói điều
ta nghĩ
Uốn lưỡi theo
người quyết chẳng theo !
Viết đến đây
tôi được tin từ Hànội
gửi sang cho biết linh mục Nguyễn văn
Lý nhân được gặp bà
chị ruột Nguyễn thị Hiểu ra thăm
tại trại giam Ba Sao đã nói với
bà chị trước mặt thiếu
tá Nam của trại : đổi mới
cần có ánh sáng dẫn đường;
muốn cảm nhận ánh sáng, nhà
nước này phải khiêm tốn
và chân thành ; trước hết
nhà nước cần bỏ đi 3 chữ
"Ðộc lập, Tự do, Hạnh phúc"
nơi đầu đề mọi đơn
từ đi đã ; đừng
ép dân viết những chữ
dối trá đó . Linh mục Lý từng
thẳng tay gạch bỏ 3 chữ kép ấy
trên lệnh quản chế dành cho linh mục,
trước mặt chính quyền ; linh mục
còn viết trên tờ tố cáo
của mình về những vi phạm nhân
quyền và tự do tôn giáo của
chế độ : "Thiếu độc lập,
Mất tự do, Không hạnh phúc" ; thật
lý thú, một người tù mang
ánh sáng dạy lẽ đời
cho cả một chế độ tù mù,
u tối.
3) Bước vào năm
2003, khi cam kết về AFTA được
áp dụng, thương ước Việt-Mỹ
đi vào chiều sâu, các chính
sách gíáo điều, quan liêu,
đảng trị gắn liền với
chế độ độc đảng ngày
càng kiềm chế, ngăn cản, gây
trục trặc lớn cho quá trình hoà
nhập; bế tắc về kinh tế, tài
chính, đầu tư , xây dựng,
quan hệ quốc tế... sẽ hiện ra rộng
khắp và nặng nề. Trước
tình hình ấy, nếu không có
quyết định đổi mới mạnh
dạn về cả chính trị và kinh
tế thì bế tắc sẽ nặng nề,
phát triển sẽ đình trệ, các
thành tích đổi mới chưa
vững chắc sẽ có nguy cơ bị
thủ tiêu, hỗn loạn xã hội sẽ
ngiêm trọng.
Ðã vậy, sắp đến
bọn độc tài, độc đảng
Sađam Husseim thống trị Irak bằng bạo
lực sẽ bị lật đổ để
xây dựng một thể chế dân
chủ đa nguyên ; chế độ độc
đoán đảng trị ở Cuba,
Bắc Triều tiên sẽ bị cô lập
thêm ; tất cả các chế độ
độc đoán khác, trong đó
có VN, sẽ bị các nước
dân chủ toàn thế giới và
tuyệt đại đa số các nước
thành viên Liên Hợp Quốc tập
trung chiếu tướng và "chiéu
cố" tận tình, vì các nước
ấy là cái đuôi nòng nọc
của thế giới cũ, của thế
kỷ trước còn sót lại, vì
nhân dân các nước ấy vẫn
còn bị đặt ngoài nền văn
minh chính trị của thời đại,
chưa được hưởng tự
do mà họ có quyền tự nhiên
được hưởng thụ. Không
có tự do chính trị thì không
thể có xã hội công bằng,ổn
định, không thể có phát triển
hài hoà có tốc độ cao, không
thể có quan hệ quốc tế lành
mạnh ; cũng không thể có phát
triển văn hoá đúng nghĩa vì
không gì kém văn hoá, thiếu
văn minh hơn là dùng chính quyền
để ngự trị trên đầu
nhân dân mình, bóp ngẹt quyền
tự do suy nghĩ,phát biểu,sáng
tạo của nhân dân mình, của đồng
bào mình. Các chế độ độc
đoán còn lại là một mảng
đen, một vết nhơ trên hành tinh
tuyệt đẹp này, một tàn tích
của mông muội, của cả những
lầm lẫn khổng lồ, những ảo
tưởng điên rồ của quá
khứ mà tất cả lực lượng
lành mạnh của thế giới sẽ
cùng nhân dân ra tay xoá bỏ.
Kẻ cầm quyền độc
đoán sẽ nấp sau cái gọi là
"chủ quyền quốc gia" để ngăn
chặn sự "can thiệp" của thế giới,
thế nhưng một nguyên tắc mới
đang được thế giới
văn minh đề xướng, đó
là nguyên tắc của "quyền can thiệp",
"nghĩa vụ can thiệp" (droit d'ingérence , devoir
d'ingérence) nhằm cấp cứu những
cá nhân, tập thể, dân tộc bị
hà hiếp, bị tước đoạt
tự do, những "nô lệ thời
hiện đại" ; tất nhiên không phải
là bằng bạo lực, mà là
bằng nhiều biện pháp, nhiều đòn
bẩy khác nhau, phong phú, có hiệu
quả.
Ngược lại, nếu
VN ta chuyển từ độc đoán
sang dân chủ, từ độc đảng
sang đa nguyên, từ đó gắn
bó mật thiết với thế giới
dân chủ thì các nước dân
chủ châu Âu, Hoa kỳ và Canada, Úc
và Nhật bản... sẽ hợp sức
chi viện lập tức cho nước ta
với quy mô cực lớn, không
kèm theo một điều kiện nào ;
các nhà chính trị, ngoại giao, kinh
tế, tài chính, ngân hàng quý
mến nhân dân VN thuộc các nước
ấy dự tính sơ bộ - rất sơ
bộ như họ nhấn mạnh - cùng
với chúng tôi rằng sự chi
viện ấy, chỉ của riêng Hoa kỳ
,có thể lên đến 50, 60 tỷ đôla
trong năm năm ; chưa nói đến
cộng đồng châu Âu, Úc, Canada,
Nhật... ; chưa nói cộng đồng người
Việt sẽ náo nức đưa tiền
của, công sức, tài năng, kinh
nghiệm về, bao nhiêu thì chưa thể
dự đoán nổi !Lúc ấy Việt
nam có thể phát triển với tốc
độ từ 15% đến18% (năm qua
là 7%), cao hơn hẳn Trung Quốc, thu hẹp
nhanh khoảng cách với các nước
láng giềng, xây dựng hẳn lại
hạ tầng cơ sở, phát triển
y tế, giáo dục, khoa học kỹ thuật
vượt bực, vững chắc. Giấc
mơ này đang ở trong tầm tay.
Chỉ cần dân ta muốn.
IV- Phương án đổi
mới - đề nghị của lực
lượng dân chủ trong và ngoài
nước
Lúc này là thời
cơ cho các lực lượng dân
chủ trong và ngoài nước cùng
phối hợp đưa ra một phương
án đổi mới làm cơ sở
cho cuộc vận động chính trị rộng
lớn trong nhân dân, những người
chủ của đất nước.
Chúng ta đề nghị
với đồng bào ta yêu cầu
đảng CS cầm quyền :
-mạnh dạn đổi mới
cả về kinh tế và chính trị,
theo hướng dân chủ hoá, tự
do hoá ;
-từ bỏ điều
4 của hiến pháp hiện hành quy định
độc quyền chính trị của đảng
CS, thực hiện dân chủ đa nguyên,
chuẩn bị bầu cử tự do theo
tiêu chuẩn chung của các nước
dân chủ, có quan sát của quốc
tế và Liên Hợp Quốc ;
-thực hiện tự do
tôn giáo,nhà nước không
can thiệp vào công việc nội bộ của
giáo hội, trả lại cho giáo hội
Phật giáo, Công giáo, Tin lành, Hoà
Hảo, Cao Ðài... mọi tài sản,
cơ sở bị cưỡng chiếm
;
-trả lại tự do cho tất
cả người tù chính trị,
đang bị giam giữ, quản chế vì
lý do chính trị, tôn giáo, dân
tộc ;
-thực hiện tự do
ngôn luận, tự do báo chí, tư
nhân có quyền ra báo trên cơ
sở luật báo chí mới, chấm
dứt độc quyền báo chí,
ngôn luận của một đảng ; mọi
công dân có quyền tự do phát
biểu chính kiến, nghiêm cấm cổ
động bạo lực, chiến tranh, chia rẽ
dân tộc, chủng tộc, tôn gíáo,
cấm vu khống, xuyên tạc, bịa đặt...
-công nhận quyền tư
hữu ruộng đất và các
tài sản khác (từ bỏ khái
niệm mơ hồ : ruộng đất thuộc
toàn thể nhân dân) ;quyền kinh doanh
của tư nhân được tôn
trọng thật sự, cạnh tranh bình đẳng
với các doanh nghiệp quốc doanh ;
-xây dựng hệ thống
luật pháp dân chủ, nền tư pháp
lấy tôn trọng luật làm tiêu chí,
việc xét xử chỉ chiếu theo luật,
mọi chính đảng, tổ chức
xã hội đều đặt mình
dưới luật pháp ;
-thực hiện đường
lối đối ngoại hoà bình, hữu
nghị với mọi nước ,
gắn bó chặt chẽ với các
nước dân chủ, quan hệ láng
giềng tốt vơi các nước
xung quanh,
-công bố công khai, đầy
đủ về các hiệp định Việt-Trung
đã ký trước quốc hội
phiên gần nhất để quốc hội
thảo luận,biểu quyết; nếu cần
thì quốc hội đưa ra trưng cầu
ý kiến của toàn dân.
Nội dung trên đây
chẳng có gì là cao xa ; mọi xã
hội dân chủ bình thường đều
đã có.
IV - Kết luận
Các lực lượng
dân chủ trong và ngoài nước
khẩn thiết kêu gọi đảng cộng
sản cầm quyền hãy đặt quyền
lợi của quôc gia, dân tộc, của
nhân dân lên trên hết, nghiêm
chỉnh đối thoại về phương
án đổi mới này, chủ
động tham gia quá trình dân chủ
hoá, tự do hoá, cùng toàn dân
đưa đất nước thân
yêu vào kỷ nguyên mới : kỷ
nguyên dân chủ , tự do, kỷ nguyên
hội nhập sâu sắc vào thế giới
dân chủ văn minh, mở ra quá trình
phát triển mạnh mẽ , nhanh chóng và
hài hoà của Tổ Quốc Việt Nam
ta. Ðây chính là con đường
mà nhiều đảng viên cộng sản
kỳ cựu nghĩ đến ; mà khá
nhiều đảng viên cộng sản có
trí tuệ, có lương tâm , thật
lòng yêu nước thương dân
đề xuất ; mà không ít cựu
chiến binh, có cả sỹ quan trung cấp,
cao cấp, cấp tướng kiến nghị
; mà rất nhiều thanh niên cộng sản
thông minh, có tâm huyết mong chờ
, chắc chắn được đông
đảo đồng bào yêu quý
trong cả nước hân hoan đón
nhận, khi biết và hiểu rõ.
Ðầu xuân Quý Mùi,
chúng tôi mong rằng Hồn thiêng sông
núi, Phúc âm của Tiên Tổ dân
tộc ta soi sáng cho nhóm lãnh đạo
đảng CS để họ đừng
bỏ qua dịp này, để họ đừng
ngăn cản đông đảo đảng
viên trung thực, đông đảo
thanh niên tuấn tú , đông đảo
đồng bào cả nước tiếp
nhận chương trình dân chủ hoá
đất nước rất hợp
tình hợp lý, sớm mở
ra tương lai thật sự vẻ vang và
tươi sáng cho đất nước.
Nếu như chính bộ
chính trị và ban chấp hành trung
ương đảng CS chấp nhận phương
án này thì thật là đại
hồng phúc cho dân tộc, cho cả đảng
cộng sản ; họ sẽ được
đất nước ghi công là đã
cùng nhân dân đi vào kỷ nguyên
dân chủ, một kỷ nguyên cách mạng
sâu sắc, triệt để, một kỷ
nguyên đoàn tụ toàn dân, hoà
giải, hoà hợp dân tộcrộng
lớn, mở ra lối thoát danh dự,
cuộc lột xác của đảng CSViệtnam
; nó tránh cho đất nước
kết thúc chế độ độc đoán
một cách bi thảm, như từng diễn
ra ở Namtư, Rumani hay Ðông Ðức,
Balan...
Chúng tôi hiểu sâu
sắc rằng xét cho cùng vận mệnh
dân tộc ta nằm trong tay đông đảo
nhân dân, đông đảo công
dân mà tuổi trẻ chiếm đa số
áp đảo, đông đảo đảng
viên và đoàn viên thanh niên
bình thường không gắn liền
với đặc quyền đặc lợi.
Chúng tôi tin rằng chính các bạn
là lực lượng đi đầu
trong phổ biến, cổ động , giải
thích, truyền bá không mệt mỏi
phương án dân chủ hoá này,
và phấn đấu kiên cường
cho thắng lợi của sự nghiệp
dân chủ hoá . Lòng dân là
Y Ù Trời, không gì cưỡng
nổi !
Theo ý nghĩa ấy, chính
các bạn là Mùa Xuân vĩnh cửu
của Dân tộc.
Bùi Tín
Tái bút : -Tôi
xin được gửi riêng bài
viết này đến một số vị
và bè bạn quen biết sau đây
:
- Cụ Nguyễn Lân (Từ
Ngọc), Giáo viên Nhân Dân, thầy
giáo Văn Sử của tôi, tuổi
sắp tròn 100, với lòng biết
ơn Thày đã giảng kỹ về
Voltaire và J.J.Rousseau, đặc biệt nữa
về Chu Văn An và Nguyễn Trường
Tộ ; trò tôi rất cảm kích được
biết Thầy đã cùng Cụ Nguyễn
Xiển kiến nghị với lãnh đạo
thực hiện nền "đức trị"
trước cảnh suy đồi của
xã hội , dột từ nóc !
- Ðại tướng Võ
Nguyên Giáp,khi thượng thọ (90 tuổi)
đã "được" nhà nước,
các vị lãnh đạo và cả
bộ quốc phòng quên mất ! Cuối
năm qua, ông đến dự đại
hội Cựu chiến binh và phát biểu
rằng : dù cho phát triển kinh tế
đạt 7,5% mỗi năm (mà các nhà
lãnh đạo tỏ ra hý hửng!)
thì đến năm 2020 ta vẫn còn
thua Thái lan 30 năm ! Xin thưa:có thể
phát triển nhanh, đạt gấp đôi
mức 7,5% (đạt đến 18% nếu
thực hiện dân chủ hoá thứ
thiệt). Vậy xin được hỏi Ðại
tướng có tán thành sáng
kiến này, hay có biện pháp nào
khác để đạt phát triển
cao, xoá nỗi nhục quá ư lẹt đẹt
so với các nước láng giềng
?
- Thượng tướng
Hoàng Minh Thảo, nguyên tư lệnh Sư
đoàn 304, thủ trưởng cũ
của tôi, một vị chỉ huy trí thức
; ông chuyên vạch ra thật nhiều phương
án "khả dĩ", để rồi dùng
phương pháp loại suy dần mà tìm
ra phương án tối ưu. Xin được
hỏi Ông phương án độc đoán,
độc đảng hay phương án
dân chủ hoá là tối ưu cho đất
nước hiện nay ?
- Tất cả anh chị
em Cựu chiến binh của Quân đội
nhân dân, đồng đội của
tôi, với lời thề luôn
là chiến sỹ của Nhân Dân !Xin
nhớ lời Anh Trần Ðộ:nỗi
nhục mất tự do không kém gì
nỗi nhục mất nưóc ;
- Các anh chị em Cựu
chiến binh, thương binh của Quân đội
Việt nam Cộng hoà cũ hiện ở
trong và ngoài nước , trên tinh
thần hoà giải và hoà hợp
dân tộc thật lòng ; nhân đây
tôi tuyên bố từ bỏ 9 Huân
chương Kháng chiến, Quân công,
Chiến công, Chiến sỹ vẻ vang tôi
được thưởng, khi chua xót
cay đắng nhìn ra sự thật qua tổng
kết, thống kê : 30 năm chiên tranh,
số người Việt nam chết và
bị thương lớn nhất không
phải do quân lính nước ngoài
mà do chính người Việt ta hăng
say bắn giết nhau, bởi những
học thuyết xa lạ.
- Tất cả các bạn
đồng nghiệp của tôi ở báo
Quân đội nhân dân và báo
Nhân dân,cũng như các nhà báo
khác từng cùng trong Hội nhà
báo VN ,những người từng
được vỡ lòng nghiệp
vụ báo chí rằng :những bài
báo chân thật,có hồn,thức
tỉnh lương tâm quần chúng có
thể có sức mạnh như của nhiều
binh đoàn thiện chiến công phá
cường quyền hung bạo.
- Các bạn thanh niên, sinh
viên, học sinh trong cả nước, tôi
đã đề tặng các bạn cuốn
sách đầu tiên tôi viết từ
nước ngoài Hoa xuyên tuyết ;
sau đó cuốn Mặt thật cũng đề
: "tặng các bạn trẻ trong và ngoài
nước, với niềm ân hận
của thế hệ đi trước thành
tích ít, lỗi lầm nhiều" ; chúng
tôi đặt niềm tin vững chắc
ở các bạn trẻ đang đi tiền
phong mở ra sự nghiệp dân chủ
hoá đất nước;
- Các bác, chú cô,
anh chị em, các cháu, có cả vài
chắt , trong họ Bùi luôn gắn bó
trên tình cảm gia tộc bền vững
; vợ tôi, con gái, con rể, con trai,
con dâu, 2 cháu ngoại, 2 cháu nội của
tôi, như một lời tâm sự
và xin lỗi chân thành vì đã
không săn sóc gì được
đến gia tộc, gia đình trong 12 năm
qua ;
- Các bạn cũ và
mới của tôi ở trong và
ngoài nước , thay cho thiếp chúc
Tết Quý Mùi , với lời
mong các bạn phổ biến bài viết
này, tham gia sự nghiệp dân chủ
hóa quê hương thân yêu bằng
cả trí tuệ và trái tim mình
. Tôi không có một tham vọng chính
trị nào ; chỉ có tâm huyết
ở phương án chung này !
Tôi trông mong nhận được
hồi âm của các vị và
các bạn, ở địa chỉ : Bùi
Tín, 1 ter, rue des Francs-Tireurs, 93120 La Courneuve
; France (Pháp), hoặc qua email : lienbat@aol.com
Xin cám ơn các vị
và các bạn./. |