Câu
chuyện một chuyến trở về thăm
quê hương
Trần Ngọc
Thành
CLBSVQN, 15/12/02
(trích http://www.thongluan.org)
Ðường vô
xứ Nghệ loanh quanh
Non xanh nước biếc
như tranh hoạ đồ
Ai vô xứ Nghệ thì
vô...
Câu ca dao ấy cứ luôn
ám ảnh tâm trí tôi, lâu lắm
rồi tôi mới lại về quê.
- "Anh điên à ? Về
làm gì ? Muốn chết hay sao mà lại
chui đầu vào rọ ? Ðừng
có anh hùng rơm !"... Một vài người
quen ngăn cản.
- "Cứ về đi. Ðừng
sợ. Cái mà họ mong muốn nhất
ở chúng ta là sự sợ
hãi. Bất kì một giai cấp thống
trị độc tài nào cũng cố
gắng để đạt được
hai cái ở tầng lớp bị
trị : sự ngu dốt và khiếp sợ
. Anh không đơn độc đâu.
Hãy về đi !"... Những người
bạn khuyên.
Cám ơn các bạn, những
người đã lo lắng cho tôi,
những người đã động
viên tôi. Trước khi tham gia vào
cuộc đấu tranh vì dân chủ, tự
do cho đât nước, tôi đã
xác định cho mình... "dấn thân
vô là phải chịu tù đày"...
Cũng như trước
đây, thế hệ tôi gối đầu
giường cuốn "Thép đã
tôi thế đấy" với câu
nói bất hủ của Paven Coóc-sa-ghin
: "Cái quý giá nhất là cuộc
sống. Ðời người chỉ
sống có một lần, phải sống
sao cho khỏi xót xa ân hận vì những
năm tháng sống hoài sống phí".
Thế hệ chúng tôi đã mang theo
câu nói ấy ra trận, đã dùng
máu của mình để bảo vệ,
xây dựng nên cái chế độ
mà đến bây giờ, vì nó,
tôi cảm thấy "xót xa ân hận
vì những năm tháng sống hoài
sống phí".
Nhưng thôi, đó là
chuyện của quá khứ. Lần này
tôi về Việt Nam để thăm quê
hương, người thân sau bao năm
trời xa cách và cũng nhân
dịp này kiểm nghiệm xem chính quyền
sẽ đối xử ra sao với những
người phê phán họ ; suy nghĩ
của dân chúng ra sao trước hiện
tình đất nước và bè
bạn cư xử với tôi ra sao khi
những năm trước đây
được công an thông báo tôi
là phần tử bất mãn, chống
đảng, chống nhà nước ?
- "Anh đừng gửi
hành lí, chỉ nên xách tay những
gì quan trọng nhất thôi. Cẩn thận
kẻo họ cho người bỏ lén
vào một gói heroin vào túi xách
hay ba lô là anh dựa cột đấy
!".
- "Chú ý khi đi đường.
Ở Việt Nam hằng ngày có bao
nhiêu người chết vì tai nạn
giao thông. Nếu họ muốn, thì việc
tạo ra một vụ đụng xe không có
gì là khó khăn cả. Cứ
nhìn gương bà Nông Thị Xuân
đấy"...
Lại những lời
lo âu chân thành.
Ôi, các bạn của tôi
ơi ! Ðừng có quá bi quan như
thế ! Thế hệ những người
cầm quyền thời Trần Quốc
Hoàn, Lê Ðức Thọ đã
qua rồi. Tôi tin rằng thế hệ những
nhà lãnh đạo Việt Nam bây giờ
trẻ hơn, có học thức hơn,
thì họ sẽ không chơi những
miếng võ bẩn mang đày màu
sắc lục lâm thảo khấu như những
tay xã hội đen thời nào. Bây
giờ chỉ có bọn khủng bố
Al Qaeda mới giở cái trò đánh
lén hèn hạ đó. Mà Việt
Nam, theo tôi được biết, cũng
đã hơn một lần bày tỏ
thái độ ủng hộ thế giới
văn minh, chống khủng bố. Lẽ nào...
???
Ðúng như dự đoán,
tôi không gặp phải bất kì một
khó khăn nào khi lên Ðại sứ
quán nước Cộng Hòa Xã
Hội Chủ Nghĩa Việt Nam tại Ba Lan xin thị
thực nhập xuất cảnh Việt Nam cả.
Tiếp tôi một cách rất lịch
sự, ông trưởng phòng Lãnh
sự bảo : "Anh phải chờ một
tuần để chúng tôi điện
về Hà Nội hỏi ý kiến về
trường hợp visa của anh". Khoảng
một tuần sau, đang dạo phố phường
Belgrad, ông trưởng phòng lãnh
sự báo tin Hà Nội cho phép tôi
được về Việt Nam và mời
lên lấy visa.
Thủ tục cấp visa nhanh gọn,
duy chỉ có một điều gợi
cho tôi một thoáng băn khoăn : Tôi
không phải trả một đồng lệ
phí nào. Mặc dù tôi được
biết những người khác mang
hộ chiếu Ba Lan đến xin thị thực
vào Việt Nam đều phải nạp lệ
phí ? Như để giải đáp thắc
mắc của tôi, ông trưởng
phòng lãnh sự nở một nụ
cười rất... ngoại giao : "Anh cứ
về đi, khỏi tiền nong gì cả.
Chúc anh may mắn !".
Tôi hơi áy náy,
phỉ phui cái mồm của mấy chú
đồng hương trẻ tuổi, khi biết
chuyện tôi không phải trả lệ phí
visa : "Rứa là anh toi rồi. Chuyến
ni hắn cho anh vô tù đó. Mấy
ai vô tù phải nộp lệ phí ?". Tôi
đã lường trước mọi
khả năng và chuẩn bị cả khả
năng xấu nhất, Tôi chọn cửa
khẩu Tân Sơn Nhất để nhập
cảnh.
- "Kính thưa hành khách,
máy bay đang giảm độ cao. Chỉ
còn ít phút nữa chúng ta sẽ
hạ cánh xuống phi trường Tân
Sơn Nhất - Hochiminh City. Xin quí hành khách
vui lòng thắt dây an toàn". Tiếng
loa êm dịu vang lên, đánh thức
tôi dậy.
Máy bay liệng mấy vòng
để hạ độ cao, "Bục, bục !",
hai tiếng trầm đục vang lên.
- Càng hạ rồi đấy
! Một vị khách trẻ măng ngồi
cạnh tôi giải thích, vẻ thành
thạo.
Trái hẳn với những
gì mà các bạn của tôi lo lắng,
không ai đe doạ, gây khó dễ
cho tôi lúc làm thủ tục nhập
cảnh. Viên đại úy biên phòng
cầm quyển hộ chiếu của tôi với
một vẻ quan tâm vừa phải, có
thể do tôi cố tình không đánh
dấu huyền ở tên tôi nên
họ không nhận ra người cần
chú ý.
Nhìn đám hành khách
đang chen lấn, xô đẩy nhau để
nhận hành lý trên băng chuyền,
tôi cũng hơi tiếc là mình cẩn
thận quá, không đem theo va ly, thành
thử không mang được gì
làm quà cho anh em bè bạn, ngoài
mấy bộ quần áo duy nhất cho bản
thân trong những ngày ở Việt
Nam.
Sài Gòn đang mùa
mưa. Trời đất âm u. Buổi
chiều đầu tiên, nằm trong căn
gác đìu hiu thoang thoảng mùi ẩm
mốc của một khách sạn loại "nhiều
sao", tôi khoan khoái nghe tiếng mưa quất
xối xả vào cửa kính, có
cả những hạt mưa táo bạo lọt
qua kẽ nứt của kính cửa
sổ bay vào chỗ tôi nằm. Trời
mát lạnh, dễ chịu quá ! Ðương
nhâm nhi vị đắng đầy quyến
rũ của ly cà phê Ban Mê Thuột,
thì có tiếng gõ cửa khe khẽ.
Một cô gái trẻ lách cửa
chui vào :
- Anh Hai có cần phục vụ
gì thêm, tụi em sẵn sàng à nghen
! Rồi nhoẻn miệng cười tình
tứ.
Tôi lắc đầu từ
chối. Ðiều này tôi đã
có trong danh sách "Những việc cần
làm ngay" khi còn ở Việt Nam, bất
kỳ lúc nào tôi cũng có thể
bị chụp hình, quay phim lén. Ðặt
chân xuống sân bay, tôi bắt đầu
cảnh giác với tất cả mọi
thứ.
Trong thời gian ở
Sài Gòn, tôi cảm thấy tương
đối tự do, nghĩa là không
bị theo dõi, bám đuôi gì cả.
Buồn cười cho mấy anh bạn vàng
ở bên đó cẩn thận quá
hóa lẩm cẩm. Ðấy, rõ ràng
là có ai động gì đến
tôi đâu.
Sài Gòn bề bộn,
ngổn ngang, náo nhiệt, bụi bặm. Hàng
triệu chiếc xe máy các kiểu phóng
loạn xị ngậu, còi inh ỏi . Nạn
kẹt xe rất trầm trọng và phổ
biến . Những cô gái Sài Gòn
ra đường trùm khăn kín
mặt để tránh cái bụi bẩn
ô nhiễm, chỉ thiếu vài gã
đàn ông râu quai nón xồm xoàm
(phải phủ kín nắm đấm theo
qui định của Taliban) là bạn sẽ
có cái cảm giác đang ở
một nước Hồi giáo nào
đó. Ngay ngày đầu tiên, tôi
đã là nạn nhân của bụi
bặm đường phố, mắt đau
và bắt đầu sưng. Tôi tranh thủ
đi thăm bạn bè, la cà ở
các tiệm cà phê, hỏi chuyện những
thực khách cùng bàn, chuyện gần,
chuyện xa, chuyện làm ăn, chuyện xã
hội...
Bạn cũ tôi có hai
loại :
- Loại có chức vụ,
giàu có, có nhà cho thuê, có
đất chờ được giá,
tiêu tiền chùa không cần đắn
đo thì hễ hả, mãn nguyện tự
hào khoe có thằng bạn ở Thành
ủy, có ông anh "kết nghĩa" ở
trung ương, mày có cần gì không,
tao giúp. Với loại này thì xã
hội ngày nay là cơ hội ngàn vàng,
thằng nào không tranh thủ đục
khoét là dại, nhưng phải biết
nhìn trước ngó sau, "kính trên
nhường dưới", thằng nào
tham, không biết điều thì "đi"
sớm.
- Loại "... Ð.M., ngu như
bò mà cũng làm chủ tịch,
bí thư, thử hỏi thằng nào
không tức…", "Tao sẵn sàng
chạy xe ôm chứ đâ... cần
quỵ lụy chúng nó". Tôi hỏi
tại sao ai cũng kêu ca, phàn nàn nhưng
rất ít người đấu tranh
? - "Cộng sản nó ác lắm mày
ơi, lơ mơ là nó diệt, vợ
con mất nhờ, thôi âu cũng là
số phận của dân tộc đã
gửi trứng cho ác...".
Nhìn gương mặt những
người dân hối hả trầm
tư, cau có, cảnh giác, tôi thấy
mình như ở một nơi xa lạ, tôi
chưa gặp một nụ cười nào
tự nhiên, dù là ở cô
nhân viên khách sạn. Tôi hỏi
bạn bè về đám tang tướng
Trần Ðộ, rất ít người
biết. Người biết cũng rất
mơ hồ. Thế mới biết chính
quyền cộng sản đã thành công
trong việc bưng bít thông tin. Chẳng có
chương trình truyền hình nào
mà không lặp lại nhiều lần câu
"ơn đảng, ơn bác".
Phải năm ngày sau tôi
mới có thể lên đường
về quê. Bạn tôi làm việc ở
sân bay, lấy vé máy bay cho tôi nhưng
tôi từ chối. Tôi quyết định
đi tàu hỏa Bắc-Nam để mục
kích sự đổi thay của đất
nước, để được
chuyện trò với hành khách trên
tàu.
Ngồi cùng buồng với
tôi chỉ có dân miền Bắc : Một
cụ già 80 tuổi, cựu chiến binh,
lính đặc công ; hai bà về hưu
tuổi ngoài 60 ; một chị dân buôn
và một cô gái trẻ người
Thái Bình vào Sài Gòn làm
"Ôsin". Các buồng khác cũng đủ
thành phần, già có, trẻ có,
đủ các tỉnh. Tôi có mang theo
máy ghi âm nhưng không dám đưa
ra vì sợ bị nghi ngờ, dễ
bị ăn đòn nên đành phải
ngồi chầu rìa, hóng chuyện. Không
ai biết tôi là "Việt kiều". Những
câu chuyện được nghe có thể
tập hợp thành nhiều tập chuyện
ngắn… Ai bảo nước
ta dân trí thấp ? Vì rỗi hơi,
chỉ có ăn và ngủ nên mọi
vấn đề đều được
đưa tranh cãi, sôi nổi nhất vẫn
là vụ Năm Cam, họ khen Năm Cam giỏi,
họ bình luận về cách làm tiền
của hai loại cán bộ : lãnh đạo
kinh tế, công an kinh tế thì bám
vào các doanh nghiệp, đặc biệt
là doanh nghiệp tư nhân. Loại khác
thì dựa vào đám hình sự,
xã hội đen, bảo kê chúng nó
để chúng nó nuôi.
Ông già cựu chiến
binh thỉnh thoảng thở dài : "Thế
hệ chúng tôi đổ xương đổ
máu để bây giờ chúng
nó ăn cướp, chúng nó
lộng hành, hở miệng phê phán
thì chúng nó cho là phản động".
Tôi hỏi cụ có biết tướng
Trần Ðộ không ? Cụ trả lời
:
"Tôi thuộc thế hệ Trần Ðộ,
tôi biết tài ba và đức
độ của ông ta, con người
như vậy mà bị chúng nó khai trừ
ra khỏi đảng, bị chúng nó đày
đọa thì cái đảng này
chỉ là đảng của mafia, đất
nước này rồi sẽ lụi tàn,
không còn đạo đức, nhân
cách, với mấy thằng lãnh
đạo thì chỉ có tiền, tiền".
Ông nổi cơn thịnh nộ và lấy
khăn lau nước mắt. Ông vạch
áo chỉ cho tôi xem những vết
sẹo trên ngực ông, trên vai ông,
ông bảo ông là con nhà võ,
biết khí công, ngồi thiền nên
mới sống đến hôm nay.
Cô gái "Ôsin" liên lục bị nôn
vì tàu lắc . Ðường sắt
Việt Nam vẫn giữ nguyên "bản sắc
xã hội chủ nghĩa", vẫn là con
đường độc đạo, đường
tàu chỉ rộng 1,1 mét, khi tàu chạy
tốc độ trên 60km/giờ, nằm
trên tàu giống như người
đánh võng.
Khúc ruột miền Trung vẫn
vậy , đại đa số dân vẫn
nghèo , dọc đường tàu còn
rất nhiều xóm lều tranh... Dù được
thông báo tại ga Sài Gòn là
do lũ lụt, đường bị tắc,
sẽ bị chuyển tàu, suốt chặng
đường trên tàu không hề
có thông báo là đến ga nào
sẽ chuyển tàu . Hành khách tự
tìm xuống ga để hỏi . Loa phóng
thanh trên tàu thỉnh thoảng lại ré
lên vài câu hát đứt đoạn
rồi tắt lịm, nhân viên đường
sắt hình như tưởng hành khách
điếc cả nên không cần phải
chữa loa. Phục vụ ăn uống có
tiến bộ hơn, cơm hộp có canh và
thịt hoặc cá. Ðến ga Yên Trung
đã 11 giờ đêm, hành
khách được thông báo xuống
ga để chuyển tàu. Từ Huế
ra có khoảng chục ông Tây "balô".
Hàng trăm hành khách ngồi nhấp
nhổm trên sân ga, không ai biết là
phải chờ đợi đến
bao lâu, nhà ga im lìm, không một bóng
dáng nhân viên đường sắt.
Ngành đường sắt và ngành
du lịch hiện đại hóa. Ði tắt,
đón tàu kiểu này thì mấy
ông "Tây" cũng chỉ dám đến
một lần... cho biết.
Hai giờ sau mới có
đoàn xe ca đến đón ra Vinh,
cháu tôi đã chờ tại ga,
2 giờ 30 đến nhà anh chị, vẫn
còn 80 cây số nữa mới
về đến Quê. Sau cái ôm hôn
rất chặt nghẹn ngào nước
mắt bởi bao năm xa cách, bà
chị gái lo lắng thông báo : mấy
hôm nay công an đã rình rập ở
nhà tất cả các anh chị em ruột
thịt và họ hàng, những nơi
mà tôi có thể đến trong thời
gian ở Vinh. Tôi trấn an anh chị : Họ
đến để bảo vệ mình, đừng
lo lắng gì cả. Sau một giờ hàn
huyên và ăn uống qua loa, anh chị
bảo tôi đi nghỉ kẻo mệt.
Nằm giữa lòng Tổ
Quốc, giữa Ðất Mẹ thân
yêu, tôi bồi hồi, thao thức
: Bao giờ đất nước mình
mới hết đấu tranh giai cấp
? Bao giờ giữa anh em bè bạn mới
hết phân biệt địch ta ? Ðảng
dạy nhân dân phải luôn luôn nâng
cao cảnh giác đập tan âm mưu địch,
đập tan âm mưu "diễn biến hòa
bình". Tôi bỗng dưng trở thành
"địch" của anh tôi, của chị tôi,
của bạn bè tôi , của bà con
làng xóm tôi . Lực lượng
công an canh phòng tôi để tôi
không được "diễn biến hòa
bình" với những người
thân, với những người
ruột thịt.
Tôi buồn cười
mà lòng tê tái... Ngồi trên
xe ca lắc lư về Quê Mẹ, tôi tranh
thủ ngắm nhìn đồng rộng, núi
đồi :
Sau bao năm xóm làng
vẫn thế
Vẫn người dân
vất vả quê tôi
Vẫn một nắng hai sương
vật lộn với đất trời
Con đường nhỏ
vẫn lõm, lồi, cát bụi...
Quê tôi trước đây
nổi tiếng với dòng Lam trong xanh,
với trường Huỳnh Thúc
Kháng, với đình Phúc Hậu,
đình Nhân Trung, đền Quả Sơn,
Chùa Bà Bụt... Năm 1976 đảng
bắt dời dân lên đồi
để "điện khí hóa", dưới
sức mạnh của "chuyên chính vô
sản". Những vườn cây ăn
trái tốt tươi chỉ trong một tuần
là không còn bóng dáng. Hàng
trăm ngôi nhà được dựng
chênh vênh trên 199 quả đồi,
dân quê tôi được "khỉ
hóa".
Thời đó, dân
ngoài Bắc cải biên câu hát
của nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý để
tặng quê tôi : "... Làng ta di động
để ruộng không ai cày, cho cỏ
chăng dây, cho đói nghèo về
thôn xóm..., ta nghe trong đó ăn cơm
là chuyện lạ...". Làng tôi chỉ
còn lại ông bà già và trẻ
nhỏ, lớp lớp thanh niên lần
lượt ra đi, trừ một số
rất ít vào đại học, phần
lớn ra Bắc vào Nam tìm việc
làm, lặn lội sang "Tây" để "cày",
để vào các trại tỵ nạn.
Cán bộ xã hầu hết là lớp
con cháu, anh em, tôi thường xuyên
đóng góp xây dựng xã nên
họ hiểu tôi, biết tôi, nếu nói
tôi là phản động có vẻ
hơi kỳ. Trưởng công an xã
đến thăm và chỉ yêu cầu
ông anh tôi đưa hộ chiếu của
tôi ra trình, họ nói với anh
tôi : "Hộ chiếu của bác toàn
chữ tây, chúng cháu không đọc
được".
Tôi thăm mộ mẹ tôi,
quỳ rất lâu trước mộ mẹ,
xin mẹ tha thứ vì khi mẹ ốm đau,
mẹ mất tôi không về được.
Thăm mộ cha tôi, thăm mộ tổ tiên
ông bà. Tôi đi thăm mẹ vợ
ốm nằm một chỗ hơn ba năm nay,
thăm anh rể ốm nặng, thăm bà
con làng xóm . Tim tôi thổn thứ
c, đến bao giờ quê tôi mới
thoát khỏi cảnh nghèo?
Biết tin chú em họ cán
bộ công an huyện về nhà ngày
chủ nhật, tôi tranh thủ đến thăm
và không bỏ lỡ cơ hội "diễn
biến hòa bình" với chú em,
gia đình này rất thân và rất
quý tôi nên tôi không sợ.
Năm ngoái công an tỉnh có đến
"thăm" anh tôi, được chú
em đón tiếp. Chuyện trò gần
ba tiếng đồng hồ, chú em nghe rất
chăm chú, hình như những thông
tin này chú chưa bao giờ được
nghe, chú nói với tôi chân
tình : em rất lo cho anh, những chuyện
này anh có nói với ai không
? Tôi trả lời, tôi nói với
những người cần nói và
những người biết nghe như
chú. Chia tay tôi, chú nhắc tôi cẩn
thận.
Mấy ngày sau tôi lại
xuống Vinh thăm bạn bè và cơ
quan cũ. Ðã mười mấy
năm trời nhưng họ vẫn nhớ
tôi, thân thiết với tôi, có
người ở xa ba bốn chục cây
số vẫn đến. Họ tổ chức
tiệc tùng, bia rượu, hát karaoke.
Một phó giám đốc dành hẳn
hai ngày trời dùng xe máy chở
tôi đi. Tôi hỏi các bạn :
-Chúng mày không sợ
à ?
-"Sợ đếch gì,
năm ngoái chúng nó đã về
điều tra lý lịch mày ở
cơ quan, tung tin mày thế này, thế
nọ, chúng tao nghe chỉ cười".
Tuy nhiên, một vài đứa
là cán bộ cấp cao hơn thì sợ,
khi nghe tôi gọi điện vội vã trả
lời : Mày đang bị công an theo
dõi, hãy cẩn thận, tao bận không
đến được. Tôi hiểu
các bạn đó "bận" gì! Biết
lực lượng "bảo vệ miễn
phí" lại thường xuyên bám
sát, tôi đùa : Chúng mày
cứ chuyện trò ăn uống thoải
mái, đã có người trông
xe. Tôi lại tranh thủ "diễn biến hòa
bình" tiếp, phổ biến thông tin...
Ða số có nghe lén
đài BBC như những năm "kháng
chiến", một vài đứa có
đọc Trần Khuê, Hà Sĩ Phu qua
các bản copy, tâm đắc nhưng không
dám phổ biến, tức tối và
chửi đổng nhưng không dám
công khai. "... Chúng nó cho chết mày
ơi, còn vợ, còn con, chúng nó
cho vào Nghi Kim (trại tù ở xã
Nghi Kim) vài tháng là toi đời".
- Chúng mày có biết
nhóm "dân chủ" Hà Nội, có biết
đám tang Tướng Trần Ðộ
không ?
-"Có biết, có nghe, nhưng
chỉ nghe và biết thế thôi, đ...
thằng nào dám nói".
-Nếu có một lực
lượng dân chủ trong nước
đứng lên kêu gọi, chúng
mày có dám ủng hộ không ?
- "Biết là chúng nó
phá hoại đất nước, tham
nhũng, ăn cướp, nhưng chúng
nó có súng, dùi cui và nhà
tù, dân chúng chỉ biết than ngắn,
thở dài".
Nói thì nói vậy
thôi, trong số bạn bè cũ ở
đây cũng có nhiều thằng đục
khoét. Số tiền chúng nó chiêu
đãi tôi hôm qua, hôm nay tôi
biết đó là tiền "chùa" .
Nói gần, nói xa chúng nó chống
chế :
-"Ở trong cái guồng
máy này, không "ăn" không được,
không ăn thì không có tiền
để "cống" bọn cấp trên, nếu
thiếu thứ đó thì chỉ có
đứng đường, nếu mày
ở nhà cũng thế thôi. Tất
cả cán bộ đương chức
từ thấp đến cao thằng nào
cũng đểu, đểu nhiều, đểu
ít , đểu có lương tâm và
đểu không có lương tâm .
Mày thấy không, ở Hà Nội,
Sài Gòn nổi tiếng về vụ Năm
Cam với các ông ủy viên trung
ương, nghe đâu còn có các
ông cao hơn nữa, tỉnh ta năm ngoái
nổi tiếng về vụ Mặt Trận Tổ
Quốc lấy tiền dân ủng hộ đồng
bào bị bão lụt chia nhau, có sao đâu,
vào tù một thời gian rồi được
ân xá, về rung đùi hưởng
lộc tuổi già, mày đúng là
thằng từ mặt trăng nhảy xuống...".
Tôi uống ngụm bia để
cố nuốt miếng thức ăn đang
nghẹn ở cổ. Chỉ ngôi nhà
cao tầng tối om từ trên xuống
dưới hắn tiếp tục :
-"Ðó là khách
sạn Phương Ðông, công trình,
"đề án" của Hồ Hữu Hùng
chủ tịch tỉnh; thành phố bằng
bàn tay mà mười mấy khách
sạn, chẳng hề có khách nhưng
vẫn tiếp tục xây ; cứ có
"đề án" là có tiền, bên
A, bên B chia nhau rủng rỉnh, thằng dân
là cái đinh gì. Không kể biệt
thự, đất đai, riêng tiền
mặt gửi ngân hàng, chủ tịch
tỉnh 13 tỷ, bí thư tỉnh ủy 15 tỷ.
Khi dân biết, dân thắc mắc chủ
tịch liền xuất mấy trăm triệu,
mua một "chân" ở Bộ Tài chính,
bay ra Hà Nội an toàn.
Tôi ngẩn mặt, không
biết nói gì hơn.
Giữa trung tâm thành
phố Vinh đang thực hiện một công
trình : Ðắp núi nhân tạo và
dựng tượng "bác" Hồ cao mấy
mét. Tên tuổi "bác" được
đám môn đồ khai thác triệt
để , công trình nào đã
gắn tên "bác" thì phải được
thi hành , chi phí, tốn kém bao nhiêu
chỉ có... "bác" biết : đường
Hồ Chí Minh, bảo tàng Hồ Chí
Minh, lăng Hồ Chí Minh, nhà lưu niệm
Hồ Chí Minh... Thằng nào dám cãi,
dám chống ???
Ở Vinh một tuần, tôi
ra Hà Nội, thăm bạn bè và những
người thân, đến trung tâm
đầu não xem họ đối xử
với tôi ra sao. Tàu đêm, đến
ga Hàng Cỏ lúc sáu giờ sáng,
phía trong ga, đám tài xế taxi săn
đón, ở cổng ra cánh xe ôm
đủ các kiểu mời chào,
đủ giọng miền Trung, miền Bắc,
đứng gần rìa đường
là các bác xích lô. Tôi chọn
một bác xích lô già dáng khắc
khổ nhưng hiền từ để có
cơ hội giúp bác. Vẫn còn nhiều
thời gian, tôi bảo bác chở
tôi dạo phố.
Hà Nội buổi sáng
xe cộ thưa hơn, tiết trời vào
thu mát dịu, thoang thoảng mùi hoa sữa.
Ðến phố Lý Thường Kiệt
tôi đề nghị bác xích lô
đổi chỗ vì ái ngại quá,
ai lại để một thằng trẻ hơn
bắt ông già gò lưng đạp.
Bác xích lô không đồng ý,
bác bảo tôi không quen phố, lỡ
công an phạt, giữ xe thì phiền
cho bác. Lượn một vòng các
phố, sợ bác tài mệt, tôi
bảo bác chở về khách sạn
Nam Ngư. Chủ khách sạn là một cán
bộ về hưu, vui vẻ và điềm
đạm: "Anh yên tâm, ở đây
an toàn tuyệt đối". Sau khi ăn sáng
một quán phở gà gần đó
do bác giới thiệu, tôi đánh
một giấc ngon lành. Gần hai giờ
chiều chuông điện thoại làm tôi
thức giấc : "Anh có khách". Quái,
mình đã gọi điện báo tin
cho ai đâu ? À, chắc là họ.
Họ muốn đánh nhanh, bất ngờ
để tôi không kịp đối
phó. Tôi chủ ý dềnh dàng
không xuống ngay, thử tính kiên
nhẫn của họ, xem họ có cáu tôi
không. Hơn nửa tiếng sau tôi xuống,
hai người khách : một già độ
tuổi gần 50 mặc thường phục,
một trẻ, tuổi độ dưới
30, sắc phục công an mang lon trung úy. Ông
khách già hơn vồn vã :
-"Chào anh, anh mới ở
Ba Lan về". Cứ như thể bạn tôi
lâu ngày gặp lại.
-Xin lỗi, các anh là
ai ? Tôi không quen.
-"Chúng tôi ở Bộ
Công An, được lệnh mang giấy
mời đến cho anh", viên trung úy
vội vã mang phong bì có dấu của
Bộ Công An đưa cho tôi.
Tôi đọc. Tôi được
Bộ Công An mời lên làm việc
ở phố 40 Hàng Bài vào lúc
8 giờ 30 ngày 1 tháng 10. Việc gì
đến, đã đến. Tôi nói
với hai người khách :
-Chuyến về Việt Nam lần
này tôi không có ý định,
không có chương trình làm việc
với cơ quan nào cả, kể cả
Bộ Công An. Trong tờ khai để xin
thị thực tôi đã ghi rõ
mục đích chuyến đi và đã
được phòng lãnh sự Ðại
Sứ Quán Việt Nam tại Ba Lan cấp
thị thực, sau thời gian một tuần
chờ ý kiến của Bộ Công
An.
-"Giấy mời của Bộ
Công An, anh phải đến, nếu không
sẽ bất lợi cho anh", ông khách
giải thích.
Thực ra tôi có quyền
không đến mà họ chẳng làm
được gì tôi. Tôi mang hộ
chiếu nước ngoài, được
cấp thị thực về thăm thân,
du lịch giống như những ông Tây,
bà Ðầm khác. Nhưng đây
cũng là mục đích của chuyến
về quê, thử xem họ nắn gân
mình ra sao. Lời qua tiếng lại với
hai ông khách này chỉ thêm mất
thời gian, tôi trả lời đồng
ý và ký vào bản giấy mời
copy. Sau khi họ về, tôi lên phòng
riêng phác họa cho mình kế hoạch
đối phó.
Tôi cân nhắc kỹ
và quyết định gọi điện
cho Ðại Sứ Quán Nước
Cộng Hòa Ba Lan tại Hà Nội. Ông
Trưởng phòng lãnh sự mời
tôi lên nói chuyện. Tôi đi xe
ôm
lên sứ quán. Ông Ðại sứ
và trưởng phòng lãnh sự
chờ tôi. Sau cái bắt tay rất
chặt, họ mời tôi dùng trà
và bánh ngọt. Tôi trình bày
ngắn gọn, tôi là một trong những
người Việt và Ba Lan gốc Việt
ở nước ngoài, chủ trương
đấu tranh cho nền dân chủ thực
sự tại Việt Nam. Ở Ba lan chúng
tôi phát hành tờ báo Ðàn
Chim Việt bằng tiếng Việt, phổ biến
rộng rãi tại Ba Lan, Tiệp và nhiều
nước khác... Về nước
lần này, tôi liên tục bị công
an theo dõi, khi vừa đặt chân
đến Hà Nội là có giấy
mời của Bộ Công An. Sau khi hội
ý với ông Ðại sứ,
ông bí thư thứ hai đề nghị
tôi để hộ chiếu lại tại
Ðại sứ quán.
- "Như thế an toàn hơn"-
ông nói, "Ngày mai đúng 8 giờ
xe của chúng tôi sẽ đến đón
ông đi làm việc, ông nên cẩn
thận khi đi lại và ăn uống ở
chỗ đông người, ông nên
nhớ đây là Việt Nam chứ
không phải ở Ba Lan". Tôi cám
ơn ông và về khách sạn.
Ðúng 8 giờ sáng,
xe Ðại sứ quán chở ông
lãnh sự đón tôi đến
cơ quan Bộ Công an ở phố Trần
Bình Trọng. Sự có mặt của
nhân viên sứ quán Ba Lan đi cùng
tôi gây nên một sự bất ngờ
không hề thú vị đối với
các cán bộ công an. Phòng "làm
việc" được chuẩn bị vội
ở đây an toàn tuyệt đối.
Phòng "làm việc" được
chuẩn bị vội vã, không hề có
nước nôi. "Làm việc" với
tôi có bốn người : hai người
mặc thường phục cỡ tuổi
48-50 tự giới thiệu là Hường
và Triệu, không giới thiệu chức
vụ (Triệu đã đến khách
sạn hôm qua để đưa giấy
mời cho tôi). Một người mang
quân hàm thượng tá, không
giới thiệu tên và viên trung
úy đã đến khách sạn.
Tôi mở đầu
trước : Xin các anh cho biết mục
đích và tính chất của buổi
làm việc hôm nay? Tôi về nước
lần này chỉ để thăm thân
và du lịch, không có chương trình
này.
Hường trả lời
tôi: "Anh có đơn tố cáo ba
vấn đề: về nước bằng
giấy tờ giả, buôn bán heroin
và tổ chức người vượt
biên trái phép".
Tôi hỏi lại : Ðơn
do ai gửi, có địa chỉ người
gửi, và có chữ kí không
?
Hường trả lời
: "Không có".
-Vậy đó là thư
nặc danh ?
Im lặng. Tôi dịch lại
nội dung trên cho ông lãnh sự, ông
ta nhún vai và nói :
-Ở Ba Lan, và theo tôi
hiểu ở các nước khác
cũng vậy, thư nặc danh không có
giá trị pháp lý, càng không
bao giờ là cái cớ dễ
gây phiền hà cho công dân".
Tôi hỏi tiếp : Chắc
thư này là do các anh bịa ra để
lấy cớ ? Các anh có thể cho
tôi xem nội dung ?
Hường : "Không, chúng
tôi không bịa, chúng tôi sẽ
cho anh xem sau buổi làm việc".
Tôi : Các anh có tin điều
đó không ?
Im lặng. Ông lãnh sự
:
-Hộ chiếu ông Thành
do chúng tôi cấp, việc thật hay giả
chúng tôi có khả năng kiểm
tra hơn các ông".
Dường như sự
có mặt của ông lãnh sự làm
cho họ không tự chủ, bối rối
khi làm việc với tôi nên ông
thượng tá nói với ông
lãnh sự : "Ðây là việc riêng
giữa bộ Công An với ông
Thành , ông có thể về nghỉ
để chúng tôi làm việc với
ông Thành".
Ông Lãnh sự : "Ông
Thành là công dân của đất
nước chúng tôi, chúng tôi
có trách nhiệm bảo vệ, những
vấn đề các ông nêu ra là
rất nghiêm trọng, chừng nào chưa
có kết luận rõ ràng tôi vẫn
phải ở đây".
Ông Thượng tá
: "Ðề nghị ông Thành cho chúng
tôi kiểm tra hộ chiếu".
Ông Lãnh sự : "Hộ
chiếu của ông Thành không có
vấn đề gì, chúng tôi cấp,
chúng tôi biết".
Ông Thượng tá
: "Chúng tôi kiểm tra visa, đó là
visa do phía Việt Nam cấp".
Ông lãnh sự : "Tại
sao các ông không kiểm tra qua sứ
quán Việt Nam tại Ba Lan, các ông có
thể gọi điện, fax, email ?".
Lúng túng. Tôi qua cửa
khẩu đàng hoàng, có lính biên
phòng của các anh kiểm tra, chẳng
lẽ các anh không tin tưởng cảnh
sát cửa khẩu ?
Chừng như để
tôi phiên dịch không lợi lắm
ông thượng tá hỏi ông lãnh
sự có biết tiếng Anh không ?
Ông lãnh sự trả lời : có.
Ông thượng tá giải thích
bằng tiếng Anh (tuy không chuẩn lắm)
rằng tiếng Việt có nhiều dấu,
gây khó khăn cho việc kiểm tra. Ông
lãnh sự: "tiếng chúng tôi cũng
có nhiều dấu. Vấn đề là
cách thức lưu giữ hồ sơ".
Trong khi chúng tôi "làm
việc", Triệu Lấy máy ảnh bấm
lia lịa, tự nhiên như không. Tôi
phật ý :
-Anh chụp ảnh mà không
hỏi ý kiến tôi, theo phép lịch
sự như thế là không được,
tôi không đồng ý.
Triệu cười xuề
xòa : "Chụp mấy kiểu kỷ niệm
thôi mà".
Thấy việc tranh cãi thủ
tục kéo dài thời gian, tôi đề
nghị ông lãnh sự về sứ
quán lấy hộ chiếu, tôi biết
thực chất họ muốn gì, tôi
sẽ ở lại làm việc với
họ. Ông lãnh sự đồng ý.
Sau khi ông lãnh sự ra khỏi phòng,
tôi nói :
-Các anh ngại "người
ngoài", bây giờ chỉ có "ta"
với nhau các anh vào thẳng vấn
đề đi, tôi còn có nhiều
người quen, chưa đi thăm được
ai, còn lại ít thời gian lắm.
Hường : "Ðã
lâu anh không về ?".
Tôi : Vâng, đã lâu.
Hường : "Ở bên
đó chắc anh viết nhiều ?".
Tôi : Khả năng tôi
có hạn nên viết được
ít, chỉ khi nào cần thôi. (Vì
chưa xác định được đối
phương sẽ dẫn tôi đi đâu
nên tôi trả lời thăm dò).
Hường : "Anh có còn
quốc tịch Việt Nam không ?".
Tôi : Ðiều đó
chắc các ông biết rõ, tôi
về nước bằng hộ chiếu
Ba Lan có thị thực do phòng lãnh
sự Việt Nam cấp.
Hường : "Anh có bút
danh Trần Minh rất hay".
Tôi : Tên tôi là
Trần Ngọc Thành.
Hường : "Anh viết
nhiều bài hóc búa, đặc biệt
là bài "71 năm tồn tại..." phủ
nhận sự lãnh đạo của đảng".
Tôi : Tôi viết những
gì tôi cảm thấy có lợi
cho đất nước.
Hường : "Chắc anh
hay ra nước ngoài ?".
Tôi : Ðúng, tôi
hay đi, vì công việc và thỉnh
thoảng đi thăm bạn bè.
Ông thượng tá
: "Anh có nhiều bạn bè ở Pháp
và Mỹ không ?".
Tôi : Có, tôi có
nhiều bạn bè ở Pháp, Mỹ,
Úc, Tiệp, v.v.
Hường : "Họ có
đến Ba Lan không ?".
Tôi : Có, một số
người có đến.
Hường : "Anh có biết
Nguyễn Gia Kiểng không ?".
Tôi : Có.
Hường : "Anh có đọc
cuốn Tổ Quốc Ăn Năn không ?".
Tôi : Có, tôi có
đọc.
Hường : "Anh nhận xét
thế nào ?".
Tôi : Ðó là một
cuốn sách hay, có một số vấn
đề còn tranh cãi, nói chung tôi
tán thành tư tưởng của Nguyễn
Gia Kiểng là hòa giải và hòa
hợp dân tộc, dân chủ hóa
đất nước.
Hường : "Chúng tôi
biết, anh có ảnh hưởng lớn
đối với cộng đồng người
Việt ở nước ngoài, anh nên
viết những gì có lợi cho
đất nước".
Tôi : Không dám, tôi
chỉ là người bình thường,
khả năng có hạn, tuy nhiên tôi
cố gắng theo lời khuyên của
các anh, viết những gì mà tôi
cảm thấy có lợi cho đất
nước...
Cuộc nói chuyện tiếp
tục cho đến khi ông lãnh sự
mang hộ chiếu của tôi đến.
Ông lãnh sự : "Ðây,
hộ chiếu của ông Thành đây,
đề nghị các ông kiểm tra".
Ông thượng tá
: "Ông có thể chờ ngoài xe
ôtô được không ? Lúc
nào kiểm tra xong chúng tôi sẽ báo".
Ông lãnh sự : "Tôi
chờ ở đây, các ông
kiểm tra với sự có mặt của
tôi".
Ông thượng tá
cầm hộ chiếu của tôi, lật tất
cả các trang : "Ông Thành đi nhiều
quá".
Tôi : Vâng, tôi đi
nhiều và tôi mong tất cả mọi
người Việt Nam cũng được
tự do đi lại như tôi...
"Cuộc kiểm tra" kéo dài
không đầy hai phút, viên trung úy
giở trang có visa vê vê như thử
tờ giấy bạc và bảo visa thật,
không có vấn đề gì.
Ông Lãnh sự : "Các
ông đã thỏa mãn chưa ?".
Im lặng. Suốt cuộc nói
chuyện không hề có nước
uống. Tôi khát và hình như ông
lãnh sự cũng khát, tôi mở
ví rút tiền : "Nhờ các anh
mua giùm chai nước khoáng để
tôi tiếp ông lãnh sự, ông
ta là cán bô ngoại giao".
Triệu : "Chết, chết, mải
làm việc chúng tôi quên".
Nước khoáng được
đưa ra, tôi rót mời ông
lãnh sự, tôi cũng uống cho đỡ
khát sau đó đứng dậy :
"Xin phép các anh thời gian nói chuyện
cũng đã dài, các anh đã
kết luận giấy tờ của tôi,
không có vấn đề gì, thư
tố cáo chỉ là trò vu cáo,
tôi đề nghị và xin các anh
cho tôi xin bức thư tố cáo để
làm kỷ niệm".
Hường : "Anh có thể
đọc qua nhưng chúng tôi phải giữ
lại".
Ông ta cầm lướt
qua cho tôi đọc, thư viết bằng
máy vi tính, chắc chắn là do họ
đạo diễn. Triệu yêu cầu tôi
ký vào biên bản buổi làm việc
được viết trên mẫu giấy
in sẵn. Tôi đề nghị phải được
đọc lại, sửa chữa những
chỗ không chính xác nếu có
và yêu cầu được giữ
một bản. Hường và Triệu hứa
ngày mai sẽ đưa cho tôi (nhưng
họ đã không thực hiện lời
hứa).
Hường nói : "Còn
nhiều vấn đề muốn trao đổi
với anh, nhưng hôm nay làm việc
đã nhiều, mặt khác có ông
lãnh sự nên không tiện nói,
đề nghị anh dành một buổi khác
để làm việc riêng với
chúng tôi, có thể là ở
nhà khách Bộ Công An, ở đó
rộng rãi hơn và có đủ
tiện nghi".
Tôi trả lời : Theo
tôi buổi làm việc hôm nay như thế
là đủ, tôi còn rất ít
thời gian.
Hường : "Nhưng chúng
tôi còn nhiều vấn đề muốn
tiếp tục làm việc".
Tôi : Việc này tôi
cần trao đổi với Sứ Quán
Ba Lan.
Chúng tôi ra xe, ông lãnh
sự đưa tôi về khách sạn
và không quên dặn tôi phải luôn
luôn cẩn thận, đề phòng. Tôi
cám ơn sự nhiệt tình, chu đáo
của ông. Tôi thực sự cảm
động trước tấm lòng của
những người "ngoại quốc".
Với tôi, đây vẫn là
đất mẹ thiêng liêng, là máu
mủ, ruột thịt. Những câu ca dao
cổ của tổ tiên lại hiện rõ
trong tôi "Bầu ơi, thương lấy bí
cùng... Gà cùng một mẹ, chớ
hoài đá nhau". Mẹ Việt Nam ơi!
những đứa con của Mẹ vẫn
tiếp tục đá nhau, Mẹ đâu
có dạy đàn con của Mẹ vậy.
Nếu không có sự chứng dám,
can thiệp của các ông "ngoại quốc",
chắc gì tôi đã về đây
trọn vẹn. Hộ chiếu của tôi có
thể bị giữ lại vì "khả nghi"
; tôi có thể bị tạm giữ
vì cái thư "nặc danh" kia. Quyền lực
trong tay, họ tự cho phép mình muốn
làm gì thì làm. Họ nghĩ rằng
tôi vẫn là con dân dưới
quyền họ. Họ nghĩ rằng có sức
mạnh trong tay thì không cần lịch sự,
không cần phép xã giao. Những
cán bộ "đối ngoại" của đảng
như vậy, những cán bộ "đối
nội" sẽ đến mức nào ?
Tôi phần nào thông cảm với
những đứa bạn tôi, nhưng
chẳng lẽ cả dân tộc đều
khiếp sợ ?
Suốt đem tôi thao thức,
những tình cảm trái ngược
đan chen : Ở trung tâm thủ đô
Vác-sa-va có "vương
quốc" nhỏ của người Việt
với trên chục ngàn người,
có đầy đủ các thứ
từ lòng lợn, tiết canh, rau thơm,
bún chả... Nước Tiệp chỉ
gần chục triệu dân nhưng có mấy
chục ngàn người Việt sinh sống,
rồi nước Ðức, Hungari...
Nếu giữa thủ đô ta có
một chợ "Tây" đông như vậy,
thử hỏi tồn tại được
mấy ngày ? Ta có gì hơn họ,
họ có gì hơn ta ?
Ngày hôm sau, các nhà
"chức trách" lại đến. Vẫn
ông Hường, ông Triệu. Tôi
bắt đầu chán sự "quan tâm"
của các ông này.
Hường : "Hôm nay chúng
tôi muốn mời anh tiếp tục nói
chuyện".
Tôi : Xin lỗi, tôi không
có thì giờ. Giấy tờ
các anh đã xác minh, hay các anh
vẫn cho rằng tôi buôn bán heroin
?
Hường cười
: "Ai lại vậy, chúng tôi muốn tiếp
tục câu chuyện bỏ dở hôm
qua vì sự có mặt của ông
lãnh sự, chúng tôi mời
anh đi uống cà phe"â.
Chà tử tế quá
! Tôi chợt nhớ những lời
đồn về những ly cà phê
của ông Lê Ðức Thọ và
sự ra đi của các ông Lê
Trọng Tấn, Hoàng Văn Thái. Các
ngài sợ "Tây" thì tôi dùng
"Tây" dọa.
Tôi nói : Ông Ðại
sứ Ba Lan yêu cầu, nếu công
an Việt Nam cần gặp thì nhất thiết
phải có sự hiện diện của cán
bộ sứ quán.
Hường : "Không cần
thiết, chúng ta trao đổi chuyện người
nhà".
Chuyện người nhà
? Thú vị thật. Tôi nói : Tôi
sẽ đi cùng các anh nhưng đề
nghị các anh cho biết địa điểm
cuộc nói chuyện để tôi điện
báo cho sứ quán, lúc cần thiết
họ có thể tìm tôi. Họ chở
tôi đến nhà khách Bộ Công
An phía Hồ Tây, Quảng Bá. Cũng
như hôm qua, tôi yêu cầu cho biết
tính chất cuộc nói chuyện.
Hường : "Hôm nay chúng
ta nói chuyện thẳng thắn, tôi thấy
anh viết nhiều bài chống đảng,
chống nhà nước".
Tôi : Những bài tôi
viết xuất phát từ trách nhiệm
của công dân đối với
đất nước, tôi không chống
lại Tổ Quốc, không chống lại
nhân dân. Có thể quan điểm của
các anh khác quan điểm của tôi,
muốn đất nước phát triển,
theo tôi phải thay đổi phương thức
quản lý nhà nước.
Hường : "Các anh viết
nhiều bài nói xấu đảng, làm
ảnh hưởng đến uy tín của
đảng trong cộng đồng người
Việt ở nước ngoài".
Tôi : Người Việt
ở nước ngoài có cơ
sở đối chứng là sự
phát triển kinh tế và sự lãnh
đạo của chính quyền dân chủ
các nước sở tại. Người
đọc có quyền đánh giá
các bài viết, chúng tôi chỉ
nêu sự thật khách quan. Cha ông
ta có câu : "Hữu xạ tự nhiên
hương". Nếu đảng tài giỏi
thì dù hàng ngàn thằng phản
động hay hàng ngàn bài báo
nói xấu, dân vẫn không tin. Sư
thật là cho đến nay, nước
ta vẫn là một trong những nước
nghèo nhất thế giới, thu nhập
bình quân đầu người chỉ
xấp xỉ 400 đô la, trong khi đó
Thái Lan, trước kia ta cho là nước
nhược tiểu vậy mà thu nhập
của họ gấp hai mươi lần thu nhập
của ta. Các nước khác như
Nam Hàn hay Singapore càng giàu hơn nữa.
Dân ta cần cù và thông minh. Vậy
thì do đâu ? Trong nghị quyết đại
hội đảng lần thứ 9, đảng
đưa ra mục tiêu phấn đấu
đến năm 2010, thu nhập quốc dân
sẽ gấp đôi hiện nay, tức
là 800 USD bình quân đầu người.
Ðến thời diễm đó các
nước khác càng vượt
rất xa chúng ta, như vậy dưới
sự lãnh đạo của đảng
đất nước ta mãi mãi nằm
ở nhóm nước nghèo nhất
thế giới?
Trường : "Ðất
nước ta trải qua nhiều cuộc chiến
tranh, lại thường xuyên bị thiên
tai".
Tôi : Chiến tranh đã
lùi xa gần 30 năm, còn thiên tai
nước nào chả có, vả lại
thiên tai do ai gây ra ? Một phần do con người,
chặt cây, phá rừng, phá hoại
môi sinh.
Hường : "Các thế
lực phản động ở Mỹ
và Tây Âu đang tìm mọi cách
chống phá đất nước, tuyên
truyền, chia rẽ...".
Tôi : Tôi không đồng
ý với các anh điểm đó,
tôi thấy người Việt ở
đâu cũng yêu nước, cũng
trăn trở với đất nước.
Chắc các anh có xem các băng nhạc
hải ngoại ? Lớp trẻ sinh ra sau năm
1975 ở nước ngoài hát tiếng
Việt rất hay, nói tiếng Việt rất
sõi, các bài hát về quê
hương rất truyền cảm, nếu không
có tình cảm thật sự thì không
thể hát được như vậy.
Các anh đừng nghĩ rằng cứ
ở Pháp, Mỹ, Canada là phản
động, nhiều khi phản động nằm
ngay trong nước, chính trong bộ máy
của các anh, vụ án Năm Cam là
một thí dụ.
Hường : "Nguyễn Gia
Kiểng là phản động, Tổ Quốc
Ăn Năn là phản động".
Tôi : Tôi phản đối,
Nguyễn Gia Kiểng rất yêu nước,
tôi đã tiếp xúc nhiều lần
với Nguyễn Gia Kiểng ở Ba Lan
và ở Pháp, tôi tán thành
và ủng hộ chủ trương của
anh : hòa giải và hòa hợp dân
tộc, dân chủ hóa đất nước,
đa nguyên về chính trị, có
như vậy người Việt ở tất
cả mọi nơi trên toàn mới
có cơ hội đóng góp cho đất
nước . Người Việt rất
thành đạt ở nước ngoài,
người Việt nắm nhiều chức
vụ quan trọng trong chính phủ các nước,
nhiều nhà khoa học nổi tiếng trên
thế giới là người Việt,
ai cũng muốn đóng góp cho đất
nước,
nhưng họ sợ : sợ bị sách
nhiễu, sợ bị trả thù, sợ
nạn tham nhũng...
Cuộc nói chuyện kéo
dài gần 3 giờ, tôi tranh luận
thẳng thắn, tôi phê phán nhiều
chính sách và chủ trương sai như
làm đường Hồ Chí Minh,
chọn địa điểm xây dựng
nhà máy lọc dầu ở Dung Quấtâ...
Tôi kêu mệt và đề nghị
nghỉ. Tôi nói, đây là buổi
làm việc cuối cùng, các anh hãy
để cho tôi yên trong những ngày
còn lại. Họ chở tôi về
khách sạn.
Ngày tiếp đó tôi
được tự do, tôi đi thăm
bạn bè và người thân, thật
không may, tôi bị ngộ độc thức
ăn sau một bữa thưởng thức
món bánh tôm và chạch biển
ở nhà hàng Hồ Tây. Bà
chị họ tôi nói rằng có những
bà buôn cá, để cá cả
tuần trông vẫn tươi rói, ruồi
nhặng cũng chẳng dám bâu vì
đã được ngâm qua... dung
dịch foóc-môn. Bể chứa foóc-môn
ngâm xác người cho sinh viên ngành
y thực tập ở phố Lò Ðúc
vẫn bị múc trộm để... bán.
Tôi nghe mà lạnh cả sống lưng.
Tưởng đựơc yên, nhưng
sáng ngày 4-10 hai ông Hường
và Triệu lại đến, mang theo một
tập Ðàn Chim Việt cố ý để
cho tôi nhìn thấy.
Hường : "Hôm nay chúng
tôi đến mời anh lên gặp
cấp trên của chúng tôi, cấp
trên chúng tôi muốn làm việc
với anh và đề nghị anh viết
cam kết".
Tôi : Tôi đã nói
với các anh rồi, tôi không
làm việc với ai nữa cả,
tôi rất mệt, tôi cần nghỉ ngơi
và đi thăm bạn bè.
Hường : "Nhưng cấp
trên chúng tôi cần gặp anh, chúng
tôi có bằng chứng về hoạt
động chống đối của anh ở
nước ngoài".
À ra vậy, các cuộc
làm việc và nói chuyện hai hôm
trước nhằm mục đích tạo
bằng chứng chứ gì ?
Tôi : Tôi không có
thời gian. Tôi đã mua vé tàu
đi thăm bạn, nếu cấp trên của
anh cần gặp, hãy để dịp khác.
Hường : "Bao giờ
anh lại ra Hà Nội ?".
Tôi : Còn tùy, nhưng
chắc chắn là tôi ra vì tôi
đăng ký bay ở Nội Bài.
Hường : "Ðây
số điện thoại của chúng tôi
đây, lúc nào anh ra nhớ gọi
điện cho chúng tôi".
Tôi cầm số điện
thoại : Nhưng tại sao tôi lại phải
gọi điện cho các anh ?
Từ giờ phút
này, họ tăng cường giám
sát tôi vì tôi không làm theo
ý họ. Tôi quyết định về
Vinh nghỉ ngơi đến sát ngày
bay mới ra Hà Nội để khỏi
bị quấy rầy vì tôi biết công
an Nghệ An chỉ "bảo vệ" tôi chứ
không được phép "nói chuyện".
Họ không rời tôi, điện thoại
"được" họ nghe trộm. Các anh
chị tôi sợ, tôi thường
xuyên phải trấn an. Chỉ còn hai ngày
nữa tôi bay, tôi chuẩn bị lên
đường. Cùng bay với tôi
có thằng cháu đã từng
bảy năm ở quân đội, xuất
ngũ về quê không có việc làm,
con một cựu chiến binh người
cùng làng, được ông anh
ruột lo cho mọi thứ : hộ chiếu,
vé máy bay, visa để sang một nước
châu Âu làm việc kiếm sống.
Họ thay nhau "bảo vệ" tôi, kể cả
ở trên tàu.
Xuống ga, tôi điện
cho người nhà ra đón và
bảo thằng cháu đi cùng không
được theo tôi, tự đi vào
nhà người quen để tránh
rầy rà, lúc nào ra sân bay tôi
đón. Tôi bảo ông anh họ cố
gắng cắt "đuôi", nhằm lúc
người đi làm đông và
học sinh đi học, đường tắc,
kẹt xe, chúng tôi luồn lách và
cắt được "đuôi" . Nhưng
họ biết số đăng ký xe , việc
tìm địa chỉ chủ xe chẳng khó
khăn gì . Khoảng năm giờ chiều
họ lập xong vọng gác. Tội nghiệp
mấy anh công an trẻ phải thay nhau đứng
hứng bụi đường, mất
ngủ và làm mồi cho muỗi. Ðêm
đó tôi ngon giấc.
Sáu giờ sáng có
chú công an phường trẻ măng
gõ cửa, lễ phép : "Nhờ
bác cho xem hộ chiếu", ông anh họ lấy
hộ chiếu của tôi cho xem. Gần mười
phút sau, Triệu và một người
nữa trẻ hơn, mặc thường
phục gõ cửa vào nhà.
Triệu : "Anh mới ở
Vinh ra ?".
-Vâng, tôi đáp.
-"Sao anh không ở khách
sạn ?".
Tôi : Vì ngày mai tôi
bay nên tôi đến thăm anh chị,
tiện thể ở đây luôn.
Triệu : "Luật pháp Việt
Nam không cho phép người nước
ngoài ở nhà dân".
Tôi : Nhưng tôi đâu
phải là người nước
ngoài ? Vả lại đây là người
nhà.
Triệu : "Nhưng anh mang hộ chiếu
nước ngoài".
Tôi : Sao lại có loại
pháp luật kỳ lạ vậy ? Ở
châu Âu và các nước khác
có hàng vạn người Việt sống
tạm cư, nếu chính quyền các nước
đó học Việt Nam thì không biết
con Rồng, cháu Tiên ở các nước
đó lấy gì để trả tiền
khách sạn ? Ngành du lịch các nước
đó chắc phải sản xuất hàng
tấn huy chương để tặng chính
phủ Việt Nam vì đã đưa ra
sáng kiến đó.
Triệu : "Khi nào anh bay ?".
Tôi : Ngày mai.
Triệu : "Sao sớm vậy".
Tôi : Tôi đã đăng
ký vé từ trước, vả
lại người của các anh luôn
luôn rình rập, điện thoại thì
bị nghe lén, ở đây tôi
đâu được tự do.
Triệu : "Ðề nghị
anh thu xếp chiều nay đến gặp cấp
trên của chúng tôi".
Tôi : Tôi không còn
thời gian.
Triệu : "Cấp trên chúng
tôi yêu cầu anh đến làm việc
và viết cam kết".
-Ðó là việc của
cấp trên các anh.
Triệu : "Anh phải đến".
Tôi : Tôi không đến.
Triệu : "Có người
tố cáo anh".
Tôi cười : Lại
tố cáo, có giống hôm trước
không ?
Triệu : "Anh cùng đi với
một người nữa sang châu Âu
?".
Tôi im lặng, như vậy
là họ đã theo dõi thằng cháu
tôi từ Vinh.
Triệu : "Nếu anh không đến
chúng tôi sẽ bằng mọi cách
giữ anh lại, kể cả người
cùng đi với anh".
Tôi không giữ nổi
bình tĩnh : Tôi thách các anh, các
anh chẳng có quyền gì giữ tôi
cả.
Triệu : "Có thể anh không
bay được chuyến này".
Tôi : Tôi sẽ bay.
Ðã đến lúc
họ giở luật cùn.
Tôi : Xin lỗi các anh,
tôi đang mệt, các anh về cho tôi
nghỉ.
Và tôi tiễn họ ra
cửa. Tôi bảo với ông anh
họ bằng mọi cách phải đến
thông báo cho thằng cháu hoãn chuyến
bay. Giận cá chém thớt, không
làm gì được tôi có
thể họ sẽ trả thù thằng cháu
dù đó chỉ là con của người
cùng xóm. Anh tôi lấy cớ đến
cơ quan, cháu tôi được tin,
tức tốc ra bến tàu "phắn".
Tôi thở phào nhẽ
nhỏm, lập tức gọi điện thoại
di động cho Ðại sứ Quán
Ba Lan rằng tôi bị công an Việt Nam
đe dọa, sẽ gây khó dễ khi ra
sân bay để buộc tôi lỡ
chuyến bay.
Ông lãnh sự trả
lời : "Xe Ðại Sứ Quán sẽ
đưa ông ra sân bay, ông hãy hết
sức cẩn thận khi ra phố, nếu
cần chúng tôi sẽ đón ông
tại nhà".
Tôi cám ơn ông lãnh
sự quan tâm đến sự an toàn
của cá nhân tôi. Người
của công an không rời tôi nửa
bước, khi tôi gọi điện ở
bưu điện, họ cũng lại gần
giả vờ mua báo để nghe tôi
nói chuyện. Tôi thầm an ủi họ
: chỉ còn một tối này nữa
thôi, các cậu sẽ không còn
vất vả, có thể ở nhà
ngủ với vợ con không còn
bị muỗi đốt.
Ðể bớt phiền
phức cho sứ quán, sáng hôm
sau tôi thuê taxi, có hai xe máy hộ
tống để đề phòng mọi
bất trắc dọc đường. Tôi
đến Ðại Sứ Quán lúc
10 giờ, chuyện trò, uống trà
và ăn bánh ngọt, đến 11 giờ
xe chúng tôi xuất phát ra sân bay,
cùng đi với ông lãnh sự
là một người già hơn biết
tiếng Việt nhưng không nhiều.
Xuống xe, chuẩn bị làm
thủ tục, tôi nhìn thấy Hường
vẻ mặt tức tối, đi từ
chỗ nọ đến chỗ kia. Trên xe,
ông lãnh sự đã thông báo
cho tôi rằng Ðại Sứ Quán
Ba Lan đã gửi công hàm phản
đối sang Bộ Ngoại giao Việt Nam về
những việc làm của cơ quan công
an đối với cá nhân tôi,
Bộ Ngoại Giao Việt Nam hứa bảo đảm
an toàn tuyệt đối cho tôi khi xuất
cảnh. Không biết bao nhiêu người
cùng đi với ông Hường,
không làm được gì tôi,
chắc chắn họ đang tìm thằng
cháu.
Lúc trực diện với
tôi, Hường không còn giữ
bình tĩnh : "Tại sao anh không đến
làm việc với cấp trên ?".
Tôi : Tại sao tôi lại
phải đến ?
Hường : "Anh nói gì
với sứ quán Ba Lan để
họ gửi công hàm phản đối
sang Bộ Ngoại giao Việt Nam ?".
Tôi : Các anh đe dọa
tôi, còn họ gửi công hàm
là quyền của họ.
Hường vung tay trước
mặt tôi : "Nguyễn Gia Kiểng là người
của CIA. Nguyễn Gia Kiểng nhận tiền
của CIA".
Tôi gạt tay Hường
: Anh nên lịch sự, thằng nào nói
với các anh như vậy là thằng
ngu.
Hường : "Còn thời
gian mời anh vào đây nói chuyện".
Tôi : Tôi không còn
chuyện gì để nói.
Hường : "Nếu anh cứ
tiếp tục hoạt động chống đảng,
chống nhà nước thì anh không
được về".
Tôi : Tôi sẽ về,
chúng tôi sẽ về, đất nước
này đâu phải của riêng các
anh !
Hành lý của tôi
được kiểm tra rất kĩ, nhưng
có hai cán bộ ngoại giao Ba Lan đứng
gần giám sát nên không có
việc gì xảy ra.
Tôi vào phòng chờ,
chuẩn bị ra máy bay, vẫy tay cám
ơn và chào tạm biệt những
người bạn Ba Lan đáng kính,
cám ơn đất nước Ba Lan
đã bao bọc, che chở tôi.
Tôi gọi điện tạm
biệt, báo tin cho bạn bè và anh chị
em ruột thịt, rằng tôi an toàn, cám
ơn tất cả, những người
đã từng lo lắng cho tôi.
Máy bay cất cánh, tôi
nhìn qua của sổ : Tạm biệt Ðất
Mẹ thân yêu, hẹn sớm ngày
gặp lại.
Trần Ngọc Thành
* * *
Lời chú
của NSVN:
Ðây là một
bài viết rất "thời sự"
vô cùng hữu ích, nó giúp
cho chúng ta hiểu được một
số góc cạnh của vấn đề
CSVN bám sát và theo dõi những
nhân tố chống họ và dám về
Việt Nam thăm gia đình. Việt các
sứ quán CSVN cấp visa nhập cảnh
cho người Việt về thăm nhà
không có nghĩa là mọi chuyện
an toàn. Khi đã đặt chân lên
đất Việt Nam, số mệnh của bạn
được bỏ lên bàn cân
may rủi, giao cho Thượng Ðế. Tác
giả bài viết, nhân vật trong truyện
may mắn là một công dân Ba Lan gốc
Việt, được Sứ Quán Ba
Lan tận tình giúp đỡ và
che chở, song có bao nhiêu sứ
quan khác hành sử như sứ
quán Ba Lan?
Canada, một nước
ban ân sủng rất nhiều cho CSVN, nhận
công hàm chính thức của Bộ
Ngoại Giao Hà Nội là sẽ cứu
xét trường hợp bà Nguyễn
Thị Hiệp có thể bị gài bẫy,
hàm oan trong vụ chuyển bạch phiến ra
khỏi phi trường Nội Bài, và
chờ phái đoàn Canada qua Hà
Nội với những chứng liệu
mới. Không đầy 24 giờ
, khuya hôm sau, công an Hà Nội lôi
bà Hiệp ra trường bắn hành
hình... Tác phong và cách xử
thế của nhà cầm quyền Hà
Nội là điều bạn cần suy nghĩ...
(Hải Triều)
Nhân chuyện "Cơm
tù quốc nội" đến chuyện "một
chuyến về thăm quê hương" của
Trần Ngọc Thành
Văng Bút Thư
Sinh
Ðầu năm,
tôi cũng muốn viết những chuyện
vui và lạc quan về đất nước,
nhưng nghĩ đến mấy cha nội VC
còn ngồi chồm hổm trên đầu
cả nước, tôi nản. Bên nhà
chuẩn bị đón xuân, vui buồn
gì không biết, nhưng mùa xuân
dưới bóng cờ đỏ
sao mà nó rờn rợn như câu
thơ của Trần Dần... Một bản tin
quốc nội mới đây, và
một vài viết về một chuyến
về quê ăn Tết của Trần Ngọc
Thành ở Ba Lan, tôi đọc, làm
tôi suy nghĩ nhiều về số phận
của đất nước.
Ðầu tháng
1/2003, báo Tuổi Trẻ trong nước
loan tin một cụ già hành khách bị
tay chân một quán ăn đánh chết
khi người hành khách này không
chịu ăn ở quán ăn của
họ sau khi xe đò ngừng nghỉ cho
khách ăn trưa. Chuyện này xẩy
ra ở tỉnh Bình Thuận, và sau đó,
chúng tôi nhận được bài
viết từ trong nước cho hay tình
trạng này xẩy ra từ Nam ra Bắc,
từ hàng chục năm nay, mà nhà
nước VC vẫn phe lờ coi như
chuyện nhỏ. Hàng tháng, cả trăm
cả ngàn người chết từ
tai nạn lưu thông được xếp
vào hàng số một thế giới,
đến những vụ ngộ độc
thực phẩm thi đua leo thang theo cơn lốc
Sida... mà nhà nước VC vẫn coi
là chuyện bình thường. Mạng
con người như cỏ rác dưới
chế đôï cộng sản Việt Nam
nó có nguồn gốc lâu đời
kể từ ngày ông hồ chí
minh khai sinh ra đảng ta.
Không kể những
vụ giết người tàn độc,
phi nhân trong "cải cách ruộng đất"
từ 1954, sau 1975, VC coi các tinh hoa của
dân tộâc bị giam trong các trại
tù VC còn thua con dế. Ðày đọa,
chết chôn xó rừng như con vật,
không màn báo tin cho gia đình tù
nhân. Và có những trại ở
miền Trung, cán bộ VC ngồi buồn lôi
vài anh tù cải tạo ra đánh
làm vui, tiêu khiển hay trả thù. Cứ
lôi ra đánh không không, đánh,
đá, đạp, giật cùi chỏ,
giật gót... sưng cả mình mẩy người
ta, chán rồi đạp vô lại phòng
giam... Và khi đọc bản tin "cơm tù
Bình Thuận", tôi bỗng buột miệng
" Một chế độ đạo tặc XHCN
thì sản xuất những con người
đạo tặc trong XHCN". Ðọc hết bài
"một chuyến về thăm quê hương"
của tác giả Trần Ngọc Thành,
tôi thấy tính đạo tặc bá
đạo của chế độ nó phổ
quát đến kinh người. Nó
văn minh hơn nếp sống các bộ
lạc ở Phi châu về mặt kỷ
thuật và cách khống chế con người,
nhưng nó thua xa các bộ lạc này
về mặt nhân bản.
Hởi những
ai nuốt nhục về quê ăn Tết
hay thăm quê hương, tôi không biết
tử vi bạn số con gì, nhưng bạn
nên nghe lời tôi làm hai điều:
Khi đi xe đò dọc quốc lộ 1, ngừng
ăn cơm các quán dọc đường,
xuống xe, bạn nên mặc thêm một
cái áo giáp để tránh bị
đòn, có bị cũng không đến
nỗi chết như nạn nhân trong bản
tin "Cơm tù Bình Thuận." Ðiều
thứ hai xin nhắc bạn, nên liên
lạc sứ quán của bạn mang quốc
tịch, để may ra được may mắn
như tác giả Trần Ngọc Thành được
đại sứ quán Ban Lan tận tình
bảo bọc khi lâm nạn. Không có
nhân viên sứ quán Ba Lan, anh Trần
Ngọc Thành có thể đã ngồi
khám VC với tội "mang 100gram ba.ch phiến
trong người." Trò này VC thực
hiện dễ dàng và kín đáo
hơn chuyện lôi tù ra đánh tiêu
khiển năm xưa.
Văng Bút Thư
Sinh tôi viết mấy dòng này và
tặng 300 ngàn Việt kiều hồi hương
ăn Tết con Dê 2003 như lời khoe
ơi ới của mất tay tổ VC ở
thành Hồ. Không có hơn 2 tỷ
đô la của quý vị nuôi nhà
nước ta hàng năm... , nhà nước
ta chắc sẽ coi quý vị như những
thường dân cỏ rác trong các
quán "cơm tù" dọc đường
thiên lý Bắc Nam XHCN...
|