Xin vẫy tay chào cái
sang của “Ông”
Bảy lăm từ Bắc
vào tay không
Lê la đôi dép râu
mòn gót
Lủng lẳng bên vai một
chiếc bồng
Ði theo Ðảng, Bác
có ngờ đâu
Tưởng chỉ lăng
xăng khỏi giữ trâu
Dốt nát ngày nay thành
sự nghiệp
Lý lịch lưu manh đáng
tự hào!
“Giải phóng miền Nam”
giỏi lỗ mồm
Nghĩ người dại
hết, có ta khôn
“Phồn vinh giả tạo” không
bì kịp
Tủ lạnh ngoài kia chạy
khắp đường!
Mấy đứa trẻ
con xúm xít nghe
Dao to, búa lớn được
đem khoe
Báo đăng rặt kiểu
hù thiên hạ
Quả thật ông khoe cũng
đúng thôi
Liên Xô vĩ đại
còn hơn Trời
Nhà thơ Tố Hữu
nhà thơ lớn
Khóc Xít ta Lin, khóc
ỉ ôi :
“Thương cha thương mẹ
thương chồng”
Thương mình thương
một, thương ông thương mười”
Thương biết mấy nghe
con học nói
Tiếng đầu lòng
tên gọi Staline!”
Trung Quốc ngày xưa tốt
với ta
Bợ từ dưới
đất bợ lần ra
Nhà thơ Tố Hữu,
nhà thơ lớn
Viết mấy câu thơ
rất thật thà:
“Thế giới nay có
hai phe
Mấy Trùm Ðế quốc,
một bè chiến tranh
Một phe Dân chủ, Hòa
bình
Liên Xô, Trung quốc với
mình anh em!
Tình thâm máu chảy
ruột mềm
Ðường trường
kháng chiến càng thêm vững
lòng”
Trung quốc ngày nay xấu
với ta
Bóp từ dưới
dế bóp lần ra
Từ “Mao vĩ đại”
thành “Mao ít”
“Hữu nghị” gì đâu,
“Ðại bá “ mà!
Vĩ đại còn nguyên
có già Hồ
Chết lâu ướp
xác để thơm tho
Thương bao xương máu
bao người Việt
Gầy dựng gian manh được
nấm mồ
Ðược làm đầy
tớ mấy thằng dân
“Kiệm, cần, liêm, chính”
khỏi phân vân
Lời hay, tiền lại
hay hơn Bác
Núi của miền Nam cứ
chỉa dần!
Ông muốn nhà ư? lệnh
lấy nhà
Chọn nhà thật đẹp,
kiểu vi la
Bầu đoàn thê tử
vô nhà mới
Ở cái nhà sang,
sướng bỏ “cha”!
Ông muốn xe ư? lệnh
lấy xe
Mấy đồng chí dưới
bỗng xun xoe
Kiếng sau nón cối đem
chưng diện
Cái nệm lò xo nhún
sướng hè
Nhà xe đủ hết,
thiếu chi đây?
Hễ thiếu là ông
viết lệnh ngay
Ti vi, tủ lạnh, chôm tư
sản
Nhạc vàng, cát xét
“Ngụy” thêm hay!
Ủa có bà đây,
lại chào bà
Bà từ ruộng rẫy
bước chân ra
Cái đuôi tóc kẹp
không còn nữa
Son phấn vừa thêm
chút mặn mà!
Bà “mới” từ
chân, mới tới đầu
Mới người,
nhưng “nết mới”, còn lâu
Tham lam ti tiện không hề
bỏ
Loài Cú giả Công
có dễ đâu
Xin vẫy tay chào cái
sang của ông
Chẳng qua cốt khỉ chứa
bên trong
Lao xao nước đục
nuôi cò béo
Ngán ngẩm đời
vui viết mấy dòng!
(1985)