Quốc thù vị báo
đầu tiên bạch
Kỷ độ long tuyền
đái nguyệt ma.
Ðăng Dung
Quán Biên Thùy kỳ
này dặc biệt dành cho hai nhân vật
chính trị cùng theo con dường
đấu tranh cho tự do dân chủ Việt
Nam liên quan tới một lộ trình
chính trị về dân chủ hóa Việt
Nam có tính cách thăm dò, hay nói
bình dân hơn, như một quả bóng
dò đường... do cơ quan nghiên
cứu chiến lược AEI của Hoa
Kỳ tung ra trong năm 2002.
Hai nhân vật đó là
ông Nguyễn Minh Cần (Mosvow) và ông
Bùi Tín (Paris), thuộc thành phần
cựu công sản từ bỏ con đường
XHCN và cùng tỵ nạn chính trị
ở các nước tự do. Hai
người có hai góc nhìn không
hoàn toàn giống nhau trong cùng một
đề tài. Và Nguyệt San Việt
Nam quyết định đưa cuộc tranh luận
này vào Quán Biên Thùy để
bà con có cơ hội thẩm định.
Sinh hoạt dân chủ minh bạch và công
khai là một trong những chủ trương
của NSVN/ HT.
* * * *
Việc
ta, ta cứ làm ! *
Nguyễn Minh Cần
Xin nói rõ hơn:
Dân chủ hoá nước ta là
việc của dân ta, phải do chính dân
ta làm lấy. Không thể trông chờ
ở ai hết. Vì "Dân chủ", "Tự
do" thứ thiệt phải là thành quả
do người dân giành lấy trong
đấu tranh, chứ không thể
là món quà biếu tặng. Càng
không thể là của bố thí được
ban phát bởi bất kỳ ai. Nếu
là của bố thí ban phát bởi
bọn cầm quyền độc tài thì
chắc chắn đó chỉ là "bánh
vẽ", dùng để đánh lừa
người dân.
Cái chân lý
này quá tầm thường, dễ
hiểu và sơ đẳng. Thế thì
sao bây giờ lại phải nói lại
làm gì nữa?
Một mặt, vì
nhiều người trong nước ta
còn chưa ý thức được
về quyền tự do, dân chủ. Số
đông quen sống an phận thủ thường.
Nếu kẻ cầm quyền có thí cho
đôi chút tự do, dân chủ
(khốn thay, toàn là thứ "giả
hiệu"!) thì nhờ, không thì cứ
cam chịu sống nhục nhằn với
thân phận kẻ vô quyền. Chẳng
khác mấy cỏ cây: Trời có
thương ban cho chút mưa móc thì
nhờ, không thì cứ héo
hắt, tàn lụi dần trong khô hạn.
Lại có nhiều người sống
dưới chế độ độc tài
toàn trị mà cứ nhởn nhơ
như không. Vì họ không được
biết trên đời này còn
có những lối sống khác tự
do hơn, dân chủ hơn, tôn trọng nhân
phẩm hơn.
Mặt khác, ngay trong
số những người khao khát
tự do, dân chủ, cũng có không
ít người đặt nhiều kỳ
vọng ở các nước lớn,
nhất là các siêu cường,
mong họ sẽ giúp dân ta dân chủ
hoá nước ta. Cái tâm lý
ỷ lại, dựa dẫm nào phải
đã hết đâu! Mặc dù kinh
nghiệm của dân tộc ta trong suốt chiều
dài lịch sử đã cho ta muôn
vàn bài học đắng cay về hậu
quả của tinh thần ỷ lại, dựa
dẫm nước ngoài.
Không cần kể
chuyện dưới thời phong kiến
xa xưa, chỉ cần nhắc lại vài sự
việc trong thế kỷ 20 cũng đủ.
Ðã từng có nhiều người
yêu nước mong dựa vào Nhật
Bản, vào Quốc Dân đảng Trung
Hoa để giải phóng đất nước
khỏi chế độ thực dân Pháp.
Hậu quả ra sao, mọi người đã
rõ.
Ðặc biệt nghiêm
trọng là các lãnh tụ Ðảng
cộng sản Việt Nam (ÐCSVN) đã dựa
vào nước Nga cộng sản, nước
Tàu cộng sản. Không chỉ dựa
dẫm mà họ còn tự đặt
mình và cả dân tộc vào vị
thế lệ thuộc vào tập đoàn
thống trị cộng sản Nga, Tàu khoác
áo "Quốc tế Cộng sản". Chẳng
nhữngï mù quáng du nhập học
thuyết, chính sách, mà họ còn
nô lệ rập khuôn, bệ gần nguyên
xi vào nước ta toàn bộ cơ
cấu chế độ độc tài toàn
trị của cộng sản Nga, Tàu. Hậu
quả ra sao? Dân tộc ta phải chịu bao
nhiêu đau thương tang tóc của cuộc
nội chiến đẵm máu hàng chục
năm trời. Dân ta cả hai miền
Bắc, Nam phải chịu bao nhiêu tổn thất
lớn lao về nhân mạng, về kinh
tế, văn hoá, xã hội, đạo
đức của đường lối
đấu tranh giai cấp, "phóng tay" cải
cách ruộng đất, cải tạo trí
thức, tư sản, cải tạo công
thương nghiệp, thủ công nghiệp, nông
nghiệp, phiêu lưu tiến lên cái
gọi là "chủ nghĩa xã hội" hoang
tưởng. Trong cuộc nội chiến, hàng
chục triệu người đã bỏ
mình hoặc mang thương tật suốt đời.
Biết bao tinh hoa của dân tộc bị vùi
dập, biết bao người dân vô
tội đã bị tàn sát, và
hiện còn đang bị đày đoạ
trong những trại tù cộng sản, hoặc
khốn khổ trong cảnh giam cầm tại gia.
Cho đến nay, một chế độ độc
tài toàn trị, bạo tàn và thâm
độc của một tập đoàn bé
nhỏ đang thống trị trên đầu
trên cổ dân tộc mà chưa biết
ngày nào dân ta mới thoát
ra được!
Và chúng ta cũng
không quên cái kinh nghiệm đau xót
của những người cầm quyền
ở miền Nam, đã ỷ lại,
dựa dẫm, lệ thuộc vào Hoa Kỳ
để mong chống lại cuộc xâm chiếm
miền Nam bằng vũ lực mà cộng
sản miền Bắc tiến hành với
sự hậu thuẫn mạnh mẽ của
cộng sản Nga, Tàu và các chư
hầu của họ. Người dân miền
Nam đã điêu đứng vì
bài học dựa dẫm đó. Khốn
thay, khi đã "học" thấm thía rồi
thì mọi sự đã quá muộn
màng – nước mất, nhà tan, hàng
mấy triệu người bỏ chạy khỏi
nước, hàng chục vạn người
chết thảm trên đường vượt
biên, hàng chục triệu người
còn lại trên quê hương phải
cam chịu một chế độ độc
tài cực kỳ khắc nghiệt.
Thế mà... dường
như ngày nay có người đang
quên những bài học đau xót
đó của lịch sử.
Nhân chuyện
"Lộ trình" của AEI
Ðầu tháng
4 năm nay, tại trụ sở của American
Enterprise Institute (AEI), nhiều nhà nghiên cứu
Hoa Kỳ và khoảng mười nhà
nghiên cứu Việt Nam đã họp
bàn về quan hệ Việt-Mỹ. Ngày
11 tháng 4 năm 2002, một "Lộ trình cải
tiến bang giao Mỹ – Việt theo hướng
dân chủ hoá" (dưới đây,
gọi tắt là "Lộ trình") được
công bố. Hai nhà nghiên cứu
Việt Nam tham gia cuộc họp của AEI đã
giới thiệu"Lộ trình" đó
bằng tiếng Việt, qua bài của ông
Bùi Tín (BT) "Lộ trình mới
– Rốt Mép của Ê-I-Ai", đăng
trên tờ "Thông Luận" số 159 tháng
5.2002 và một số báùo khác,
và bài của ông Nguyễn Quốc
Khải (NQK) "Những đề nghị
cải tiến bang giao Việt – Mỹ và dân
chủ hoá Việt Nam của Viện nghiên
cứu chính sách công vụ Hoa Kỳ",
đăng trên tờ "Thế Kỷ
21" số 158 tháng 6.2002ø.
"Lộ trình" này
dù chưa được coi là chính
sách chính thức của chính quyền
Tổng thống George W. Busch, nhưng AEI là một
trong những cơ quan nghiên cứu có
thể có ảnh hưởng đến
chính sách của chính quyền Hoa Kỳ,
cho nên nhiều người dân chủ
và yêu nước Việt Nam quan tâm
nghiên cứu và theo dõi.
Theo lời ông
NQK: "Mục tiêu của chính sách mới
này là giúp Việt Nam trở thành
một quốc gia hùng mạnh về kinh tế
lẫn quân sự với một thể
chế dân chủ để Việt Nam có
thể tự chủ, độc lập và
duy trì mối liên hệ thân thiện
với các quốc gia láng giềng,
đặc biệt là Trung Hoa và Hoa Kỳ"...
"Ðiểm then chốt của lộ trình
mới nhằm cải tiến bang giao giữa
Hoa Kỳ và Việt Nam là Hoa Kỳ sẽ
gia tăng viện trợ giúp Việt Nam
từng giai đoạn song song với việc
dân chủ hoá tại Việt Nam". Còn
ông BT thì nhấn mạnh: "Tình hữu
nghị Mỹ-Việt, mối quan hệ thân
hữu Mỹ-Việt sẽ có thể
là một yếu tố cơ bản để
thực hiện thuận lợi những
mục tiêu tốt đẹp của xã
hội Việt Nam, của nhân dân Việt
Nam mà chính những người
lãnh đạo cộng sản đã ghi
trong nghị quyết của họ...", ..."xây
dựng tình bạn Việt-Mỹ gắn
bó xã hội hai nước, nhân
dân hai nước, Việt Nam sẽ có
một
thế mới, một lực mới
khác
hẳn hiện nay".
Như vậy, qua lời
lẽ của những người giới
thiệu, có thể nghĩ rằng những
ý định của các tác giả
"Lộ trình" là tốt đẹp. Ðể
thực hiện chúng, các tác giả
"Lộ trình" chia ra bốn giai đoạn "cải
tiến bang giao", và ở mỗi giai đoạn
đưa ra những điều kiện (xin
chú ý: chữ "điều kiện"
là của người viết bài
này, chứ trong bài của ông NQK
chỉ dùng chữ "đề nghị"
mà thôi) cho Việt Nam thực hiện.
Trong "Lộ trình" không nói rõ "Việt
Nam" là ai, nhưng mọi người ngầm
hiểu đó là tập đoàn
thống trị Việt Nam, tức là Bộ
Chính trị (BCT) ÐCSVN. Ở mỗi
giai đoạn, nếu Việt Nam thực hiện
được những "đề nghị"
do Hoa Kỳ đưa ra thì Hoa Kỳ sẽ
viện trợ lớn cho Việt Nam, có
khi đến 500 triệu USD, để phát
triển kinh tế, trợ giúp chiến
cụ, hoặc huấn luyện quân sự,
tăng thêm tiềm lực an ninh và
quốc phòng cho tập đoàn thống
trị Việt Nam. Tóm lại, mọi việc
sẽ tiến hành theo phương thức
"tiền trao, cháo múc" giữa nhà
cầm quyền hai nước Việt Nam và
Hoa Kỳ.
Ðây là những
"đề nghị" chính trị đáng
chú ý được đưa ra trong
"Lộ trình": ứng cử viên ngoài
ÐCSVN được phép ứng
cử vào Quốc hội trong kỳ bầu
cử vào tháng 5.2002 (giai đoạn
1); các tín đồ thuộc các tôn
giáo được tự do chọn lựa
tổ chức điều hành của
họ; các tổ chức này chỉ
hoạt động tôn giáo không được
phép hoạt động chính trị; ÐCSVN
không được quyền bác bỏ
việc bổ nhiệm các vị giám mục
Công giáo và tu sĩ; ÐCSVN rút
các chính uỷ và chính trị viên
ra khỏi quân đội; tất cả các
thẩm phán và luật sư phải rút
ra khỏi ÐCSVN; tất cả tù nhân
chính trị được trả tự
do; một số tạp chí và báo được
tự do, không bị ràng buộc vào
chế độ kiểm duyệt; những
công ty và xí nghiệp mà ÐCSVN
có trên 25% cổ phần được
đem bán cho công chúng... (giai đoạn
2); những đảng phái không cộng
sản được phép hoạt động,
phê bình chính phủ, tham gia vào các
cuộc bầu cử; điều 4 của
Hiến pháp có thể thay đổi
hoặc không; những công ty quốc
doanh phải được bán cho tư
nhân để sản xuất của khu vực
công không quá 25% của tổng sản
lượng nội địa (GDP) (giai đoạn
3); tách lực lượng cảnh sát
và an ninh ra khỏi ÐCSVN và giảm số
nhân viên cảnh sát và an ninh; tất
cả các nhân viên cảnh sát và
an ninh phải ra khỏi ÐCSVN; Hoa Kỳ được
phép sử dụng hải cảng Cam Ranh
cho mục tiêu quân sự (giai đoạn
4). Xem qua có thể nhận thấy trong tất
cả những "đề nghị" đã
đưa ra dường như chỉ có
điều cuối cùng về cảng Cam
Ranh là trực tiếp dính đến
quyền lợi Hoa Kỳ, còn tất cả
những điều khác chỉ vì
sự dân chủ hoá Việt Nam.
Những người
dân chủ và yêu nước Việt
Nam ở hải ngoại có những
ý kiến khác nhau đối với
"Lộ trình": có người hoan nghênh,
có người tỏ ý lo ngại,
cũng không ít người phản
ứng mạnh. Chẳng hạn, hồi tháng
6 năm nay, chúng tôi có dịp gặp
ông Nguyễn Hữu Chung, là một
nhà chính trị sâu sắc đồng
thời là một nhà nghiên cứu
nghiêm túc có tiếng ở hải
ngoại. Là chỗ quen biết thân tình,
chúng tôi trao đổi thẳng thắn
với nhau. Ông Chung nói: "Anh ạ, tôi
muốn viết một bài để đập
thật mạnh, nhưng lại cứ lấn
cấn vì có anh em bạn bè mình
tham gia vào đấy. Ðập thì lại
hoá ra là mình đập anh em mình.
Mà không thì không được".
Hôm đó, tôi nói với
ông Chung: "Tôi cũng thấy cần phải
phát biểu ý kiến về cái
"Lộ trình" này. Nhưng... cũng như
anh, tôi cũng ngại đụïng chạm
đến anh em mình. Có lẽ ta tạm
lờ nó, cứ để cho nó
chìm đi trong yên lặng".
Nhưng nào có
yên lặng được đâu! Hồi
tháng 7, ông BT trả lời phỏng
vấn của tờ "Cánh Én", bài
đó được đăng trên
"Cánh Én", "Thông Luận" và vài
tờ báo khác hồi tháng 7-8,
dưới nhan đề "Chọn bạn
mà chơi!". Ông tuyên bố "chúng
ta cần phải đánh động dư
luận" trong và ngoài nước để
mọi người hiểu rõ "Lộ trình"
của AEI, vì thế bài của ông
BT là một bài cổ động nhiệt
liệt cho "Lộ trình".
Ðến lúc
này, chúng tôi thấy cần trình
bày rõ quan điểm và thái
độ của mình đối với
"Lộ trình" đó. Việc này có
quan hệ đến sự nghiệp dân
chủ hoá đất nước, nên
không thể vì tình riêng bạn bè
mà im được.
Hãy khoan bàn luận
về các "đề nghị" cụ thể
đưa ra cho phía Việt Nam, mà trước
hết nên đi sâu tìm hiểu xem
tại sao AEI đưa ra "Lộ trình" bốn
giai đoạn trong lúc này? Cái gì
là động cơ thúc đẩy họ
làm việc đó? Và việc đó
thực tế sẽ có lợi, có
hại gì cho việc dân chủ hoá thật
sự đất nước ta?
Ðiều sơ đẳng
này dù có nhắc lại có lẽ
cũng không thừa: các chính khách
của mỗi nước khi vạch ra đường
lối, chính sách (hay lộ trình) của
họ đều xuất phát trước
tiên từ quyền lợi thiết
thân của nước họ. Hoa Kỳ
cũng thế thôi. Theo chúng tôi nghĩ,
khi đưa ra "Lộ trình" này, AEI chủ
yếu nhằm phục vụ cho chiến lược
trước mắt và lâu dài
của Hoa Kỳ trong khu vực châu Á
– Thái Bình Dương (cố nhiên,
bao gồm cả vùng Ðông Nam Á),
là nơi các nước lớn,
chủ yếu là Hoa Kỳ, Trung Quốc, Nga,
Nhật... đang công khai hoặc giấu mặt
tranh giành nhau ảnh hưởng. Một
thực tế rõ ràng là những
năm gần đây, trong vùng Ðông
Nam Á, Trung Quốc cố hết sức
bành trướng về mọi mặt,
kể cả về quân sự, kinh tế
lẫn ngoại giao, thậm chí cố mở
rộng biên cương của họ. Những
hành động lấn chiếm Hoàng
Sa, Trường Sa, hiệp ước gần
đây về biên giới và
lãnh hải với Việt Nam là một
trong những ví dụ. Ðiều đó
đe doạ trực tiếp an ninh của Ðài
Loan, đe doạ quyền lợi và chủ
quyền của Việt Nam và nhiều nước
khác trong vùng. Sự bành trướng
đó của Trung Quốc cũng đe
doạ dữ dội quyền lợi của
Hoa Kỳ. Hiện nay, Trung Quốc tuy còn yếu,
nhưng đang phát triển tương đối
thuận lợi, nên họ vẫn ngấm
ngầm nuôi tham vọng trở thành
"đại bá" ít nhất là trong khu
vực châu Á – Thái Bình Dương
vào giữa thế kỷ 21, và như
vậy, trong tương lai không xa sẽ là
đối thủ của siêu cường
Hoa Kỳ. Chính vì thế, Hoa Kỳ muốn
vạch ra một chính sách đối ngoại
khả dĩ lôi kéo một số nước,
trước hết trong khu vực châu
Á – Thái Bình Dương, dù những
nước đó không phải là
dân chủ, vào quỹ đạo chiến
lược của họ để làm
lực cản sự bành trướng
của Trung Quốc. Một trong những nước
mà Hoa Kỳ nhắm tới là Việt
Nam.
Hoa Kỳ biết rõ
Việt Nam hiện đang nằm dưới
sự thống trị độc tôn của
ÐCSVN, và đảng này đang duy
trì một chế độ độc tài
toàn trị vô cùng khắc nghiệt
với dân chúng. Hơn nữa,
tập đoàn thống trị Việt Nam,
tức là BCT ÐCSVN, hiện đang lệ
thuộc vào Trung Quốc để tồn
tại, tuy vẫn có mâu thuẫn này
nọ với Trung Quốc. Trong tình hình
đó, Hoa Kỳ vẫn mong muốn cải
thiện và thắt chặt bang giao với
tập đoàn thống trị Việt Nam.
Hơn nữa, như chúng ta biết, các
nhà báo và các nhà nghiên
cứu Hoa Kỳ thường thích
nói, thích nghĩ và thích tin là
BCT ÐCSVN hiện đang phân hoá thành
nhóm thân Trung Quốc và nhóm thân
Mỹ hay thân phương Tây. Các chính
khách trong AEI hy vọng rằng với "Lộ
trình" này, họ có thể lôi kéo,
nếu không toàn bộ thì cũng
một nhóm nào đó trong tập đoàn
thống trị Việt Nam hiện nay để
đưa Việt Nam vào chiến lược
của họ chống lại sự bành
trướng của Trung Quốc. Ðặt
vấn đề cải tiến bang giao với
Việt Nam trong lúc phong trào dân chủ
ở Việt Nam đang phát triển, các
chính khách trong AEI không thể không
nói đến chuyện dân chủ hoá
dù "sự nói" đó không hẳn
mang "tính cấp thiết số 1".
Những người
dân chủ và yêu nước Việt
Nam cần bình tĩnh, khách quan suy xét
kỹ, sáng suốt nhận định và
dự kiến trước những
điều lợi hại của "Lộ trình"
này. Không thể để những
từ ngữ đẹp làm quáng
mắt mình! Nếu xét thấy "Lộ
trình" này có những điều
thật sự có lợi cho việc dân
chủ hoá đất nước thì
chúng ta cần kịp thời triệt
để khai thác, "xé rào" mà
đẩy mạnh phong trào dân chúng
tiến lên. Còn những việc gì
họ có thể làm mà gây hại
cho việc dân chủ hoá, gây trở
ngại cho việc gỡ bỏ chế độ
độc tài đảng trị thì chúng
ta phải có phương cách xử
đối thích hợp, thậm chí
tích cực phản đối. Ðây
là một vấn đề rất tế
nhị.
Nói chung, vì lợi
ích của việc dân chủ hoá đất
nước, những người dân
chủ và yêu nước Việt Nam
chủ trương thắt chặt mối bang giao
giữa Việt Nam với Hoa Kỳ, là
một siêu cường dân chủ, giàu
mạnh nhất thế giới và có
ảnh hưởng lớn nhất đến
nền chính trị thế giới. Nhưng
việc
thắt chặt mối bang giao đó không
nhằm củng cố chế độ độc
tài toàn trị ở Việt Nam, mà
phải nhằm thật sự dân chủ
hoá Việt Nam. Chính vì thế, những
người dân chủ và yêu nước
Việt Nam nhiệt liệt hoan nghênh sự
ủng hộ của chính phủ, quốc hội
và mọi tổ chức xã hội,
phi chính phủ ở Hoa Kỳ
đối
với phong trào đấu tranh của
người dân Việt Nam cho tự
do, dân chủ và nhân quyền, nhằm
thật sự dân chủ hoá đất
nước. Ðồng thời, họ
cũng nhiệt liệt hoan nghênh sự ủng
hộ của mọi nước dân chủ
trên thế giới đối với
cuộc đấu tranh vì tự do, dân
chủ và nhân quyền ở Việt
Nam, vì nhận thức sâu sắc rằng
sự ủng hộ quốc tế có tác
dụng rất lớn đối với
công cuộc đấu tranh dân chủ hoá
đất nước, giành tự
do và nhân quyền.
Nhưng, họ ý
thức sâu sắc rằng thành công
của công cuộc dân chủ hoá do
chính phong trào dân chủ của nhân
dân Việt Nam quyết định, nên
họ không thể ỷ lại, dựa dẫm
vào sự ủng hộ đó, dù
cho nó đến từ một siêu
cường mạnh nhất, giàu nhất
thế giới. Mọi người dân
chủ và yêu nước Việt Nam
đều mong muốn điều đã
ghi rõ trong "Lộ trình": "việc cải
thiện bang giao giữa hai nước đòi
hỏi Việt Nam phải thi hành những
biện pháp dân chủ hoá" sẽ
không phải là một câu nói suông
để đẹp tai người nghe. Nghĩa
là mong muốn phía Hoa Kỳ sẽ đòi
hỏi giới cầm quyền Việt Nam
phải triệt để thi hành đúng
đắn và đầy đủ những
điều kiện tối thiểu qua các
giai đoạn để thật sự dân
chủ hoá Việt Nam. Dù vậy những
người dân chủ và yêu nước
Việt Nam cũng không thể coi "Lộ trình"
của AEI là "chiếc gậy thần" để
ỷ lại và dựa dẫm trong công
cuộc đấu tranh vì tự do, dân
chủ và nhân quyền của nhân
dân.
Mặt khác, họ
có nhiều lý do chính đáng
để cảnh giác, lo ngại và nghi
ngờ, thậâm chí không ủng
hộ và kịch liệt phản đối,
khi cảm thấy sự ủng hộ của
Hoa Kỳ chỉ thông qua các cơ quan quyền
lực của nhà nước độc
tài toàn trị để thoả mãn
nhu cầu duy trì quyền lực của
bọn độc tài, mà không đếm
xỉa đến phong trào dân chủ và
các tổ chức dân chủ của
nhân dân, hoặc khi cảm thấy Hoa Kỳ
vì nhu cầu lôi kéo tập đoàn
thống trị để Việt Nam rơi vào
quỹ đạo chiến lược của
họ, mà tìm mọi cách hạ thấp
những "đề nghị" dân chủ
hoá và cố kéo tập đoàn
thống trị "thắt chặt bang giao", rồi
củng cố lực lượng cho cái
tập đoàn thống trị đó
và duy trì càng lâu càng tốt
cho họ cái chế độ độc tài
đảng trị trên lưng dân chúng
Việt Nam. Ðiều này có khả năng
xảy ra không? Nếu bình tĩnh quan sát
tình hình thế giới thì có
thể thấy không ít cường
quốc - chẳng những cộng sản hay
hậu cộng sản, mà cả dân chủ
– đã và đang giúp củng cố
những chế độ độc tài
chống nhân dân chỉ vì quyền
lợi ích kỷ của họ! Cho nên,
đáng tiếc, câu trả lời
là rất có thể xảy ra!
Nói như thế
không có nghĩa là không tin tưởng
ở những người bạn dân
chủ Hoa Kỳ. Không phải thế, chúng
ta đánh giá cao sự đóng
góp của nhân dân Hoa Kỳ vào
công cuộc bảo vệ tự do, dân
chủ và nhân quyền trên thế
giới. Nhưng với các chính
khách thì dù họ ở nước
nào chúng ta cũng không thể ngây
thơ, cả tin ở lời nói tốt
đẹp mà để mất cảnh giác.
Mọi người đều chưa quên
sự thật chua xót hồi thập niên
60-70, nhà chính khách Kissinger đã
từng "dạy" cho nhiều người
Việt Nam một bài học nhớ đời!
Ðến bây giờ nghĩ lại,
nhiều người vẫn còn thấy
rất đau!
Thành thực mà
nói, lối giải thích của hai ông
NQK và BT có nhiều điều không
thể làm hài lòng độc giả
ít nhiều có suy nghĩ. Ông NQK viết:
"... mục tiêu của chính sách mới
này là giúp Việt Nam trở thành
một quốc gia hùng mạnh về kinh tế
lẫn quân sự với một thể
chế dân chủ để Việt Nam có
thể tự chủ, độc lập và
duy trì mối liên hệ thân thiện
với các quốc gia láng giềng,
đặc biệt là Trung Hoa và Hoa Kỳ"...
"Lộ trình đề nghị ở đây
không
đòi bãi bỏ "chế độ đảng
cộng sản" (Communist party regime) hiện nay tại
Hà Nội". Nghe qua thì có vẻ là
hay ho, nào là "một quốc gia hùng
mạnh về kinh tế lẫn quân sự",
nào là "một thể chế dân chủ".
Nhưng thử hỏi: quốc gia nào,
độc tài đảng trị hay dân
chủ? Nếu quốc gia độc tài
đảng trị hùng mạnh cả về
kinh tế lẫn quân sự thì có
ích gì cho dân chủ và dân chúng?
Lại thử hỏi: "thể chế dân
chủ" nào có thể có được,
nếu "chế độ đảng cộng
sản", tức là cái chế độ
độc tài toàn trị cộng sản,
vẫn còn nguyên vẹn? Ở đây,
chúng tôi không nói đến đảng
cộng sản, vì, cố nhiên, dưới
chế độ dân chủ đa nguyên
thì đảng cộng sản vẫn có
thể tồn tại, như các chính đảng
khác. Lối giải thích đó lộ
rõ một mâu thuẫn gây sự
ngờ vực chính đáng cho người
đọc.
Còn ông BT thì
đoan chắc rằng: "Lộ trình này...
không nhằm lật đổ Ðảng
cộng sản mà chỉ làm cho đảng
có thể thực hiện một số điều
kiện tốt đẹp chính họ đề
ra. Ðảng cộng sản có mất chăng
thì là chỉ mất một số nội
dung chưa thành sự thật (như chủ
nghĩa xã hội, chủ nghĩa cộng sản),
mất độc quyền cai trị đã
trở thành lạc lõng ngược
đời giữa thế giới
ngày nay...". Lời giải thích này
của ông BT (ÐCSVN sẽ "mất độc
quyền cai trị") nghe ra "hơi bị" mâu
thuẫn với lời ông NQK ("không
đòi bãi bỏ "chế độ đảng
cộng sản")! Người đọc không
thể nhịn cười: "Lộ trình"
là để giúp cho ÐCSVN thực
hiện những điều tốt đẹp
do chính họ đề ra, còn Ðảng
có mất chăng thì chỉ là những
thứ vặt vãnh, như chủ nghĩa
xã hội, chủ nghĩa cộng sản hoang
tưởng và cái "độc quyền
cai trị" lạc hậu, lỗi thời mà
thôi! Lối giải thích này chắc
nhắm vào BCT ÐCSVN! Nhưng mà nghe như
"dỗ con nít" vậy! Khốn thay, những
cái "vặt vãnh" đó lại chính
là những thứ mà tập đoàn
thống trị hiện nay cố sống cố
chết để giữ cho kỳ được!
Còn đoạn dưới
đây, hình như, để dỗ người
dân: "AEI và các học giả đều
có ý định tốt với Việt
Nam. Họ không có tham vọng về quân
sự, đất đai gì hết. Ðó
chỉ là cảm tình và mong muốn
cho Việt Nam được phát triển.
Ðây là cơ hội và nếu
như bị bỏ lỡ thì Việt Nam
không thể tìm được bạn
tốt, và sẽ rất khó để
tìm ra được con đường
phát triển. Họ thực lòng quý
trọng những đức tính cần
cù, thông minh của người dân,
rất cảm thông những khó khăn,
éo le dân ta phải chịu đựng.
Họ cũng rất tin ở thế hệ
trẻ, ở trí thức Việt Nam..."....
"Tôi xin nhấn mạnh là những quan
chức Hoa Kỳ đã nói với
tôi (tức là với ông BT
– ghi chú của người viết) rằng:
Họ chỉ muốn những người
trí thức Việt Nam hiểu rằng, không
một tình cảm nào cứng nhắc
cả..." (ý nói Hoa Kỳ và Việt
Nam có thể trở thành bạn – ghi
chú của người viết), rồi
ông tiếp: "Hãy chọn bạn mà chơi!
Làm bạn với Hoa Kỳ không dễ
đâu. Tôi đã nói chuyện
rất lâu với một số thượng
nghị sĩ và thứ trưởng
ngoại giao Hoa Kỳ. Hoa Kỳ cũng khó
tính khi kén bạn. Chính qua chiến tranh
mà họ hiểu người dân Việt
Nam, đánh giá cao một số trí
thức và thế hệ thanh niên mới.
Họ rất tiếc là một dân tộc
tuyệt vời như Việt Nam lại bị
cầm giữ để không có tự
do lựa chọn, và do đó bị
lỡ tàu hoài. Vì quý Việt
Nam mà nay họ chủ động giang tay bè
bạn! Tôi rất lo là khéo mà
ta lại lỡ tàu..." v.v... và v.v...
Ông BT say sưa "đánh động dư
luận" đến nỗi bỏ qua một điều
"hơi" quan trọng: "họ chủ động giang
tay bè bạn" với ai? Không phải
với một số trí thức và
thế hệ thanh niên mới, cũng
như với người dân Việt
Nam được họ đánh giá
cao, mà, đáng tiếc, họ giang tay bè
bạn với những kẻ đang giam
cầm đày đoạ những người
trí thức đó, đang thống
trị trên đầu trên cổ người
dân Việt Nam! Nhưng có lẽ ít ai
ngây thơ nghĩ rằng khi đưa ra "Lộ
trình" này các chính khách Mỹ
chỉ vì "cảm tình và mong muốn
cho Việt Nam được phát triển".
Hoặc vì "lòng quý trọng những
đức tính cần cù, thông
minh của người dân", hoặc vì
"rất cảm thông những khó khăn,
éo le dân ta phải chịu đựng".
Như trên chúng
tôi đã vạch rõ, động cơ
chính của AEI khi đưa ra "Lộ trình"
này xuất phát từ quyền lợi
của Hoa Kỳï, tức là từ
chiến lược trước mắt
và lâu dài của Hoa Kỳ trong khu vực
châu Á - Thái Bình Dương. Hoa
Kỳ muốn ngăn chặn sự bành
trướng của Trung Quốc trong khu vực
châu Á - Thái Bình Dương. Họ
muốn kéoViệt Nam cùng với họ
ngăn cản sự bành trướng
của Trung Quốc. Cứ nói thẳng
như thế có sao đâu?! Có phải
nói như thế thì những người
dân chủ và yêu nước Việt
Nam không tán thành cái mục tiêu
đó của Hoa Kỳ đâu? Cái
mục tiêu đó cũng có lợi
cho Việt Nam lắm chứ! Những người
dân chủ và yêu nước Việt
Nam tán thành mục tiêu đó!
Miễn là các chính khách Hoa Kỳ
không "đi dêm" với tập đoàn
thống trị, không nhượng bộ
về các điều kiện dân chủ
hoá và thoả thuận với tập
đoàn thống trị "sau lưng" phong trào
dân chủ của dân chúng. Những
người dân chủ và yêu nước
Việt Nam phải cảnh giác, vì chính
ông NQK đã nhấn mạnh: "Những
đề nghị trong lộ trình AEI rất
thực tiễn và uyển chuyển để
sẵn sàng chấp nhận kết quả của
những thương thảo giữa đôi
bên trong tương lai". Câu đó xác
nhận rằng các chính khách Hoa Kỳ
sẽ sẵn sàng hạ thấp (có thể
đến mức thấp nhất!) những
"đề nghị" dân chủ hoá, sẵn
sàng chấp nhận một thứ dân
chủ méo mó, vô hồn, giả hiệu
mà tập đoàn thống trị Việt
Nam hiện nay vốn quen thói "treo đầu
dê bán thịt chó" có thể nhận
được. Nếu vậy, có nghĩa
là những đòi hỏi dân
chủ thiết thân của người
dân Việt Nam sẽ bị hy sinh dễ dàng,
miễn là BCT ÐCSVN tỏ lòng thân
thiện với Hoa Kỳ. Và nếu quả
như thế thì sẽ là một
đại bất hạnh cho dân tộc Việt
Nam: trên dải đất hình chữ
S này, dân tộc Việt Nam ta vẫn còn
bị giam hãm lâu, lâu lắm dưới
chế độ độc tài đảng
trị khắc nghiệt được một
siêu cường "bảo kê", giúp
đỡ củng cố an ninh và quốc
phòng, và nói chung, củng cố cả
cái chế độ đó! Và như
thế, tiếng là người ta nói
chuyện "dân chủ hoá" Việt Nam, nhưng
mà không biết bao giờ người
dân Việt Nam mới hưởng được
một chế độ dân chủ đích
thực, xứng đáng với
bao hy sinh xương máu của dân tộc!
Ðấy cái gọi là "chủ động
giang tay bè bạn" kiểu đó có
thể đem lại hậu quả như thế!
Thế mà ông
BT viết: "Kết bạn thân thiết với
Hoa Kỳ, Việt Nam có thể tiếp nhận
đến 50 tỷ USD đầu tư không
mấy khó khăn, chưa nói đến
hàng
chục tỷ USD (những chữ in nghiêng
là của ông BT) có thể có từ
cộng đồng Việt Nam trên khắp
thế giới khi nền cai trị độc
quyền của một đảng chấm dứt,
khi đảng cộng sản vẫn có thể
tồn tại trong nền dân chủ đa
nguyên". Ơ hay! các tác giả của
"Lộ trình" kiêng, sợ, không dám
đòi huỷ bỏ điều 4 của
Hiến pháp thì làm sao mà chấm
dứt được nền thống
trị độc tôn của ÐCSVN? Làm
sao có được nền dân chủ
đa nguyên? Và ngay những "đề
nghị" đưa ra trong "Lộ trình" người
ta còn tuyên bố sẵn sàng "uyển
chuyển" nhượng bộ hoặc rút
lui thì làm sao dân chủ hoá thật
sự đất nước, làm sao
"có được nền dân chủ
đa nguyên"? Ông BT còn nhấn mạnh:
"Hoa Kỳ rất mong người dân
Việt Nam được lựa chọn trên
cơ sở tự do, việc kết
bạn này là hoàn toàn bình
đẳng. Nếu người Việt
Nam thật sự tán thành thì
AEI đứng ra vận động xã
hội, quốc hội, các viện nghiên
cứu, các bộ máy tuyên truyền
– người Mỹ gọi là lobby – để
hình thành một ý muốn chung của
nhân dân Mỹ, thực hiện một
chính sách giao lưu, kết bạn thân
thiết, tin cậy với nhân dân
Việt Nam"! (Chú ý: những chữ
nhấn mạnh là của người
viết). Mấy người bạn dân
chủ của tôi rất phẫn nộ khi
đọc những câu tương tự.
Họ phẫn nộ không phải vì họ
không muốn kết bạn với nhân
dân Mỹ, hay vì họ không muốn
chính quyền và quốc hội , cũng
như các tổ chức xã hội,
phi chính phủ của Hoa Kỳ ủng hộ
những đòi hỏi chính đáng
về tự do, dân chủ và nhân
quyền của người Việt Nam, trái
lại, họ rất muốn những điều
đó! Họ phẫn nộ chính vì
ông BT làm như tuồng người
dân Việt Nam có quyền được
tự do lựa chọn bạn! Làm như
tuồng ông quên là chính người
Mỹ đã nói với ông:
"Họ
rất tiếc là một dân tộc tuyệt
vời như Việt Nam lại bị cầm
giữ để không có tự
do lựa chọn"!
Ðọc hai bài
của ông BT về "Lộ trình", riêng
tôi thì thấy rất buồn cho một
người bạn dân chủ bị lầm
lạc. Thật tình mà nói, chúng
tôi chẳng hề có ác cảm gì
với ông BT cả, trái lại, chúng
tôi quý tấm lòng của ông,
nhưng cái lối cổ động kiểu
này của ông quả là thiếu trách
nhiệm với người đọc,
gây ảo tưởng, gây hy vọng
hão huyền, làm nhụt trí óc
cảnh giác và gieo rắc cái tinh thần
ỷ lại, dựa dẫm vào nước
ngoài.
Bây giờ hãy
xét qua những "đề nghị" chính
trị mà AEI đã đưa ra trong "Lộ
trình". Cần nói rõ rằng những"đề
nghị" đó, nếu là thực
tâm muốn thực hiện kỳ được
dân chủ hoá, nếu được
coi là "những điều kiện tối
thiểu" và không bị tuỳ tiện
cắt xén, lược bỏ, bóp méo
hay xuyên tạc, thì dù còn thiếu
một số điều rất cơ bản
(như xoá bỏ điều 4 trong Hiến
pháp, huỷ bỏ nghị định 31/CP...),
nhưng, nói chung, cũng có thể coi là
tốt cho sự dân chủ hoá Việt
Nam. Nhưng ông NQK nói rõ "Lộ trình"
của AEI có "tính cách khả thi", vì
những đề nghị của Hoa Kỳ
là "rất thực tiễn và uyển
chuyển để sẵn sàng chấp nhận
kết quả những thương thảo
giữa đôi bên", nên những
người dân chủ không thể
không cảnh giác cao độ với
cái tinh thần "uyển chuyển", "sẵn sàng
chấp nhận" đó.
Còn nếu thực
tâm muốn dân chủ hoá Việt Nam,
coi đó là "những điều
kiện tối thiểu" không thể cắt
xén, thì chúng tôi cho rằng "Lộ
trình" đó hoàn toàn không
có "tính cách khả thi". Trong tình
hình hiện nay, chưa có một triệu
chứng nào cho thấy tập đoàn
thống trị bảo thủ hiện nay, tức
là BCT ÐCSVN được bầu sau
Ðại hộïi 9, sẵn sàng nói
chuyện với Hoa Kỳ về "Lộ trình"
này. Bản chất cực kỳ bảo
thủ của tập đoàn thống trị
Việt Nam hiện nay không cho phép họ làm
một bước "động trời"
như thế. "Ðộng trời" vì
đụng đến quyền lực toàn
trị của họ, đụng đến "ngai
vàng" của họ, đụng đến
"ông anh cả phương Bắc" của họ
mà họ đang lệ thuộc. Những
lời dỗ dành của ông BT: "Kết
bạn thân thiết với Hoa Kỳ, Việt
Nam có thể tiếp nhận đến 50
tỷ USD đầu tư không mấy khó
khăn, chưa nói đến hàng chục
tỷ USD có thể có từ cộng
đồng Việt Nam trên khắp thế
giới khi nền cai trị độc quyền
của một đảng chấm dứt,
khi đảng cộng sản vẫn có thể
tồn tại trong nền dân chủ đa
nguyên", cũng như những lời
khuyên lơn của ông NQK: "Sự giúp
đỡ kinh tế và quân sự
của Hoa Kỳ cho Việt Nam như đã
nêu ra trong bản lộ trình để đổi
lấy một sự thay đổi chính
thể trước sau gì cũng phải
xảy ra là một cơ hội tốt mà
Việt Nam không thể bỏ phí" – những
lời đó đối với
tập đoàn thống trị Việt Nam hiện
nay sẽ chỉ là nước đổ
đầu vịt! Những lời đó
mà nói với một chính quyền
dân chủ của nhân dân Việt Nam
thì quá hợp, chớ nói với
BCT ÐCSVN thì chỉ là tiếng kêu
giữa sa mạc! Cái mà tập đoàn
thống trị hiện nay cần là "nền
cai trị độc quyền của một đảng",
cụ thể là ÐCSVN, chứ đâu
có phải là "tiếp nhận đến
50
tỷ USD đầu tư" hay "hàng chục
tỷ USD có thể có từ cộng
đồng Việt Nam trên khắp thế
giới", hoặc là "sự giúp
đỡ kinh tế và quân sự
của Hoa Kỳ". Lẽ nào các tác
giả "Lộ trình" nghĩ rằng "có
tiền mua tiên cũng được",
cứ tung đô-la làm mồi thơm
ngon xuống "cái ao cá Bác Hồ ở
Ba Ðình" thì chắc nhử được
"lũ cá" háu ăn sẽ cắn câu!
Ðúng là tập đoàn thống
trị Việt Nam hiện nay là một lũ
tham lam, háu ăn lắm, chỉ nghĩ đến
quyền lợi riêng của chúng, nhưng
cái quyền lợi riêng của cá
nhân của chúng đồng thời
lại là quyền lợi chung cao nhất
của cả tập đoàn thống trị
là quyền lực, vì có
quyền lực mới bảo đảm
được quyền lợi cá nhân
lớn lao và lâu dài. Khi thấy
cái quyền lực này bị đụng
đến thì chúng phải cố sống
cố chết để giữ bằng
được, chỉ trừ phi bị
sức ép cực mạnh của phong
trào dân chúng bắt chúng phải
chịu nhả ra. Còn khi tập đoàn
thống trị láu cá chấp nhận
ngồi nói chuyện với Hoa Kỳ
về "Lộ trình" thì chắc chắn
không phải vì muốn "dân chủ
hoá đất nước" – theo đúng
nghĩa của từ này – mà là
để chúng thực hiện một mưu
đồ giảo quyệt theo kiểu tương
kế tựu kế.
Người ta có
thể lấy làm lạ: trong "Lộ trình"
thiếu vắng những điều kiện
chính trị rất căn bản để
thật sự dân chủ hoá, như huỷ
bỏ điều 4 của Hiến pháp, huỷ
bỏ nghị định 31/CP trắng trợn
vi hiến, thi hành tự do ngôn luận,
không được đàn áp
những người có chính kiến
khác bằng cách gán cho họ những
tội hình sự, phải thực hiện
tự do thông tin, tự do báo chí,
cụ thể là tư nhân được
phép ra báo, huỷ bỏ độc quyền
của ÐCSVN và chính phủ về mặt
xuất bản, phát hành và nhập
sách báo, bãi bỏ những hạn
chế trong việc sử dụng Internet, chấm
dứt việc phá sóng các đài
phát thanh, v.v... Sự thiếu vắng này
là cố ý hay vô tình?
Mặt khác, trong "Lộ
trình" cũng có những điều
phi lý. Chẳng hạn, trong giai đoạn 1,
người ta đặt ra điều kiện
là giới cầm quyền phải để
cho công dân ngoài ÐCSVN được
tự do ứng cử vào quốc
hội sẽ bầu ngày 19 tháng 5, nghĩa
là một tháng sau khi "Lộ trình" được
công bố. Hay trong giai đoạn 3, điều
kiện đưa ra là các đảng
phái không cộng sản được
phép hoạt động, phê bình chính
phủ, tham gia vào các cuộc bầu cử,
trong khi điều 4 của Hiến pháp vẫn
có thể giữ nguyên.
Ðến đây,
các tác giả "Lộ trình" có thể
sẽ hỏi: thế thì người
viết bài này muốn gì? có
đề nghị gì? Xin nói rõ. Các
chính khách của AEI cho rằng: "Sự
giúp đỡ kinh tế và quân
sự của Hoa Kỳ cho Việt Nam như đã
nêu ra trong bản lộ trình để đổi
lấy một sự thay đổi chính
thể trước sau gì cũng phải
xảy ra là một cơ hội tốt mà
Việt Nam không thể bỏ phí". Nói
thế, tức là AEI đã sáng
suốt nhận thức được
một điều rất quan trọng: "một
sự thay đổi chính thể trước
sau gì cũng phải xảy ra" ở
Việt Nam. Ðúng, đó là điều
không thể tránh khỏi! "Sự thay
đổi chính thể" này có nghĩa
là sự sụp đổ của chế
độ độc tài toàn trị, do
nhiều yếu tố gây nên, nhưng
yếu tố chủ yếu chính là do
phong trào đấu tranh kiên cường
cho tự do, dân chủ và nhân quyền
của nhân dân chống bọn độc
tài đảng trị làm cho chế độ
độc tài toàn trị đã
ruỗng nát phải sụp đổ. Nếu
AEI đã nhận thức được
như thế thì đề nghị của
chúng tôi rất giản đơn: Hoa
Kỳ, siêu cường mạnh nhất
thế giới, và các cường
quốc dân chủ hãy ủng hộ mạnh
mẽ hơn nữa phong trào đấu
tranh kiên cường cho tự do, dân
chủ và nhân quyền của nhân
dân Việt Nam, kịp thời và mạnh
mẽ lên tiếng chống những vi
phạm nhân quyền của nhà cầm
quyền Việt Nam, buộc họ thực hiện
đúng những điều kiện trong
Thương ước Việt-Mỹ, cũng
như trong các Công ước về
Nhân quyền, gắn bó những điều
kiện viện trợ kinh tế với
việc thực hiện những quyền
con người của dân chúng, nhất
là quyền tự do tư tưởng,
ngôn luận, báo chí, lập hội, quyền
tự do tôn giáo, quyền được
hưởng chế độ tự trị
của các sắc dân thiểu số,
v.v... Có như thế thì càng thúc
nhanh "sự thay đổi chính thể", tức
là sự sụp đổ của chế
độ độc tài toàn trị và
càng chóng dân chủ hoá Việt
Nam như AEI đã mong muốn. Một chính
quyền dân chủ xuất hiện sau khi chế
độ độc tài toàn trị sụp
đổ sẽ thay mặt nhân dân Việt
Nam thương thảo với Hoa Kỳ lộ
trình thắt chặt bang giao giữa hai nước.
Xin các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ
hiện nay hãy làm như các cựu
Tổng thống R. Reagan, G.Bush (già), cựu
Thủ tướng M.Thatcher... đã từng
làm đối với nhà cầm
quyền Liên bang Xô-viết và các
chư hầu của họ, gây áp lực
để các nhà cầm quyền cộng
sản tôn trọng tự do, dân chủ
và nhân quyền, nhờ đó
thúc nhanh sự sụp đổ của
các chế độ độc tài toàn
trị ở Liên Xô, các nước
Ðông Âu và Mông Cổ. Một
chính sách như thế sẽ không
có hại gì cho bang giao với chính
quyền Việt Nam, cũng như trước
đây đã không có hại gì
cho bang giao với Liên Xô và các
nước chư hầu của Liên Xô
cả. Như trên đã nói, còn
khi một chính quyền dân chủ được
thiết lập ở Việt Nam rồi thì
mối bang giao giữa Hoa Kỳ và Việt
Nam sẽ đi vào một giai đoạn mới,
rất tốt đẹp: lâu dài và
bền vững. Như thế nhân dân
Việt Nam sẽ coi Hoa Kỳ là một người
bạn thật sự. Một lộ trình như
thế, theo chúng tôi, sẽ mãi mãi
đi vào lịch sử như là một
thắng lợi của cả hai nước.
Trước khi kết
thúc câu chuyện về "Lộ trình",
chúngï tôi muốn bàn thêm một
tý về cuộc "cách mạng nhung". Ông
NQK viết: "Việt Nam, cũng như Ba Lan, Hung Gia
Lợi, Tiệp Khắc, không phải Liên
Bang Xô Viết hay Trung Cộng. Việt Nam có
thể thực hiện một cách mạng
nhung với những bước chia
sẻ quyền hành trong quốc hội như
trường hợp một số nước
Ðông Âu". Ông NQK đã quên
một điều tối quan trọng trong thực
tiễn lịch sử của mấy nước
vừa kể là: chỉ nhờ có
một
phong trào quần chúng rộng lớn
ở các nước đó làm
áp lực mạnh mẽ thì mới
buộc được các tập đoàn
thống trị ở các nước
đó chịu chia sẻ và buông bỏ
chính quyền, chứ không phải nhờ
một nước lớn nào đó
"vượt qua đầu" phong trào dân
chủ của dân chúng để mặc
cả với bọn cầm quyền mà
có được cuộc "cách mạng
nhung".
Chính vì thế,
chúng tôi nhắc lại: quyết định
thắng lợi của dân chủ hoá
đất nước là phong trào
đấu tranh mạnh mẽ của quần
chúng, và xin khẳng định lần
nữa: Việc ta, ta cứ làm!
Các chiến sĩ dân chủ trong và
ngoài nước, miền Bắc và
miền Nam, không phân biệt thành phần,
hãy đặt quyền lợi của Tổ
quốc lên trên hết, gạt bỏ mọi
định kiến mà liên kết lại
với nhau thành những nhóm dân
chủ, đi sâu vào dân chúng,
vận động dân chúngï đấu
tranh cho quyền lợi của mình, đấu
tranh chống tham nhũng, chống bóc lột,
áp bức, đấu tranh đòi
tự do, dân chủ và nhân quyền,
đồng thời tranh thủ sự ủng
hộ quốc tế, tạo nên một sức
mạnh tổng hợp to lớn của
phong trào dân chủ mà giành lấy
dân chủ hoá đích thực cho
nước ta./.
10.10.2002
Nguyễn Minh Cần
* Nhại lời
một bài hát cũ: "Ðường
ta, ta cứ đi, nhà ta, ta cứ xây,
ruộng ta, ta cứ cày...".
* * *
Việc
chúng ta, chúng ta cứ làm!
Ðáp lời anh Nguyễn
Minh Cần
Bùi Tín - Paris
Tôi đã đọc
bài "Việc ta, ta cứ làm" với
nhiều thích thú. Mấy bài viết
của tôi đã có người
quan tâm nhận xét, thật không gì
bằng ! Vấn đề "quan hệ Việt-Mỹ"
khá phức tạp, quan trọng, lại đang
diễn biến nhiều mặt, với nhiều
đối tượng khác nhau, mọi
cách nhìn giản lược, theo "sơ
đồ" máy móc ...đều dễ
sai. Ðây là dịp đi sâu tìm
hiểu cho rõ thêm, chỉ có lợi
cho sự hiểu biết và định
ra hướng đi cho đất nước.
Riêng về bài
của anh N.M.Cần,tôi xin có vài ý
kiến sơ bộ như sau :
1- Anh NMC rào đón
hơi nhiều. Nhiều lần tôi mỉm
cười: anh cẩn thận quá! Nào
là: phân vân, lấn cấn; hóa
ra mình đập anh em mình; ngại đụng
chạm đến anh em mình; tạm lờ
nó đi, cho nó chìm trong yên lặng...
Thế rồi anh lại hăng hái: không
thể vì tình riêng bạn bè mà
im được .
Tôi là người
dân chủ đa nguyên, luôn chấp
nhận, hơn nữa cổ vũ đối
thoại, tranh luận, nhằm tiếp cận chân
lý, xin anh NMC chớ ngại, rào đón
mà làm gì !
2- Ðể hiểu
rõ ý tôi trong vấn đề "quan
hệ Việt- Mỹ", tôi xin nói vài
nhận xét khởi đầu:
- Quan hệ này trước
hết là vấn đề tình cảm.
Có người ca ngợi, đến
độ như sùng bái nước
Mỹ về mọi mặt. Có người
vốn ở miền Bắc được
giáo dục căm thù đế quốc
Mỹ rất sâu, mang định kiến
kéo dài. Có người vốn
ở miền Nam rất cay, đến độ
thù ghét Mỹ đã vô trách
nhiệm bỏ rơi đồng minh (nhiều
bạn nói đã sang định cư
ở châu Âu, Canada, Úc... chỉ vì
thế, mặc dù có thể sang Mỹ
dễ dàng hơn), từ đó mất
hẳn niềm tin ở Mỹ, nhất là
chính quyền Mỹ, giới chính
trị Mỹ. Yếu tố tình cảm này
có khi chi phối sự phân tích quan
hệ Việt-Mỹ một cách khách quan.
- Mỹ là ai? Ðây
là khái niệm quá rộng, mỗi
khi nói cần minh định nội hàm
của từ ấy, ít nhất trong suy
nghĩ của mình. Mỹ là đất
nước, lịch sử, truyền thống;
là nhân dân, là nếp sống,
là số đông, là cử tri
Mỹ? Hay là giới cầm quyền,
với 2 đảng thay nhau cai trị? Hay là
các nhóm tài phiệt, bọn buôn
súng đạn, buôn thuốc phiện cần
sa, bọn gangster, mafia ?...Và Việt là ai?
Là bộ máy cai trị, là đảng
CS độc quyền lãnh đạo, lă
nhóm lãnh đạo trong bộ chính
trị hay cả 2 triệu đảng viên,
hay là nhân dân mà tinh hoa chính
trị, tương lai nằm ở trong các
chiến sỹ dân chủ đối lập
với chính quyền độc đoán
toàn trị. Sự lẫn lộn vô
tình hay cố ý các khái niệm
ấy sẽ làm cho các chính kiến
bị sai lạc.
Lại cần phân
biệt trước chiến lược
với sách lược, mục tiêu
với biện pháp, bước quá
độ với đích cuối cùng
, để tránh hiểu nhầm trong tranh luận.
3- Anh NMC cảnh báo
khả năng " chính quyền Mỹ qua thực
hiện Lộ trình sẽ cải thiện, thắt
chặt bang giao với tập đoàn thống
trị Việt nam, gây hại cho dân chủ
hóa ". Thoạt nghe thì thấy thật
là xác đáng! Nhưng anh NMC nhầm
, AEI không phaỉ là chính quyền Mỹ.
Anh cũng không biết tại mấy cuộc
họp của AEI , luật sư Trần Thanh Hiệp,
tiến sỹ Võ Nhân Trí và tôi
đã nói lên ý ấy mạnh
mẽ hơn nhiều. Anh Trí nói : giới
cầm quyền và các nhà kinh doanh
Hoa kỳ không nên vì một vài
lợi ích thiển cận mà tăng
uy tín,vỗ béo kẻ cầm quyền
tham nhũng đang đàn áp các
chiến sỹ dân chủ. Anh Hiệp góp
ý: chừng nào chính quyền độc
đảng không có những bứơc
đi dù ngắn nhưng rõ ràng theo
hướng dân chủ hiến trị
thì mọi sự hào phóng dễ
daĩ cuả phía Mỹ đối với
chính quyền ấy chỉ là sự
khiêu khích đối với nhân
dân Việt nam, xúc phạm các chiến
sỹ dân chủ. Tôi cũng thêm ý:
lực lượng dân chủ trong nước
đang được mở rộng với
các trí thức trẻ-như Phạm
Hồng Sơn vừa bị bắt chỉ
vì truyền bá tài liệu về nền
dân chủ Mỹ do Sứ quán Mỹ
phổ biến; họ là tương lai tất
yếu của Việt nam, là động lực
thật sự cho hòa nhập Việt nam vào
thế giới dân chủ, là động
lực của tình bạn Việt-Mỹ.
Cuộc họp đặc biệt xúc động
khi nhận được một bài viết
ngắn của một chiến sỹ dân chủ
gửi ra, rất thâm thúy, xúc tích
, nêu rõ : sự "ổn định "
mà chính quyền rêu rao chỉ là
tưởng tượng; nhóm lãnh
đạo hiện nay là một nhóm "người
lùn" so với những người
họ thay thế, về thành tích, tư
cách, trí tuệ, uy tín; họ cũng
rất khốn khổ gánh lấy một
gia tài lý thuyết, tinh thần đã
phá sản tanh bành mà không sao trút
bỏ vì đã trót sùng bái!
họ cũng chỉ là nạn nhân; dân
chủ sẽ toàn thắng ở VN vì
Dân chủ là Thời Ðại, Văn
hóa,Văn minh...Ðược nếm
món "tự do", người dân đâm
ra thèm, rồi nghiện "tự do".
4- Anh NMC chớ quá
lo rằng Mỹ sẽ đi đêm với
nhóm độc đóan ở Ha nội
trên lưng các chiến sỹ dân chủ
và nhân dân ta. Theo chúng tôi tìm
hiểu, điều lo ấy nên áp dụng
cho một vài nước Ðông Nam
Á ... Họ chỉ vì lợi ích trước
mắt, vốn là những nước
không dân chủ, thị trường
tiểu thương, tiểu chủ, giai cấp
tiểu tư sản đông đảo, không
có nhãn quan chính trị, giao dịch
theo tình hơn là theo lý, theo luật.
Châu Âu, Hoa kỳ, Canada, Úc... khác
hẳn. Truyền thống dân chủ bắt
rễ sâu, thành lối sống. Họ
tối kỵ với hiện tượng
độc đoán, hà hiếp, quan dạng,
coi thường luật, xử án lèm
nhèm ,bịt mồm người bất
đồng chính kiến... Cho nên các
nhà đầu tư các nước
này rất e ngại, thận trọng, trước
hết vì lợi ích của họ, rồi
mới đến vì tình cảm hay
thái độ chính trị. Ðiều
này giải thích vì sao nhiều nhà
tư bản vào VN rồi lại rút ra,
tìm thị trường khác, nhiều
văn phòng của họ đóng cửa,
chờ thời, mặc cho những
lời hứa hay ho, những nụ
cười, cả những quà cáp,
đãi đằng.
Thế còn Ngân
hàng Thế giới WB, Quỹ tiền
tệ quốc tế IMF, Ngân hàng châu
Á AB ? Họ đều chịu ảnh hưởng
của Mỹ, và cũng chỉ giúp cho
VN qua chính quyền độc đóan
hiện tại trong mức độ để
nó khỏi sụp đổ trong hỗn loạn;
vì nếu điều này xảy ra thì
cộng đồng quốc tế, trước
hết là Mỹ, phương Tây phải
è cổ ra lãnh đủ! Họ có
quá hào phóng đối với
chính quyền độc đoán không
? Theo tôi thì không. Tất cả giúp
chừng 2 tỷ đô-la/năm, cho 80 triệu
dân, 25 đô-la/đầu người!
Và vaò các chương trình: xây
cầu đường, nhà ở
cho dân, nước cho đời sống,
caỉ cách hành chánh, tư nhân
hóa doanh nghiệp quốc doanh, caỉ cách
ngân hàng.... Các việc sau cùng này
có tác dụng thúc đẩy tự
do hóa, dân chủ hóa. Tất nhiên
nếu có những bước dân
chủ hóa có ý nghĩa thì sự
giúp đỡ, đầu tư sẽ
tăng lên đáng kể. Cho đến
khi một chế độ dân chủ đa
nguyên được thiết lập - có
nghĩa là kết thúc chế độ
độc đóan độc đảng,
thì sự giúp đỡ và
đầu tư sẽ tăng lên gấp
rất nhiều lần; các bạn ở
AEI ước tính có thể lên
đến 50-60 tỷ trong 5 năm. Chỉ khi ấy
VN mới có thể thực hiện những
điều ghi trong nghị quyết của ÐCS,
những mục tiêu hấp dẫn mà
ÐCS không sao làm nổi; như thu hẹp
khoảng cách về thu nhập theo đầu
người với các nước
láng giềng, đạt tốc độ
tăng trưởng kinh tế thật cao, hơn
10% năm , xóa đói giảm nghèo,
xây dựng xã hội văn minh, có
nền khoa học, giáo dục, y tế tiên
tiến, công nghiệp hóa, hiện đại
hóa....(Tất cả , hiện tại, chỉ
là ngoa ngôn, đại ngôn, là bánh
vẽ có tính chất mỵ dân, lừa
dối). Chỉ khi ấy bà con ở hải
ngoại mới thỏa sức đưa
tiền của, chất xám, tài năng
sáng tạo - cực kỳ hùng hậu
, không ước tính nổi - về
tham gia xây dựng Tổ quốc. Tất
nhiên khi ấy ÐCS vẫn có thể
tồn taị, nhưng đã không còn
là chính đảng duy nhất sau khi chịu
chấp nhận một chế độ dân
chủ đa nguyên, trong đó nó
có thể ở địa vị ưu
thế, hoặc là ở thế thiểu
số , tuỳ theo lá phiếu cuả cử
tri trong một cuộc phổ thông đầu
phiếu hoàn toàn tự do, có quan
sát quốc tế. ÐCS mất gì,
được gì? Nó chỉ mất
bản chất độc đoán,bệnh
tham nhũng, những aỏ tưởng
viển vông, bộ mặt không đẹp
trước nhân dân , thế giới.
5 - Thế còn đòi
hỏi bỏ "điều 4 Hiến pháp"
và "sác lệnh 31" ? Chúng tôi bị
họ cho ăn cháo lú chăng? Hay chúng
tôi ngu lâu để không hiểu rằng
ÐCS Liên Xô tan vỡ chỉ vì
cái nghị quyết xoá bỏ điều
6 của hiến pháp Liên bang xô viết
? Chính vì nhớ mà muốn tạm
quên! Các nhà lãnh đạo ÐCS
VN rất sợ cái gương tày
liếp của Liên Xô; họ lại rất
sỹ diện. Ðiều 4 là cái phao
cho họ khoỉ chết chìm. Nên họ bám
chặt. Do đó ta cứ cho họ bám,
nhưng tìm cách đâm thủng phao
bằng vài chiếc kim nhỏ , phao sẽ
xẹp dần, họ vẫn có thể chìm
trong khi ôm phao .
Có những việc
họ cho vào nghị quyết của họ,
họ công bố với nhân dân
và thế giới, họ buộc lòng
phải thực hiện cho dù nhỏ giọt:
bầu cử tự do hơn trước,
có công dân tự do ra ứng
cử; tự do báo chí nới
lỏng hơn trước (báo chí
tố cáo vụ Năm Cam, vạch rõ tội
của Bùi Quốc Huy, Phạm Sỹ Chiến,
Trần Mai Hạnh..); cho công dân ra nước
ngoài rộng rãi hơn trước;
cho học sinh, sinh viên đi học tự
túc ở các nước ngày
càng nhiều (năm nay số sang Pháp
học vọt lên đến hơn 2 ngàn);
xử án có luật sư biện hộ,
nay còn cho luật sư nước ngoài
vào biện hộ cho các vụ án kinh
tế; công an nhìn chung không còn tùy
tiện cắt điện thọai như trước;
cái xã hội dân sự đang lớn
dần với khẩu hiệu "dân biết,
dân làm, dân bàn, dân kiểm
tra" do họ đề ra; nỗi sợ cường
quyền giảm đi trông thấy, để
người dân chỉ mặt Ðỗ
Mười trên tivi: tên này ăn
bẩn của tư bản Ðại Hàn hơn
1 triệu đô-la, chỉ Lê Ðức
Anh: tên này là cai đồn điền
cao su chui vào đảng bằng cửa
sau; để mới đây nhà thơ
Hữu Loan oang oang trả lời phỏng
vấn từ nước ngoài : cái
đảng CS mà còn lãnh đạo
thì xã hội còn là rối bét,
thằng nào cũng lừa đảo,
ăn bẩn, trèo đầu cưỡi
cổ người dân... Ðể thấy
rằng dù có ôm chặt "điều
4", cái vị trí, uy tín, trọng lượng,
quyền uy cuả ÐCS cứ sút giảm
từng ngày; cái phao đang bị
thủng!
Anh NMC nói rất
đúng rằng trong hàng ngũ lãnh
đạo ÐCS không có phe bảo thủ
với phe cấp tiến; từ năm
1996, nhân Ðại hội 8 ÐCS, tôi đã
nói rõ hơn rằng bộ chính trị
chỉ gồm toàn những người
bảo thủ, giáo điều, có khác
chăng là mức độ bảo thủ
giáo điều ở mỗi người;
sẽ là sai lầm nếu không thấy
mức độ khác nhau trong sự
phân hóa ấy. Chính từ đó
mà xuất hiện Trần xuân Bách
, chủ trương đa nguyên (nhưng vẫn
độc đảng !),như Nguyễn Cơ
Thạch chủ trương giữ quan hệ
cân bằng giữa Trung quốc và
phương Tây, bị nhóm lãnh đạo
cho là nguy hiểm, để loại ngay ra khoỉ
bộ chính trị. Hoặc như khi sắp ký
với Mỹ bản thương ước
thì Lê Ðức Anh đột nhiên
bàn với Ðỗ Mười
lệnh cho thủ tướng Phan văn Khải
không ký vội, để rồi sau đó
vẫn cứ phải ký; sự do dự,
thò ra thụt vào, cân nhắc đắn
đo vì lợi thu được rất
lớn, cực lớn, mà nguy cơ
cũng ghê gớm, chết người,
có thể dẫn đến chết chế
độ như chơi. Họ không có sự
lựa chọn .
6- Gắn bó, liên
minh với ai? Trong thời "tòan cầu
hóa ", không ai có thể đứng
riêng, một mình, theo kiểu tự lực
cánh sinh, có vẻ "yêng hùng nhất
khoảnh". VN theo chúng tôi chỉ có một
sự lựa chọn: liên minh, như hiện
nay, với Trung Quốc (và các nước
CS Cu-ba, Bắc Triều tiên, Lào ) do cùng
hội cùng thuyền, chung học thuyết,
chung bản chất độc đảng, laị
là láng giềng cực lớn;
hoặc là với các nước
dân chủ phương Tây do Hoa kỳ đứng
đầu. Ði theo ông anh Bắc kinh, chính
trị có thể mặn mà, nhưng về
moị mặt, nhất là về kinh tế
thì lỗ to, lỗ đơn lỗ kép.
Mất đất, mất vùng biển, mất
vô vàn tài nguyên, mất chủ
quyền, hàng lậu ngang nhiên tràn vào
như sóng thần (lời báo trong
nước); thuốc phiện, ma túy , buôn
trẻ em, buôn phụ nữ ...bất trị.
Thiệt đơn thiệt kép. TQ khổng lồ,
nhưng khó khãn cũng khổng lồ;
một loạt "quả bom" nổ chậm đe dọa
: phản kháng của 40 triệu tín đồ
Pháp luân công âm ỷ, nạn thất
nghiệp lan nhanh đã lên gần 60 triệu;
việc chiếm đóng, rồi Hán hóa
Tây Tạng, tiêu diệt văn hóa và
tôn giáo ở đây là vết
chàm lịch sử bị cả thế
giới lên án; cách biệt giàu
ngèo thành thị với nông thôn,vùng
ven biển với vùng nội địa
không ngừng mở rộng; nạn tham
nhũng bất trị; sự thức tỉnh
về dân chủ mà vụ Thiên An Môn
còn âm ỷ đang được
tiếp sức bằng sức mạnh
thần kỳ của Internet...
Phía kia là thế
giới dân chủ tuy chưa tòan bích,
chưa hoàn hảo nhưng ở vào
một tầng văn hóa-chính trị cao
hơn hẳn, đẹp hơn hẳn ,mạnh
hơn hẳn, vững hơn hẳn Trung quốc
và đồng minh của TQ. Hoa kỳ đứng
đầu thế giới dân chủ
nay, qua cơ quan chiến lược của họ,
muốn ngỏ lời kết bạn thân
thiết chân thành với Việt nam,
do nhu cầu chiến lược của họ,
và chiến lược ấy lại hoàn
toàn ăn khớp với quyền
lợi, nguyện vọng của nhân dân
ta. Ðề nghị tốt đẹp này,
thông điệp đầy thiện chí
này là trước hết gửi
cho tòan dân ta, người chủ của
đất nước; ngay tiếp theo là
gử i đến các chiến sỹ
dân chủ, tiêu biểu cho tương lai
của VN; vì ÐCS đang cầm quyền,
nên Hoa kỳ cũng muốn thông tin rộng
rãi cho ÐCS, cho Chính phủ, cho Quốc
hội VN để họ biết rằng có
một gợi rất nghiêm chỉnh như
thế, tùy họ tiếp nhận, nghiên
cứu, tỏ thái độ .
Các nhà học
giả Mỹ trong và ngoài AEI cho rằng
nếu có ai nói đây là một
văn kiện để tuyên truyền, ít
có triển vọng thi hành trong thời
gian gần, thì có thể là không
sai. Tuyên truyền một đề nghị
chân thành thì có gì là sai,
là vô ích? Việc gì mới
mẻ chẳng khởi đầu bằng
thông tin, tuyên truyền! Nó có tác
dụng khơi động mọi người
quan tâm đến hiện tình VN , suy nghĩ
về những khả năng, những
bước đi , những lựa chọn
có thể có để so sánh, tìm
tòi tìm ra một phương án tối
ưu. Một số nhà báo Mỹ cho rằng
không có gì chia rẽ người
VN bằng thái độ đối với
nước Mỹ nói chung, chưa nói
đến sự phân biệt cần thiết
tôi đã nói khi mở đầu
bài này (nhân dân, chính quyền,
quân đội, trí thức, văn
nghệ sỹ, nhà tư bản, lái súng,
tài phiệt, mafia...) Không ít người
cho Mỹ đồng nghĩa với tội
ác, đế quốc, nợ máu,
ma quỷ, tham vọng, tráo trở, vô
trách nhiệm, không thể tin được;
một số khác thì ngược lại,
đọc nhiều sách báo Mỹ, thường
xem tivi Mỹ, nói chuyện với người
Mỹ, có bạn trẻ còn kết bạn
thân với nam nữ thanh niên Mỹ
qua internet, thư từ , có một số
có dịp thăm Mỹ, hoặc đi học,
đi du lịch ở Mỹ về...có
quan điểm khác hẳn. Có một
nước Mỹ khác hẳn với
nước Mỹ mà bộ máy tuyên
truyền Hànội thường vẽ
nên, theo định hướng của
cái Ban tư tưởng và văn hóa
kỳ dị - vô văn hóa nhất và
tư tưởng xảo trá nhất ! Mỹ
vẫn là thù, nó vẫn là nguồn
gốc của " diễn biến hòa bình".
Chống Mỹ , ủng hộ Irak của Sadam Hussein
đang là thái độ chính thức
của nhà nước VN. Vậy thì
phải đánh giá ra sao gần chục
ngìn thanh niên thủ đô Hà nội
nửa đêm đổ ra đường
vẫy chào khá là nồng nhiệt
tổng thống Clinton, trong đó không
ít cô cậu đi môtô xịn,
là con ông cháu cha mới giàu
lên; đâu phải chỉ là tò
mò ? Và làm sao không hiểu được
kết quả cuộc trưng cầu ý kiến
thanh niên trên báo Tuổi trẻ, các
thanh niên CS Hồ chí Minh lại sùng
bái Bill Gate và Clinton như thần tượng
riêng của mình!
Các bạn Mỹ
cho biết nhiều cán bộ cấp cao ở
các bộ ngoaị giao, thương maị ,khoa
học-môi trường, công nghiệp,
các giáo sư đại học, có
cả các vị nguyên là uỷ viên
bộ chính trị, hay hiện là uỷ viên
TW đảng, là đại biểu Quốc
hội , là lãnh đạo các tỉnh,
thành (tôi không tiện kể tên
một danh sách dài...) ca ngợi nước
Mỹ đến "hết lời", đã
gửi hoặc còn muốn gử i con,
cháu sang Mỹ học. Vậy thì họ có
còn nghe theo đảng coi Mỹ là xấu
xa vẫn là "thù" để cảnh giác
hay không? Thái độ này qua thời
mở cửa, thông tin tràn ngập,
lan rất nhanh thu hút mọi con người
có xét đóan lành mạnh, trung
thực với chính mình, cả trong
giói có quyền lực, có lẽ
chỉ trừ nhóm cực đoan, sơ
cứng bệnh hoạn là 15 "người
lùn" trong bộ chính trị.
Chính đó
là lý do cần nói về việc
tìm bạn tốt mà kết thân, bạn
xấu mà cảnh giác. Như đối
với cá nhân từng người
vậy Bạn tốt hay xấu có khi có
tác dụng quyết định đến
thành bại cả đời người.
7- Riêng về các
bước đi của "Lộ trình", thật
ra các bạn Việt nam dự hội nghị
chưa thật đồng tình ; không nên
hiểu đây là mặc cả, trả
giá, mua bán; cũng không thể coi
là tặng thưởng... Nên coi là
sự đáp ứng, sự hoan ngênh
cuả phiá Mỹ đối với
mỗi bước đi tích cực.
Y Ù kiến không
có đảng viên trong quân đội
chỉ nên ghi là : "quân đội
không là công cụ của một đảng,
mà là của cả Quốc gia, phục
vụ Quốc gia". Hoặc thực hiện đúng
theo Hiến pháp về quyền tự do,
" cho phép một hay vài tư nhân ra
báo theo luật báo chí sẽ được
sửa đổi theo tinh thần của Hiến
pháp." Và: "tổ chức bầu
cử Quốc hội và các Hội
đồng nhân dân có quan sát
quốc tế và được các
nhà quan sát quốc tế công nhận
là có tính chất dân chủ "...
Những người
dự thảo Lộ trình rất mong được
góp ý rộng rãi. Dự thảo
chỉ mang tính chất phác thảo, gợi
ý đầu tiên, đề xuất
rất sơ bộ. Nói uyển chuyển là
thế.Các bạn Mỹ am hiểu VN lưu
ý : một số "tư bản đỏ","con
ông cháu cha" ,"triệu phú đôla
mới"" sẽ có thể cạnh tranh
với lực lượng dân chủ
lành mạnh, nhằm "thay mà không
đổi chế độ", đề ra
một kiểu "dân chủ giả cầy"
sô-vanh, dựa vào các thế lực
tham nhũng + mafia ở vài nước
châu Á và tàn dư mafia Nga. Các
lực lượng dân chủ quốc
tế, các tổ chức kinh tế-tài
chính quốc tế và cả an ninh quốc
tế sẵn sàng tiếp sức VN nếu
điều ấy xảy ra, như ở Nga
và một số nước đông
Âu. Ta sẽ có dịp bàn sâu hơn
vấn đề này.
8 - "Việc ta, ta cứ
làm!" , rất hay! Anh NMC ạ! Tôi đề
nghị thêm một chữ thôi "Việc
CHÚNG ta, CHÚNG ta cứ làm! "". Bởi
vì thế giới đã bước
vào thời kỳ "toàn cầu hóa."
Thế giới nhỏ lai. Như một ngôi
làng. Chúng ta cần theo hướng
này, đi đến gắn bó ruột
thịt với thế giới dân
chủ . Hãy coi mỗi con người dân
chủ là bạn, bạn đường,
bạn thân của ta , chí hữu của
ta. ÐCS độc đoán độc đảng
tự đặt nước ta vào thế
chư hầu của Liên Xô, rồi của
Bắc Kinh, đối lập với thế
giới Dân chủ. Nay cần đổi
hướng. Lực và thế ta khác
hẳn. Chẳng ai dám bắt nạt ta; ta
vẫn đàng hoàng chung sống hòa
bình với TQ. Ta không xin xỏ, quỵ
lụy ai. Thế mới, vững chãi,
kết bạn chí thiết với thế
giới dân chủ là do thế tốt
đẹp của ta: số dân, vị trí,
tài nguyên, lao động sáng tạo,
văn hóa, lịch sử, và chính
sách đối ngoại đúng. Tất
cả là tài sản quý, là gia
tài quý của VN ta.Việc ta, ta cứ
làm! Hay lắm; nhưng tôi e nó gợi
lại cái âm hưởng "tự
lực cánh sinh " ấm ớ, vớ
vẩn, đầy tính chất sôvanh hẹp
hòi của thời nào !; dẫn đến
" ta đây, một mình trực tiếp
đánh bại tên đế quốc
đầu xỏ ", "ta đây đỉnh
cao cuả trí tuệ nhân loại."
Việc thành lập
Tòa án quốc tế, việc nước
Anh bắt giữ Pinochet, việc Milosevitch bị
xử ở La Haye,việc tòa án
ở Mỹ nhận đơn kiện Giang
Trạch Dân, Lý Bằng của thanh niên
gốc Trung quốc về tội tàn sát
thành viên Pháp luân công cũng
như ở Thiên An Môn...cho thấy một
ý thức chung : là công dân của
thế giới dân chủ văn minh đang
nảy nở rất nhanh.
Cần làm cho cuộc
đấu tranh dành lại quyền tự
do dân chủ là công việc thiết
thân của mỗi người VN yêu
nước mình, thương dân mình.
Ðồng thời cần làm cho mỗi
người có tinh thần Dân chủ
khắp nơi coi đó cũng là việc
của mình, cuả CHÚNG TA .
Tôi đã sang
Mỹ 12 lần, thăm 8 trường đại
học lớn nhất, kết bạn thân
với biết bao nhà báo Mỹ,
dự hơn 10 cuộc họp lớn nhỏ
về chiến tranh VN, về quan hệ Việt
Mỹ...để đinh ninh rằng ta có
vô vàn bạn bè dân chủ đáng
tin cậy trên quê hương của Washington,
Lincoln, Luther King. Nước Mỹ rất trẻ,
không hề có phong kiến, vua quan, sớm
có dân chủ từ khi lập quốc.
Họ có dân chủ trong máu. Ðây
là một đề tài lý thú,
nhưng tôi đã lan man ngoài đề
mất rồi !
Còn nhiều điều
đáng nói. Xin để dịp khác.
Sau khi tôi trình bày, nếu anh NMC vẫn
còn "phẫn nộ với một người
đấu tranh cho dân chủ bị lầm
lạc", thì tôi xin chiụ tội với
anh thôi. Tuổi tôi hơi bị cao, lại
vừa qua một cơn đau thập tử
nhất sinh, có thể cuối đời
sinh ra lẩm cẩm, xin anh lượng thứ.
Bùi Tín (Paris.
10/2002)
|