Việt
Nam: Hữu Loan và đảng cộng sản
Việt Nam
Phạm Trần Hoa Thịnh
Ðốn
"Tình hình chung của
đất nước bây giờ
là thằng nào cũng lợi dụng
trèo đầu cỡi cổ thằng
dân chứ có cái gì đâu..."
(Hữu Loan).
Hỏi: " Thưa ông, nhưng
mà ông ở trong quê như vậy
thì ông có theo dõi những cái
tình hình chung của đất nước
không ạ ? "
Ðáp: " Có chứ,
tôi theo dõi chứ. Tôi theo dõi
những cái tình hình chung của
đất nước bây giờ
là lừa đảo rối bét,
ăn tham bẩn nhất là thằng nào
cũng lợi dụng trèo đầu
cỡi cổ thằng dân chứ có
cái gì đâu, tức là cái
đảng Cộng sản đấy. Cái
đảng Cộng sản mà còn lãnh
đạo thì còn rối bét, không
có ai là gương mẫu hết."
Hỏi: "Thưa ông, ông
có là thành viên của Hội Nhà
văn Việt Nam không ạ?"
Ðáp: "Có chứ.
Tôi có cần thành viên đâu
mà họ lại tha thiết để mời.
Tôi xin ra cả Hội Nhà văn và
xin ra cả đảng mà không được
đấy chứ!"
Ðó là đoạn
đối thoại thời sự nổi
bật nhất giữa Hương Ly, phóng
viên BBC tiếng Việt và Nhà thơ
Hữu Loan trong cuộc phỏng vấn phát
thanh ngày 12-10-2002. Cuộc phỏng vấn hiếm
hoi của Ban Việt ngữ BBC được
chia làm hai phần:
Phần I (ngày 5-10-02) nói
về nguồn gốc của Tác phẩm
Mầu Tím Hoa Sim và những hệ lụy
của bài Thơ này đối với
tính mạng và cuộc sống thăng
trầm từ một Nhà thơ nổi
tiếng tụt xuống hàng lao động
và nông dân bần cùng của Nhà
thơ Hữu Loan.
Và phần II (12-10-02) Nhà
thơ Hữu Loan nói về nhóm Nhân
văn - Giai phẩm cùng cuộc sống cơ
hàn và những âm mưu ám
sát, chế ngự đối với
ông và gia đình ông của đảng
Cộng sản Việt Nam từ năm 1956 đến
bây giờ.
Năm nay ông Hữu Loan
87 tuổi ta (sinh ngày 2-4-1916), đang "ở
nhà trông vườn" ở làng
Nguyên Hoàn -- nơi ông gọi là
chỗ " quê đẻ của tôi đấy!"
thuộc Xã Mai Lĩnh, huyện Nga Sơn tỉnh
Thanh Hóa. Tuy đã lớn tuổi,
nhưng giọng nói của Nhà thơ rất
rõ ràng, khúc chiết và đanh
thép như khi ông còn thanh niên. Nhà
Thơ Hữu Loan còn có một trí
nhớ phi thường vì phần
lớn cuộc đời ông đã
phải chịu những đầy ải
lao động cực hình giáng xuống
đầu ông và gia đình ông
bởi cái đảng mà ông đã
đem hết tinh thần và sức lực
phục vụ trong thời kháng chiến
chống Pháp. Tuy nhiên, dù gian khổ
và chết hụt nhiều lần, Hữu
Loan vẫn không bao giờ chịu quỵ
lụy hay khuất phục bọn cường
quyền lãnh đạo của đảng
Cộng sản Việt Nam (CSVN). Khí phách hiên
ngang của một Hữu Loan trí thức
đã tỏa rộng trong cuộc phỏng vấn
với BBC-Vietnamese Program:
Ðược hỏi "Tại
sao từ chỗ một Nhà thơ mà
bây giờ lại về quê làm
nông ?", Hữu Loan đáp:
- "Cái tính tôi không
chịu quỵ lụy được. Bởi
vì (hồi ấy) ra làm ở ngoài
Trung Ương thì bắt phải theo Cộng
sản nên tôi bỏ tôi về. Tôi
bỏ về nó không cho về ... Nó
làm tôi tam tình, tứ tội, làm
đủ cách đễ thủ tiêu
nhưng mà tôi vẫn tin là tôi
có sự che chở của Trời
- Phật cho nên không thủ tiêu nổi,
bao nhiều lần đầu độc không
xong..."
Cái thời mà Nhà
thơ Hữu Loan nói là vào thời
kỳ hai năm 1955 - 1956 khi phong trào Văn
nghệ sỹ chống Ịảng bắt đầu
bùng lên với sự xuất hiện
của nhóm Nhân Văn - Giai Phẩm chống
chính sách độc tài, đảng
trị coi trí thức như cục phân,
tham nhũng thối nát của cán bộ
lãnh đạo, và đồng thời
chống những Văn nghệ sỹ bồi
bút đang tâm lừa thầy phản
bạn, dốc tâm ca tụng Ðảng và
Hồ Chí Minh để kiếm chút cơm
thừa canh cạn của chế độ.
Trong số này đứng đầu
là Tố Hữu rồi đến Vũ
Khiêu, Nguyễn Ðình Thi, Xuân Diệu
v.v.
Phóng viên Hương Ly
đã so sánh nghịch cảnh giữa
những lời ca tụng của mọi
người Việt Nam vào thời
gian lúc ấy và ngay cả bây giờ
đã dành cho Tác giả của Mầu
Tím Hoa Sim với những hoạn nạn
mà Hữu Loan phải gánh chịu,
sau bài Thơ này. Nhà thơ Hữu
Loan cho biết lý do tại sao ông bị
trù dập vì Mầu Tím Hoa Sim:
- " Bởi vì người
ta làm Thơ lúc bấy giờ là
phải làm về Ðảng, ca tụng Ðảng,
ca tụng Cộng sản, ca tụng cái buôn
bán chiến tranh. Bởi vì cái
đánh nhau là cái dễ kiếm
chác lắm. Mà kiếm chác ở
cái chiến tranh ấy thì khó kiểm
tra lắm cho nên những cái bọn
ăn bẩn ấy là bao giờ cũng
chủ trương chiến tranh, buôn bán
chiến tranh. Mà tôi thì tôi thấy
cái đấy là cái khổ dân
nhất nên tôi chống cái ấy
hết sức cho nên vì vậy nên
tôi làm cái bài Thơ lúc giờ
ta đang một tí là người
ta đề cao Hồ Chí Minh, hai tí là
đề cao Hồ Chí Minh...lúc đó
tôi đề cao cái Tình yêu...
đề cao, tôi khóc cái người
Vợ tử tế với mình,
hiếm có của mình. Lúc đó
khóc như vậy là nó cho là khóc
cái tình cảm riêng... Lúc bầy
giờ làm Thơ là phải có
Hồ Chí Minh, có Ðảng Cộng sản."
"Tôi làm vào cái lúc mà
-- y như trong Thơ nói đấy -- tôi
lấy bà Vợ rồi sau tôi đi
vào Bộ đội thì ở nhà
Bà ấy đi giặt Bà ấy chết
đuối ở sông... Mới lấy
nhau được có hơn tháng ấy
mà...Thế rồi Bà ấy chết
ở sông ... tôi thấy đau xót
tôi làm cái bài Thơ ấy tôi
khóc. Làm cái bài Thơ ấy
lúc bấy giờ họ cho là "phản
động"... Lúc bấy giờ làm
Thơ là phải làm về Cộng sản,
làm về Bác Hồ chứ không
được khóc cái đau riêng
của mình... Cái đau khổ riêng
của con người là không được
khóc."
Sau đó, Hương Ly đã
yêu cầu ông đọc bài Thơ
Mầu Tím Hoa Sim và Hữu Loan đã
dằn lòng đọc ngắt ra từng
chữ một, phân đoạn và run
run như tức tưởi sững
sờ trước mộ phần người
vợ trẻ bạc số của ông:
"Nàng có ba người
anh đi bộ đội.
Những em nàng có
em chưa biết nói.
Khi tóc nàng xanh xanh
Tôi người Vệ
quốc quân xa gia đình
Yêu nàng như tình
yêu em gái
Ngày hợp hôn nàng
không đòi may áo mới
Tôi mặc đồ quân
nhân.
Ðôi giầy đinh
bết bùn đất hành quân
Nàng cười xinh
xinh bên anh chồng độc đáo
Tôi ở đơn
vị về
Cưới nhau xong là
đi
Từ chiến khu xa nhớ
về ái ngại
Lấy chồng đời
chiến chinh
Mấy người đi
trở lại
Nhỡ khi mình không
về
Thì thương người
vợ chờ bẻ bỏng chiều quê
* * *
Nhưng không chết người
trai khói lửa
Mà chết người
gái nhỏ hậu phương
Tôi về không gặp
nàng
Má tôi ngồi bên
mộ con đầy bóng tối
Chiếc bình hoa ngày
cưới
Thành bình hương
tàn lạnh vây quanh
Tóc nàng xanh xanh
Năm chưa đầy búi
Em ơi giây phút cuối
Không được
nghe nhau nói
Không được
trông nhau một lần
Ngày xưa nàng yêu
hoa sim tím
Áo nàng mầu tím
hoa sim
Ngày xưa đèn
khuya bóng nhỏ
Nàng vá cho chồng
tấm áo ngày xưa
* * *
Một chiều rừng mưa
Ba người anh đi
chiến trường đông bắc
Biết tin em gái mất
Trước tin em lấy
chồng
Gió sớm thu về
rờn rợn nước sông
Em nhỏ lớn lên
Ngỡ ngàng nhìn
ảnh chị
Khi gió sớm thu về
Cỏ vàng chân mộ
chí
Chiều hành quân qua
những đồi hoa sim
Những đồi hoa
sim
Những đồi hoa
sim dài trong chiều không hết
Mầu tìm hoa sim tím
chiều hoang biền biệt."
Hữu Loan bị lao động
Vì Hồ Chí Minh và đảng CSVN
đã xúc phạm đến danh dự
và tình cảm thiêng liêng của
Hữu Loan dành cho người vợ
yêu quý, nên Nhà thơ đã
quyết định bỏ Ðảng, bỏ
cơ quan, bỏ Vệâ quốc quân về
mà không cần xin phép, nạp đơn
từ nhiệm. Ông nói:
- " Năm 1956, tôi không
ở nữa mà tôi bỏ tôi
về thẳng, bỏ Ðảng, bỏ Cơ
quan để về thẳng nhà để
đi cày, đi thồ. Cánh ấy (bọn
ấy) không cho bỏ, bắt tôi phải
xin, bắt tôi phải viết đơn xin,
tôi không xin... tôi có cái tự
do của tôi... Cái chuyện bỏ Ðảng
là tôi muốn bỏ là tôi bỏ
không ai bắt được.... Tôi
bỏ tôi về, tôi cứ về...
tôi phải đi cày, đi bừa,
đi thồ, đi đốn củi đưa
về, đi xe đá để bán
thì là nó làm tôi đủ
cách, xe nó không cho xe, nó bắt
xe đến nỗi sau cuối cùng không
xe được tôi phải đi xe cút
kít (Chú thích : Xe đóng bằng
gỗ, có một bánh xe cũng bằng
gỗ phía trước, có hai càng
phìa sau thùng gỗ để đủn
hay kéo đi). Tôi làm cái xe cút
kít tôi đi. Xe cút kít nó cũng
không cho ... , nó xui người bắt
bánh xe, không bán cho tôi nữa..
. Có lần tôi phải gánh bộ,
gánh bằng vai.. tôi cũng cứ
nhận để tôi gánh.. Tôi cứ
gánh tôi làm, không bao giờ
tôi chịu khuất phục." ".....Vợ
con nó có vẻ oán tôi lắm..
(cho rằng) tại tôi bướng bỉnh
cho nên làm chúng nó khổ... Thế
nhưng mà tôi làm đủ mọi
thứ... , không cái gì là không
làm, chỉ có cái đi làm hại
ai là không bao giờ hại, còn
cái gì tôi cũng làm hết.
Làm thì nó theo dõi, nó ngăn
cản , nó tìm cách hại mình nhưng
mà ... cái chuyện là vẫn là
có Trời không bao giờ nó
hại được tôi, vì là
đi đến đâu cũng có
Công an mật đi theo hết. Chỗ nào
cũng cho người theo hại tôi, nhưng
mà lúc nào là cũng như có
người cứu tôi" . Có một
cái lạ là nhữg bài Thơ
của tôi ấy là bài nào là
nó cũng cứu sống tôi. Bởi
vì lắm khi người ta bố trí
công an mật đi để giết tôi
mà thì lắm khi nó không nỡ
giết là vì nó thích thơ tôi
mà nó không nỡ giết."
Nhà Thơ Hữu Loan đã
nói đến trường hợp
một mật vụ được giao lệnh
giết ông:
- "Nó nói thật với
tôi. Nói đúng là người
ta bố trí tôi để giết ông
nhưng mà tôi là cái thằng rất
yêu Quê hương, yêu với Quê
tôi... Tôi nhớ Quê tôi, tôi
đem cái Bài Thơ của ông, cái
bài thơ Yên Mô (tỉnh Ninh Bình)
đấy để tôi đọc, để
cho đỡ nhớ thì tôi không
thể nỡ giết ông, là vì
ông tả cái Quê tôi hay quá.
Mỗi một lúc nhớ quê hương
thì tôi lại đem cái bài thơ
ông làm về Yên Mô ra tôi đọc."
Ngoài bài Yên Mô,
ông Hữu Loan còn làm nhiều
bài Thơ khác trong thời gian đi
lao động kiếm ăn, trong đó ông
kể thêm các bài Ðèo Cả,bài
Tò He, bài Những Nàng Ði Qua,
bài Hoa Lúa v.v.
-
TỰ DO VÀ NHÂN VĂN
- GIAI PHẨM
Khi nói đến tư cách
của Kẻ Sỹ bất khuất trước
đe dọa và bạo quyền, Nhà Thơ
Hữu Loan nói với BBC:
- " Tôi là một thằng
thích được tự do mà bảo
vệ tự do của tôi, với tự
do của mình và tự do của dân
tộc...tự do của mọi người.
Tôi thấy ai mất tự do thì tôi
bênh vực cái người ấy
và tôi cũng không bao giờ để
cho tôi mất tự do. Như là tôi
làm những cái mà... bao giờ
cũng làm cái đạo đức
tức là thương người.
Thấy đói thì thương, ai rách
thì cho mà ai bị áp bức thì
binh vực. Nhưng mà có một cái
là không ai áp bức tôi được.
Áp bức là tôi chống lại.
Chống bất cứ ai mà ngay cả
đến cần phải đánh nhau cả
hàng lũ người mà làm
tôi mất tự do tôi cũng chống
lại và nếu cần đánh là
cũng phải đánh."
Hữu Loan, theo lời
ông, đã tham gia trực tiếp vào
những Giai phẩm Mùa Thu, Giai phẩm Mùa
Xuân và Giai phẩm Mùa Ðông
xuất bản chống chính sách Ðảng
vào giai đoàn 1955 -1956. Ông nói:
- "Ðấy là Nhà
xuất bản của chúng tôi làm...
, của mấy thằng Nhân Văn làm
mà."
Khi Hương Ly hỏi trong nhóm
Nhân Văn Giải Phẩm hồi ấy thì
ông chơi thân nhất với ai và
ai là người mà ông coi là
bạn tri kỷ tâm đắc nhất ? Hữu
Loan đáp:
- " Gần gũi thì đông.
Như là Chế Lan Viên này rồi
là cánh Nhà văn thì họ thích
tôi hết cả. Xuân Diệu hay là...
Nói chung thì cánh Nhà văn thì
họ đều thích tôi. Có trừ
một vài cái anh bất tài (nhiều
người) họ cũng chống quân
trên, (nhưng) họ không dám nói.
Hồi đó thì chúng tôi thành
một khối với nhau cả... Những
Trần Dần với lệ Phùng Quán
này ..."
Hữu Loan cũng cho biết,
ngoài ông, đảng CSVN còn thù
hận cả gia đình ông, nhất là
các con của ông là những người
học hành thông minh nhưng cứ nại
cớ bắt học đi học lại không
cho lên Phổ thông (Trung học).
Khi BBC hỏi tại sao khi ông
bị rầy rà, bị nhiều cấp chính
quyền tìm cách phá công chuyện
làm ăn kiếm sống của mình
thì ông có lên Ủy ban hay giới
chức để hỏi cho ra lẽ không
? Hữu Loan trả lời:
- " Hỏi thì hỏi cho biết
thôi chứ đến với chúng
nó là chửi bới thôi chứ
hỏi làm gì. Tôi chỉ có chửi
bới vào mặt với đánh
thôi. Tôi đánh nhiều đứa
vỡ mặt vỡ mũi chảy máu
mồm máu mặt đấý."
Hương Ly:
- " Nhưng mà thưa ông,
tức là ông dùng bạo lực
như thế thì có khi cũng không
phải là cái phương cách tốt
để mà ngồi xuống nói chuyện,
để mà đối thoại với
nhau ạ ?
Hữu Loan:
- "Ðối thoại có
đường cái đồng cánh
gì mà đối thoại. Nó là
cứ Ðảng là trên hết mà.
Ðảng là chính. Ðối thoại
không được... Những ngươi
binh tôi là bị hết. Anh Trần Ðộ
anh ấy binh tôi rồi anh ấy bị nó
hãm hại đấy. Anh có nói như
thế này, anh Trần Ðộ nói như
thế này này: Từ thời
Nhà Lý trên bốn nghìn năm
nay thì chọn ra được 11 bài
Thơ tình thì trong đấy là cái
bài Thơ Màu tím Hoa Sim của ông
Loan là cái bài Thơ hay nhất. Thế
là anh Trần Ðộ ...đề cao tôi
như vậy mà nó bao vây anh Trần
Ðộ, nó không cho làm cái gì."
Nhưng khi được hỏi
bây giờ đã sống tới
87 tuổi thì Nhà thơ "ngẫm nghĩ
về cuộc đời của mình"
như thế nào thì Hữu Loan nói
ngay:
- " Tôi rất bằng lòng
về tôi bởi vì tôi đã
bênh vực được những
người nghèo. Tôi đã làm
được những các chức
việc đạo đức mà tôi
đã đánh những cái quân
gọi là cái quân cường quyền,
cái quân mà gọi là lừa
đảo, bịp bợm... lừa Trời
dối Ðất ... , tôi đã đánh
được quân ấy cho cả Nước
và tôi không có ngơi một lúc
nào, không có cách nào, là
tôi cũng vẫn kiếm cách để
tôi đánh chúng nó... Thí dụ
như khi tôi về rồi (chú thích:
sau 1956) thì thấy cái cảnh Cán bộ
khổ quá tôi làm cái bài thơ
Chiếc Chiếu đấy. Cái Bài
thơ Chiếc Chiếu đấy thì tôi
làm ra một cái thì, nghĩ về
gần Cán bộ khổ quá, nhà ai
cũng vậy, chiếc chiếu nằm cũng
không có mà nằm... Cán bộ
đói đến đến như vậy.
Thế thì là đầu tiên tôi
làm cái bài ấy thì Trần
Dần cũng bảo là đấy cũng
là Chiếu của Văn nghệ. Chiếu
của Hữu Loan tức là Chiếu
của Văn nghệ Sỹ. Nhưng mà đến
sau này thì cái Chiếu ấy lan ra
cả Công nhân, Viên chức, Công
nhân, Viên chức nào cũng có
cái chiếc chiếu giống như cái
chiếc Chiếu mà tôi viết, đấy
là Chiếu của Hữu Loan đấy!"
Sau đó, Hữu Loan
đã đọc lại nguyên văn bài
thơ Chiếc Chiếu:
"Có ai thấy một
người cha
Từng buổi, từng
buổi
Trước tủ kính
cửa hàng Mậu dịch dòm như
nổ mắt
Tì mũi dẹp như
quả bóng xuống hơi
Thầm đọc đi đọc
lại giá hàng từng thứ đồ
chơi
Dù nhiều lần đã
hạ giá
Trong óc nổi bòng
bong từng mớ
Những cơm đến
gạo đến quần đến áo
Ðôi chiếu nằm
rách từ giữa rách ra
Tục ngữ nói rằng
những chiếc nhà dột từ
nóc trên dột xuống
Từng sáng mai nhìn
gầm giường Ịốt cói rụng
đầy như chiếu rụng đốt
xương
Gió thổi từ dưới
thổi lên
Muỗi cũng đốt
từ dưới đốt lên
Nhưng con đái dầm
lại tiện
Ròng rã mười
năm kháng chiến
Cầm vững hai tay
Một cái tình thần
Choảng nhau với súng
với bom
Gian khổ còn ư ?
Bố con ta lại vung cái
tinh thần như tráng sỹ vung gươm
Chong chóng không quay
Con vứt đi phụng
phịu
Sáng kiến làm đồ
chơi Bố thì không thiếu
Bố lại lấy lá
dứa vận cho con cái kèn
Bố thổi nó kêu
lên tò hẹ.. tò he
Con đắc trí giật
kèn đi thổi khắp
Ô Kim Mã Tò hẹ..
tò he
Như một thiên sứ
Hài đồng
Xuống lệnh điềm
tin Tò hẹ..tò he
Nhớ truyện Ðông
Chu Sao đỏ, sao đen Tò hẹ..tò
he!
PHỤC HỒI CÁI GÌ
?
Nhà Thơ Hữu Loan xác
nhận một số Thơ làm về Bộ
đội của ông đã được
Nhà xuất bản Quân đội chọn
xuất bản thành tập cũng như một
số bài khác, dù có nội dung
"chống đối" hay được coi
là "có vấn đề" với
Nhà nước, đã được
Nhà xuất bản Kim Ðồng ở
Hà Nội in ra, nhưng ông không coi đó
là một đặc ân hay nhìn nhận
công lao của ông. Ngược lại
ông bảo, một phần vì cũng có
người "trong cánh ấy" (trong nhóm
ấy) biết công nhận Thơ của ông.
Hoặc như Nhà Xuất bản Kim Ðồng
đã viết lời giới thiệu:
" Phải đem Thơ ông Loan để dậy
cho Thanh thiếu niên học ở đấy
cái đạo làm người." Hữu
Loan nói với Hương Ly:
- " Nhưng mà cái chuyện
mà họ đưa ra in ... Nhà xuất
bản Kim Ðồng in thì đấy là
cái to gan rồi đấy vì trước
kia là họ không dám. Cái to gan của
trí thức Việt Nam... Trí thức
Việt Nam vẫn có cái khí phách
mà vẫn đi đến chỗ mà
gọi là dám làm những điều
phải, dám binh vực cái lẽ phải."
Nhưng còn cái chuyện
được gọi là đảng CSVN
bây giờ không trù dập nữa
hay đã phục hồi nhóm Nhân Văn
- Giai Phẩm thì sao, Nhà thơ Hữu
Loan nói về quan điểm của ông:
- " Cái phục hồi thì
họ phục hồi hay không thì tôi
cũng thế, còn tôi thì cũng
cứ vẫn là tôi. Tôi vẫn
binh vực.. tôi vẫn làm đấy
thôi chứ còn cái phục hồi
kia lắm lúc nó cũng chỉ là,
coi là lấy cái hình thức thôi.
Thí dụ như là họ phục hồi
cái kiểu như thế này: Thụy Ðiển,
nước Thụy Ðiển ấy thì
là xin đến thì nó không cho,
đến sau đến cuối cùng khi
ông ta xin nhiều quá thì nó bảo
là tôi chết rồi, chứ có
cho đến đâu. Thế cho nên là
sáu lần xin, sáu lần bảo tôi
chết đến nỗi lắm... hồi
ấy có người ở Hà
Nội tưởng tôi chết thật đã
viết thư về gọi là viếng cơ
mà! Các bạn như Phùng Cung với
các người khác ở Hà
Nội đã viết thư để viếng.
Họ úp mở... tại đến giờ
họ có thật thà đâu mà
mình ... nghĩa là (họ) không có
bao giờ thật thà!" Hương Ly:
-" Nhưng mà thưa ông,
là khi mà một số những thành
viên trong nhóm Nhân Văn Giai Phẩm
mà được phục hồi như
vậy đấy thế thì giới
chức họ có về gặp ông,
để mà giống như là ngồi
xuống nói chuyện rồi nói rằng
là thôi bây giờ cái chuyện
cũ đã qua rồi, thì bây giờ
tất cả những cái gì thuộc
về qúa khứ thì bỏ qua một
bên hay không ạ ?"
Hữu Loan:
- "Họ về họ chụp ảnh
ấy mà. Họ may cả Xích-Mốc-King
( Chú thích : Smoking, loại áo đuôi
tôm của đàn ông Tây phương
mặc vào các dịp lễ lạc của
dân Quý phái, Quý tộc hay dạ
tiệc bây giờ ), áo lễ phục
cho tôi với lại ấy... Nhưng mà
tôi cũng không... Tôi chán chúng
nó chẳng qua cũng chỉ là cái
hình thức thôi. Tôi cũng bảo
rằng tôi thì tôi sống quê mùa
nó quen rồi, chứ còn các thứ
áo đây thì các anh đem về
cho những người khác, bởi
vì nếu bây giờ tôi mặc
thì dân chúng chắc là họ lại
kháo nhau bảo là cái ông này
ngày trước có vẻ mẫu
mực lắm, nhưng bây giờ có
vẻ là lại được tí như
bổng lộc gì đấy lại đi...
gọi là đi theo!"
Ðó là con người
và bản tính bất khuất của
một Nhà Thơ nổi tiếng của Văn
học Việt Nam. Hữu Loan còn các
bút hiệu khác như Phương Hữu
và Hữu Sinh. Ông xuất thân từ
một giáo chức dạy Pháp văn
năm 1939 và đã từng tham gia
cướp chính quyền ở tỉnh
Thanh Hóa tháng 8-1945. Từ năm 1946
đến 1951, ông trong Ban Biên tập chủ
lực Tạp chí Chiến Sĩ Quân
khu Tư. Nơi đây Hữu Loan gặp
tướng Nguyễn Sơn là một
trong số những người yêu
quý Văn nghệ sỹ kháng chiến.
Sau đó, ông đã từng giữ
nhiều chức vụ huấn luyện cán
bộ khác nhau cho đến khi Hữu
Loan tham gia chống Ðảng trong hai Tạp chí
Nhân Văn và Ðất Mới.
Sau khi bị Hồ Chí Minh
và tay sai Văn nghệ-Công an đàn
áp, Hữu Loan đã chịu chung số
phận với nhiều Văn nghệ sỹ
khác bị tù đầy và lao động
khổ sai, có người cho đến
chết. Bây giờ, 48 năm sau kể
từ 1954, mặc dù Việt Nam đang cố
gắng đi lên trong thời kỳ được
gọi là "đổi mới tư duy"
nhưng đảng CSVN và đám hậu
duệ Hồ Chí Minh vẫn chưa biết
hối hận về hậu quả của những
hành động đàn áp trí
thức và Văn nghệ sỹ của
thời Nhân văn - Giai phẩm. Ngược
lại họ vẫn tiếp tục đi vào
vết xe đổ bằng những đe
dọa hung hãn hơn.
Phạm Trần (10-02)
|