1 – Ðang khỏe mạnh,
bỗng tâm điện đồ chỉ bậy
Vẽ mấy dòng loạn
xạ, nhảy xuống nhảy lên
Ông đốc tờ
nhăn mặt, gạch một mũi tên
Lệnh gấp!
Nhập viện!
Sấm rền! Ta sắp chết?
2 – Ðâu được!
Mười năm lính
Năm năm tù
Mười ngày lênh
đênh sóng nước
Tử sinh trùng trùng
biển biếc
Như chiếc lá giữa
dòng trôi chảy xiết
Rồi cuối cùng,
Ta vẫn sống lẫm liệt
Như núi như sông
Mấy nhịp tim làm loạn?
Coi như không!
Ta đã sống – Và
ta phải sống!
Sàigòn ơi! Ta sẽ
có ngày vòng trở lại!
3 – Ðêm thứ nhất,
tưởng lì... nhưng cũng giật
mình ái ngại
Tâm điện đồ
lên xuống như trực thăng
Trái tim sầu đời
ngắt, nhéo rất căng.
Ðêm thức hai, nghĩ
mình như áo quần, như giầy saut
có số... Cóc cần!
Tim! Mày muốn nhảy điệu
vần gì cứ mặc!
Thân thế vô thường,
đời phù vân...chã tiếc
Chỉ phân vân dòng
mực viết nửa chừng
Lê lết dỡ dang.
Ðêm thức ba, nghe
người cạnh giường rên
tiếng thở than
Nghe mùa đông kéo
ngày tàn vô mộng
Trời phủ chụp áo
choàng đêm lạnh cóng
Càn khôn chuyển động
Ngọn Ðông phong vi vút
Xuốt lá
Xuyên cành
Ta bỗng thương những
chiếc lá vàng rơi rung vút nhanh
Vĩnh biệt cành cong, rẽ
nhau về đất
Nghĩ đến quê hương
mà tim thêm đau nhức
Tay serum
Tay viết nguệch ngoạc, chữ
còn chữ mất
Lại nghĩ đời
mình, bèo giạt mây tan
Cõi thiêng tiếng vọng
bàng hoàng
Cùng ta, Tổ Quốc mang
mang nỗi sầu
Bổng nhớ câu –
“Cách dòng nước
Ta là người mất
nước
Nước non ta!
Ai ngăn cản ta về?!
Ðất trời hề!
Lời Lý Ðông
A ngạo nghễ!
Thân thế hề!
Ai cướp núi sông
ta?
* Nhưng nếu tất cả
chúng ta cùng quay trở lại
Thì ai là người
tàn lụi, cấm cản, gào la?
Cấm chợ, ngăn sông,
rào bờ, ngăn biển?
Họ là tập đoàn
hóa điên
Họ là tà quyền
hoá thù
Họ là lũ đảng
ta lẩn lú
Vỗ ngực xưng tên
chủ núi trùm sông
Ðạp lên đầu
cha ông
Thẳng tay cùm gông đồng
loại
Có lúc chúng gầm
như hổ đói
Ngất ngưởng ngôi
cao, yến tiệc đêm dài
Chúng chả cần bịt
mắt che tai
Chúng chả sợ ai vì
coi toàn dân là cỏ rác
Ngôn ngữ chúng là
súng đạn, là tù lao san sát
Hàng hàng, lớp
lớp sói lang!
* Ta khẻ hỏi người
thanh niên đất Bắc bất khuất
Lê Chí Quang
Ðường lên Cao
Bắc lạng
Anh có nghe sông núi
quặn mình?
Anh có nghe hồn nước
điêu linh
Anh cảnh giác Bắc Triều!
Mình anh tù ngục!
Ngẫng mặt cao, hỏi tà
quyền bạo lực
Nếu ta đòi! Ai trả
núi sông ta?
Hán Cộng Bắc phương
đang gậm nhấm sơn hà
Làm sao chúng nhả khi
tà quyền bán sông bán núi
Khi muôn dân, lưng vẫn
khom, đầu vẫn cúi
Co ro như thỏ nhốt trong
lồng!
* Cứu nước!
Bão cách mạng phải
bùng lên muôn nẽo bão giông
Nó không thể chỉ
là lời gọi, khẩn cầu héo
hắt
Nó không thể chỉ
là những tuyên ngôn chồng chất
Những gào kêu còn
vọng tháng năm dài
Kể cả những nguyện
cầu, khói hương chắp tay lạy xá
Ðức Như Lai
Ðể đồ tể
tà quyền buông đao hết thành
vô tri gỗ đá!
Mà bão cách mạng
phải là cơn sóng cả
Là cuồng phong giục tới
Là triệu con người
quật khởi,
Là Phù Ðổng vươn
vai khắp núi sông dài
Khai dòng lịch sử,
mở lối tương lai
Chuyển xoay vận nước...
* Trời ơi!
Báo kiếm tiền nhân
vó ngựa phi, giục vang lời “Sát
Ðát”
Ta lại nhớ lời
người xưa, man mác, bàng hoàng:
“Ta là người mất
nước
nước non ta
Ai cản ta về?!
Văng vẳng lời người
– Lý Ðông A mà tê tái cơn
mê
Mà lạnh ngắt bốn
bề hư không.
Tâm đồ lên xuống
lòng vòng
Câu thơ ta vịn chất
chồng núi non.
Lê Khắc Anh Hào
(Bệnh viện 12th/11/2002)