(Ðể hồi đáp
một e-mail gởi từ VN)
Anh với tôi
Tuy cùng dân nước
Việt
Nhưng tôi với anh
Không quen nhau và không
cùng chính kiến
Anh bên kia, tôi bên này
giới tuyến
Hai niềm tin, hai lý tưởng
khác nhau
Viết cho tôi, anh viết
lá thư đầu
Sao hằn học, sao tục tằn
chi lạ!
Tôi tự hỏi
Có phải với anh,
đó là văn hóa
Ðó là Trí Tuệ
Ðỉnh Cao?
Tôi vốn không chung chí
hướng với anh
Và sẽ chẳng khi nào...
Vì đường ấy
Nghịch chiều với
ước mơ dân tộc!
Tôi buồn cười
khi anh gọi tôi là "thằng phản động"
Anh dùng từ mà
không hiểu nghĩa, anh ơi!
Hèn chi mà anh hằn học
Này, anh hãy nhìn xem
Trên quê hương Việt
Nam ai đang than khóc?
Ai trong ngục tù, áp bức,
thương đau?
Ai sống lầm than, ai kẻ
sang giàu?
Ai đã bị cướp
đi quyền làm người tối
thiểu?
Trường học thiếu
sao nhà tù không thiếu?
Gái mười ba sao vội
vã phấn son?
Vú mẹ hiền sao không
sữa nuôi con?
Các em bé
Sao không đến trường
mà đón chờ xe rác?
Ma túy, xì ke, karaoke, bia ôm,
nhà tắm hơi sao được
bình yên mời chào thác loạn?
Có phải để thanh
thiếu niên đốt cháy cuộc đời?
Và để ai kia đầy
túi đô tươi?
Câu trả lời
Tôi tin rằng anh biết
Chữ hạnh phúc, tự
do là chiêu đề qủy quyệt
Trưng, khoe, lừa dối
mọi người
Anh dư biết vì sao
Người ta biểu tình
phản đối khắp nơi
Trong quốc nội cũng như
quốc ngoại
Từ các vị tu hành
đến đảng viên cấp đại
Ngay cả du học sinh là
thành phần các anh ưu đãi
Cũng đứng lên
đòi hỏi nhân quyền!
Giữa anh và tôi
Trừ những chính,
tà, minh định ở trên
Ngoài quan điểm, chủ
trương vẫn không điều thù
oán
Tôi có thể sẽ
xem anh như bạn
Nếu như anh
Ðem óc, đem tim phục
vụ cho đời
Về với giống nòi
cùng với chúng tôi
Lấy chính nghĩa sáng
soi điều phi nghĩa
Ðừng mãi u mê
Tỉnh đi mà để
Sống cho phải đạo
làm người
Vì đẹp lòng dân
là thuận ý trời
Nguyên lý đó không
bao giờ suy chuyển
Nếu ngược lại
thì tất cả chỉ là cơn mộng
huyễn
Mấy độc tài rồi
cũng một vòng quay!
Cờ vàng khắp chốn
tung bay
Mời anh, ta nối vòng
tay dưới cờ
Mừnh anh thức tỉnh
đúng giờ!
Ngô Minh Hằng
(Trích Thi phẩm "Có Những
Vùng Trời")