Kinh
nghiệm cách mạng Ðông Âu cho Việt
Nam:
Vai trò
cần thiết của lực lượng
cộng sản phản tỉnh
Trần Phượng
Hoàng
Nhìn
lại cuộc cách mạng Ðông Âu,
qua phân tích thấy chiến lược
dân chủ hóa của GS Nguyễn Ngọc
Huy bao gồm 3 lực chính từ quốc
nội, hải ngọai và quốc tế dường
như đã trùng hợp được
áp dụng thành công tại đó,
nhứt là ở những nơi
gặp khó khăn gian nan nhiều nhứt
như Ba Lan và Nam Tư.
Xét kỹ về
chính sách kêu gọi Ðại Phản
Tỉnh của Giáo Sư Nguyễn Ðình
Huy và PT/ TNDT/ XD DC sẽ thấy có nét
chính rất giống như chính sách
kêu gọi Ðoàn Kết Xóa Bỏ
Hận Thù của lãnh tụ công đoàn
Walesa tại Ba Lan.
Tai sao vậy? Tại vì
cả hai đều ý thức muốn
họat động công khai và thành
công tại quốc nội dưới sự
kiểm sóat khắc khe của đảng
cộng sản phải có chính sách
khôn ngoan đắc nhân tâm dựa
vào 2 điểm chính yếu :
1) phải chủ trương
ôn hoà bất bạo động để
nhà cầm quyền không có cớ
đàn áp và nhờ đó
đồng bào mới dám tham dự
gia nhập đông đảo ( kinh nghiệm
qua sự thành công của Thánh Gandhi
ở Ấn Ðộ)
2) phải chủ trương
phản tỉnh xoá bỏ hận thù để
tạo được thành phần cộng
sản phản tỉnh ngay trong cơ cấu cầm
quyền. Chính đạo quân thứ
5 này là yếu tố tất yếu
để thành công sớm hay muộn
cho tiến trình chuyển hóa.
Thực vậy, tại
một số quốc gia Ðông Âu, thí
dụ như Ba Lan, hoạt động tranh đấu
quốc nội luôn luôn bao gồm 2 lực
lượng chính :
a) lực lựơng
dân chủ ngoài đảng cộng sản,
thí dụ : Công Ðòan Liên Ðới
Solidarnosc của ông Walesa.
b) lực lượng
phản tỉnh trong đảng cộng sản,
thí dụ: nhóm cộng sản phản tỉnh
của Bí Thư CS Tadeusz Fiszbach ở thành
phố Danzig, nơi bộ phận lãnh đạo
Công Ðoàn Liên Ðới Solidarnosc
được ngấm ngầm giúp đở
cho phép họat động bán công khai.
Nhứt là trong
giai đoạn chót, rất nhiều cán
bộ cộng sản cao cấp hiểu thời
thế đã quay ra phản tỉnh.
Ðiển hình
là Tổng Bí Thư Ðảng Cộng
Sản
Ba Lan, Tướng Jaruzelski, trong giai đoạn
1988 - 1990 đã đứng trong đảng
về phe ủng hộ quyết định cho
phép Công Ðòan Liên Ðới
hoạt động lại để chính thức
được tham gia cuộc bầu cử
quốc hội năm 1989. Sau đó có
lẻ để cám ơn và nêu cao
chính sách Ðòan Kết Xóa Bỏ
Hận Thù, ông Walesa đã chịu
đứng tên viết lời bạt
mở đầu giới thiệu quyển
hồi ký của cựu Tổng Bí
Thư Jaruzelski.
Ðiều rất
đáng ngạc nhiên và thích thú
là ở vài quốc gia CS Ðông
Âu không cần có lực lượng
dân chủ ngoài đảng, mà chỉ
cần có lực lượng phản
tỉnh trong đảng CS, mặc dù vậy
tiến trình dân chủ hóa vẫn
thành công tốt đẹp. Ðây
là chuyện tưởng như hoang đường,
khó tin nổi, nhưng thực sự đã
xảy ra. Ðiển hình tại Hung Gia Lợi,
chính quyền cộng sản dựa vào
chinh sách cải cách của Gorbatschow đã
can đảm quyết định thay đổi
toàn bộ:
a) Ngày 2/5/1989 dẹp
bỏ hàng rào kẻm gai và bải
mìn dặt tại tại biên giới
vơí nước Áo để cho
dân chúng được tự do
qua lại và nhờ vậy tạo cơ
hội cho dân Ðông Ðức ào
ạt đi tị nạn qua Tây Ðức
để khởi đầu làm sụp
đổ bức tường ô nhục
Bá Linh gây nên cuộc cách mạng
dân chủ hóa Ðông Âu.
b) Ngày 8/10/1989 Ðảng
Cộng Sản Hung Gia Lợi (USAP) là đảng
cộng sản đầu tiên trên thế
giới tuyên bố tự giải thể
để thiết lập chế độ dân
chủ đa đảng.
c) Ngày 23/10/1989, Chủ
Tịch Nhà Nước, ông Szoros, đọc
tuyên ngôn thành lập nền Cộng
Hòa Hung Gia Lợi.
Tương tự
tại Liên Bang Sô Viết, các xứ
tự trị lần lựơt tách
rời thành quốc gia độc lập
vào năm 1991 và chính cấp lãnh
đạo cộng sản tại các xứ
này đã tự tiến hành dân
chủ hóa cho kịp biến chuyển quốc
tế, mà không cần có áp lực
của lực lượng dân chủ
ngòai đảng.
Những sự
kiện khách quan này cần phải đánh
giá lại để hiểu rỏ ràng
về vai trò cần thiết của lực
lượng cộng sản phản tỉnh trong
chiến lược dân chủ hoá.
Kinh nghiệm trong quá khứ cho thấy chính
lực lượng cộng sản phản
tỉnh đã đóng vai trò then chốt
trong giai đọan chót quyết định
thành hay bại cho tiến trình dân chủ
hóa.
Thật vậy nếu
nghiên cứu phân tích kỹ diển
tiến tại Trung Cộng vào tháng 6 năm
1989 và tại Nam Tư vào tháng 10 năm
2000 thì sẻ thấy rõ chân lý
cách mạng này:
1. Mặc dù quy tụ
được hàng triệu người
về Bắc Kinh và Thượng Hải
biểu tình chống nhà cầm quyền
với khí thế tưởng như
nắm chắc thắng trong tay, nhưng vì
giới lãnh đạo sinh viên không
chú tâm kêu gọi hoặc không thuyết
phục được một lực lượng
cộng sản phản tỉnh nào ra mặt ủng
hộ - nhứt là trong quân đội
cảnh sát - nên cuối cùng bị
Ðặng Tiểu Bình phản công đưa
quân đội sắc tộc thiểu số
về đàn áp đánh bại
thê thảm.
2. Trong khi đó,
con số người về biểu tình
tại thủ đô Nam Tư tuy ít, nhưng
vì giới lãnh đạo có kinh
nghiệm nhiều hơn nên đã biết
móc nối được ngay lực
lượng cộng sản phản tỉnh nằm
trong guồng máy cầm quyền. Nhờ
đó không bị đàn áp
như đã từng xảy ra tại Thiên
An Môn và cuối cùng lực lượng
dân chủ Nam Tư đã thành công
rực rở.
Từ đó
có thể giải thích khá chính
xác một trong những lý do quan trọng
: Tại sao cho đến nay chưa thành công
dân chủ hóa tại Việt Nam, Trung Cộng,
Bắc Hàn và Cuba?
Bởi vì lực
lượng cộng sản phản tỉnh ở
đó còn quá ít (Bắc Hàn
và Cuba) hoặc quá yếu (Việt Nam và
Trung Cộng), đưa đến hậu quả
tất yếu là lực lượng
dân chủ ngoài đảng phải họat
động lẻ loi thiếu yểm trợ
quý báu ngấm ngầm từ ngay
trong bộ máy cầm quyền nên gặp
nhiều đàn áp khó khăn chưa
thể sớm thành công được.
Có lẻ ý
thức được vai trò cần
thiết của lực lượng cộng
sản phản tỉnh, Giáo Sư Stephen Young -
một người bạn chí thân của
cố Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy rất
tha thiết với đất nước
VN - đã cố ý tìm tiếp xúc
liên lạc làm việc chung cùng thành
phần này, từ luật sư Nguyễn
Mạnh Hà, TS Võ Nhân Trí, đại
tá Bùi Tín..... đến ngay cả
muốn mời Tướng Võ Nguyên
Giáp ra hải ngoại thuyết trình (qua
người con gái ruột đang cư
ngụ tại Hoa Kỳ) và gần đây
còn gửi phân ưu đến tang
quyến của Tướng Trần Ðộ.
Nổ lực đó
phải có dụng ý sâu xa: Phải
chăng muốn tiếp tay xây dựng một
lực lượng cộng sản phản
tỉnh có thực lực như đã
thành công ở Ðông Âu?
.
Kết Luận
Nói tóm lại,
xét kỹ diễn tiến cách mạng
Ðông Âu cho thấy vai trò rất
quan trọng của lực lượng cộng
sản phản tỉnh trong tiến trình dân
chủ hóa. Nhà cầm quyền cộng
sản không mong gì hơn gây chia rẻ
lực lượng tranh đấu trong và
ngoài đảng, không muốn cho 2 lực
lượng này nắm tay hoạt động
yểm trợ nhau, nên đã tạo
ra dư luận ganh ghét tị hiềm chống
đối lẫn nhau.
Ðiển hình
đã xảy ra vào thập niên trước:
Ông Trần Xuân
Bách (một cán bộ cấp lãnh đạo
quan trọng trong Chính Trị Bộ CSVN có
triển vọng làm Tổng Bí Thư, muốn
cải cách theo Gorbatschow, nhưng vì thiếu
sự ủng hộ mạnh mẻ từ
bên trong và ngoài đảng, nên
sau đó thất bại bị khai trừ
và bị an trí tại quê nhà ) đã
bị đa số báo chí VN tại hải
ngoại chống đối vì nghi oan là
muốn làm cải cách giả tạo.
Và sau đó
Giáo Sư Nguyễn Ðình Huy cùng
PT/ TNDT/XD DC cũng bị hiểu lầm tai hại
là làm đối lập cuội nên
bị đánh phá tơi bời.
Nếu dư luận được hướng
dẫn khách quan sáng suốt của giới
báo chí và các chính đảng
thì rất có thể đất nước
VN đã được dân chủ
như Ðông Âu từ lâu rồi.
Trong hoàn cảnh
hoạt động cực kỳ khó khăn
tại quốc nội, cả hai lực lượng
tranh đấu dân chủ ở trong và
ngoài đảng đều xứng đáng
được sự yểm trợ tích
cực hữu hiệu từ tinh thần
đến vật chất của cộng đồng
hải ngoại và các đoàn thể
chính trị.
Tín hiệu rỏ
ràng nhứt: từ trong nước
họ đã cố gắng liên tiếp
chuyển đạt thông tin ra hải ngoại
vì đặt niềm tin vào chúng ta
sẽ ra tay yểm trợ. Xin hãy sáng
suốt nhận định và đừng
để họ thất vọng thêm một
lần nữa!
Trần Phượng
Hoàng
(2002)
|