Tạp Chí
Văn Học Ðấu Tranh Cho Một Việt
Nam Tự Do Dân Chủ P.O.
Box 74013, Hillcrest Park PO. Vancouver, BC. V5V-5C8, Canada Phone+Fax:
(604) 875-9022 - Sau 6PM (604) 879-1179 Email:
nsvietnamyahoo.com
Cập nhật hóa
hàng ngày
Chủ
Biên:Hải Triều Ðại
diện nhóm Úc châu: Người
Quan Sát - Ðại diện nhóm Âu
châu: Trần Phượng Hoàng - Ðại
diện nhóm Hoa Kỳ: Hoa Sơn Kiếm
- Ðại diện nhóm nội địa:
Hồng
Lĩnh (Việt Nam). Tiếng nói của những
người góp phần đấu tranh
cho một Việt Nam tự do, thực hiện
bởi nhóm "Freedom for Vietnam", phát hành
trên toàn thế giới.
Bài
thơ sau của một anh bộ đội vô
danh nghe theo lời bác & đảng vào
miền Nam "chống Mỹ cứu nước"
khoảng năm 1965-66. VC tuyên truyền rằng
miền Nam lúc đó đang bị Mỹ
Ngụy kìm kẹp khổ sở đến
nỗi không có chén ăn cơm mà
phải dùng gáo dừa,... vc đã
lừa gạt, xô đẩy hàng trăm
ngàn thanh thiếu niên miền Bắc vào
chỗ chết, vào chỗ giết chóc
bao người dân lành vô tội
mà thơ của anh bộ đội này
tâm sự. (Phùng Minh Hải
ghi chú và giới thiệu).
* * *
Từ
Buổi Lên Ðường (Thư Gửi
Mẹ) 1
Từ buổi con
lên đường xa mẹ
Theo anh em sang Lào rồi
dấn bước vào Trung
Non xanh nước biếc
chập chùng
Sớm nắng biển,
chiều mưa rừng gian khổ
Tuổi thanh xuân cuộc
đời như hoa nở
Từ hoà bình
đâu ngại bước gian nguy
Mấy tháng trời
đêm nghỉ ngày đi
Giày vệt gót áo
sờn vai thấm lạnh
Những chiều trường
sơn núi rừng cô quạnh
Mẹ hiền ơi con chợt
nhớ quê mình!
Khói lam chiều giàn
mướp lá lên xanh
Con bướm nhỏ
mái đình xưa nhớ quá!
Vào nơi đây
tuy đất trời xa lạ
Nhưng miền Nam cũng
cùng một quê hương
Vẫn bóng dừa
xanh, vẫn những con đường
Hương thơm lúa
ngọt ngào
Vẫn khói lam chiều
con trâu về chuồng,
tiếng tiêu gợi
nhớ
Ðã qua buổi ban
đầu bỡ ngỡ
Con nhìn ra nào giải
phóng gì đâu?
Buổi chợ đông
vui, đồng lúa xanh màu
Lớp học tưng
bừng những đàn trẻ nhỏ
Ðang nhịp nhàng
vui hát bản đồng ca
Và trong vườn
cây lá trổ hoa
Ðàn bướm
nhỏ rủ nhau về hút mật
Xóm dưới làng
trên niềm vui ngây ngất
Sao người ta bắt
con phải đốt xóm phá cầu
Phải gài mìn gieo
tang tóc thương đau
Ðã nhiều lần
tay con run rẫy
Khi gài mìn để
rồi sau bỗng thấy
Xác người tung
máu đổ chan hoà
Máu của ai, máu
của bà con ta
Của những người
như con, như mẹ
Ðể bao đêm
mắt con tràn lệ
Ác mộng về con trằn
trọc thâu canh.
Từ
Buổi Lên Ðường (Thư Gửi
Mẹ) 2
Từ buổi con
lên đường xa quê Mẹ
Theo đoàn quân đi
xâm chiếm miền Nam
Ðời chiến
binh, bao vất vả gian nan
Ngày vượt suối,
đêm băng rừng phá đá...
Ðến nơi đây,
đất trời tuy xa lạ
Nhưng cũng là non
nước của quê ta:
Vẫn ruộng đồng
xanh bát ngát, bao la
Con sông nhỏ chảy
xuôi về thành phố,
Vườn nhà ai
giàn ho thiên lý trổ
Khói lam chiều nghi ngút
toả hương đưa
Dưới trời
xanh, xanh ngát những bóng dừa
Con cò trắng rủ
nhau về tổ ấm.
Vẫn những làng
quê, ngôi trường ngói xẩm
Ðám trẻ nô
đùa, cánh bướm tung tăng
Mặt nước lung
linh soi bóng chị Hằng
Làm con chạnh nhớ
quê mình ngoài Bắc:
Con đường xưa,
những chiều mưa hiu hắt
Gió đông về...
lạnh buốt cả thịt da
Khi hè sang... cây gạo
trổ đầy hoa
Con với mẹ vẫn
buồn trong nắng ấm
Nhưng hôm nay giữa
rừng sâu núi thẳm
Nắng miền Nam, con chợt
nhớ mẹ Hiền
Mùa Xuân về, soan
nở vội ngoài hiên?
Mẹ nhớ bán
hoa đào thu năm trước
Con ra đi, biết rằng
mình thua cuộc
Lệnh cấp trên! Nào
dám cãi được đâu
Ðời của con,
nay sương gió giãi dầu
Con cảm thấy lòng
của mình tê tái...
Mỗi lần vấp, là
một lần bớt dại
Khiến cho con hồi tỉnh
lại tâm can
Nếu họ bắt con đốt
xóm, phá làng
Con thà chết để
giữ nòi trai Việt
”Bởi miền Nam là
non nước Việt Nam”
Huyền Trân (một bộ đội miền
Bắc, tên thật không rõ)
(* Chúng tôi xin gửi
bài thơ này về lại Việt Nam với
niềm thông cảm trân trọng. Mong là
người thân của anh bộ đội
“vô danh” có bút hiệu Huyền Trân
nhận ra được những lời
thơ chí tình đứt ruột của
anh. Hậu quả đau thương của cuộc
chiến đấu “giải phóng miền
Nam” đã đẩy cả nước
lùi cả trăm năm so với các
lân bang Ðông Á! Anh là người
cảm nhận nổi đau này, và anh
đã chết trên rừng Trường
Sơn. Những dòng này như một
nén nhang viết cho người anh em ruột
thịt “sinh Bắc tử Nam”./ Lê Khắc
Anh Hào.)