Trung
Quốc : Những Chuyển Biến Mong Ðợi
Nguyễn Cao Quyền
(Tháng 7 năm 2002)
Trung Quốc tiến
vào thế kỷ 21 với tâm trạng
vừa vui mừng vừa lo sợ.
Vui mừng vì từ hai năm nay uy tín
quốc tế của xứ này có
chiều hướng đi lên . Việc
Hoa Lục được tuyển chọn làm
nơi tranh tài cho Thế Vận Hội 2008, việc
Thượng Hải đứng đăng
cai cho cho cuộc họp thượng đỉnh
của APEC ( Asia-Pacific Economic Cooperation ) vừa
qua, việc Trung Quốc được thâu
nhận vào Tổ Chức Mậu Dịch
Thế Giới ( WTO) là những dấu
hiệu tích cực của một cố gắng
hội nhập được tán thưởng
rộng rãi. Tuy nhiên, những nỗi
vui mừng này không làm vơi được
một tâm trạng thường xuyên
lo sợ.
Lo sợ phát
xuất từ thực trạng kinh tế
phát triển quá mau lẹ. Phản ứng
phụ (side effect ) nguy hiểm nhất của tốc
độ phát triển nhanh, trong một xã
hội có nền chính trị độc
tài và có đồng lương
không đủ sống, là sự xuất
hiện càng ngày càng trầm trọng
của hố cách biệt giàu nghèo
giữa thành thị và nông thôn,
cũng như của tệ nạn tham nhũng
đe dọa sự sống còn của chế
độ. Ngoài hai nguy cơ bùng nổ
này, việc gia nhập WTO chắc chắn rồi
đây cũng sẽ tạo nên một
nguy cơ bùng nổ thứ ba. Dự
đoán cho biết sẽ có khoảng
170 triệu nông dân thất nghiệp trong
thời gian trước mắt. Ðây
là một áp lực chính trị
khủng khiếp, cho nên chế độ
chưa biết sụp đổ lúc nào.
Những người
lãnh đạo Trung Quốc ý thức
đầy đủ mối nguy hiểm nói
trên và đang tìm cách hóa
giải. Cơ hội hóa giải tốt nhất
sẽ đến trong vòng 1 năm khi Ðại
Hội Ðảng lần thứ 16 và
Ðại Hội Toàn Dân lần thứ
10 được triệu tập. Mục tiêu
chủ yếu của hai đại hội đó
là để giải quyết vấn đề
nhân sự, vì hiện nay 50% các chức
sắc cao cấp nhất của chế độ
đã tới tuổi hồi hưu. Người
dân Trung Quốc hy vọng là với
thế hệ lãnh đạo thứ tư
( ba thế hệ trước do Mao Trạch Ðông,
Ðặng Tiểu Bình và Giang Trạch
Dân đại diện ) Trung Nam Hải sẽ
có không gian chính trị rộng rãi
hơn để có thể dân chủ
hóa chế độ một cách tiệm
tiến, hầu tránh một cuộc nổi
dậy của quần chúng. Họ nghĩ rằng
các lãnh tụ của thế hệ mới,
ra đời vào thập niên 1940 và
ít ràng buộc với dĩ vãng
cách mạng, sẽ có một tầm nhìn
chính xác và linh động hơn về
những việc phải làm cho tương
lai của đất nước.
I- Những đặc
tính chung của thế hệ thứ tư
Tại Trung Quốc mỗi
thế hệ lãnh đạo thường
phải đối diện với một biến
cố lịch sử trọng đại, chẳng
hạn như cuộc Vạn Lý Trường
Chinh, chiến tranh Trung-Nhật, Phong Trào Xây
Dựng Xã Hội Chủ Nghĩa hay cuộc
Cách Mạng Văn Hóa. Thế hệ lãnh
đạo thứ tư gồm những
người sinh ra và lớn lên
trong cuộc cách mạng này. Phần đông
họ đã là những Hồng Vệ
Binh của Mao Trạch Ðông. Lúc còn
trẻ họ được huấn luyện
và nhồi sọ là phải hy sinh tất
cả cho cách mạng và cho chủ nghĩa
xã hội. Nhưng dần dà với
thời gian, ước mơ của họ
bị đổ vỡ nên tin tưởng
của họ bị sói mòn. Về mặt
ý thức hệ, họ bị hai lần
thất vọng. Lần thứ nhất bởi
chủ nghĩa Marx, lần thứ hai bởi
chủ thuyết Mao. Giờ đây, thấy
sựï dấn thân của mình bị
phản bội, họ có thái độ
rấât cẩn trọng trong việc tìm hiểu
những chủ thuyết mới. Họ
phân tích và mổ xẻ rất kỹ
lưỡng chứ không vội vã
tin tưởng và chấp nhận ngay như
trong mấy chục năm về trước.
Họ là những
con người đã được
đảng CSTQ tôi luyện trong thử thách.
Hồ Cẩm Ðào và Ôn Gia Bảo,
hai nhân vật được cảm nhận
thay thế Giang Trạch Dân và Chu Dung Cơ,
đã được phái từ
Thượng Hải đi Gansu ( một vùng
đất nghèo nàn thuộc Tây Tạng
) trong một thời gian khá dài, để
phấn đấu và giải quyết những
khó khăn của vùng này. Tại
đây, phải đối diện với
tình hình chính trị phức tạp
của địa phương, họ được
rèn luyện khả năng thích ứng,
khả năng chịu đựng và khả
năng biến báo để khắc phục
mọi khó khăn và ổn định
tình hình tại chỗ mà không cần
đến sự can thiệp hoặc trợ
giúp của Trung Ương.
Các lãnh tụ
thuộc thế hệ thứ tư thuộc thành
phần có học ở trong nước.
Thành phần này, trước kia, là
những kỹ sư được huấn
luyện tại Liên Sô nhưng trong thời
gian gần đây rất nhiều người
đã thụ huấn tại Hoa Kỳ. Hiện
nay đa số các du sinh Trung Quốc sang Mỹ,
được chỉ định theo học
trong những bộ môn kinh tế, chính
trị, tài chánh và luật. Luật
là một ngành mà từ lâu
Hoa Lục thiếu thốn trầm trọng. Vậy
mà phải đợi tới thập
niên cuối cùng của thế kỷ
vừa qua người ta mới ghi
nhận một vài dấu hiệu khắc phục
rụt rè. Năm 1980, cả nước
Tầu, với hơn 1 tỷ dân, chỉ
có 3000 luật gia. Con số này, ngày
nay, đã lên tới 150.000 người.
Hàng năm sĩ số ghi danh học luật
tại Trung Quốc, tuy vẫn còn khiêm
tốn, cũng đã ỏ vào khoảng
27.000 người cho năm 2002. Sự kiện
này được giải thích như
một cố gắng nghiêm túc của
Bắc Kinh trong nỗ lực phát huy và
củng cố các định chế pháp
lý yếu kém trong nước để
tự trang bị cho mình một khả năng
hội nhập nhịp nhàng và nhanh chóng
hơn vào cộng đồng thế giới
văn minh.
II - Những đặc
tính cá nhân của các ngôi sao
chính trị đang lên.
Hồ Cẩm Ðào,
đương kim phó chủ tịch nhà
nước Trung Quốc, Ôn Gia Bảo, đương
kim phó thủ tướng và Tăng
Khánh Hồng, đương kim chủ tịch
Cơ Quan Tổ Chức Ðảng, là
những khuôn mặt sáng của tương
lai. Tuy không có thành tích cách
mạng thâm hậu như những lãnh
tụ tiền bối, nhưng họ là những
nguời tháo vát trong chính trị
và có khả năng quản lý công
việc của đất nước theo những
tiêu chuẩn hiện đại. Với
khả năng này, họ được
xem như những nhân vật hợp thời
để léo lái con thuyền quốc
gia vào lúc "chính sự " của Trung
Quốc di chuyển từ tay một người
( như dưới thời Mao, Ðặng
) sang tay một tập thể như đang được
thử nghiệm dưới thời
Giang Trạch Dân. Người ta hy vọng
rằng khi các lãnh tụ của thế
hệ thứ tư lên thay thế thì
quyền hành sẽ được chia
sẻ một cách dân chủ hơn trong
tập thể lãnh đạo và trách
nhiệm điềâu khiển quốc gia sẽ
dựa trên thương lượng và
tham khảo để đi tới đồng
thuận.
Hồ Cẩm Ðào
sẽ được chỉ định để
thay thế Giang Trạch Dân. Hồ không
phải là người của họ Giang
mà là nhân vật được
Ðặng Tiểu Bình tuyển lựa.
Sự kiện này giúp Hồ có
nhiều chính danh hơn các nhân vật
khác khi bước vào phương
vị mới. Ngoài ra trong suốt quãng
đời chính trị quá khứ
của mình Hồ đã trông xa nhìn
rộng và thiết lập được
nhiều quan hệ tốt. Hồ là thành
viên được nể trọng của
Nhóm Ðại Học Quin Hua, chủ tịch
Ðoàn Thanh Niên Cộng Sản Trung Quốc
và giám đốc Trường Ðảng
Trung Ương từ năm 1993. Cả 3 định
chế này đều là những
nơi cung cấp lãnh tụ cho chế độ.
Như vậy thế hậu thuẫn cần thiết
cho Hồ khi lên nắêm chính quyền,
được coi như rất khả quan và
người ta dự đoán sự
chuyển quyền sẽ xẩy ra êm thắm.
Ðặc biệt, Hồ
Cẩm Ðào lúc nào cũng tỏ
ra khiêm tốn, không ồn ào và
cũng không bao giờ "chơi nổi
". Hồ hiểu rõ rằng khi Giang Trạch
Dân chưa chính thức rời bỏ
chính trường thì vai trò cũa
Hồ cần được che đậy
càng nhiều càng tồt. Lý do khác
là Hồ rất sợ các cơ quan
truyền thông của Tây Phương.Trong
vị thế chính trị hiện nay, Hồ
ý thức rất rõ là những
bình luận của Tây Phương có
hại nhiều hơn là có lợi.
Lúc này, Hồ chỉ tập trung vào
việc xây dựng cho mình một nhãn
hiệu " ái quốc ". Khi sứ quán
Trung Quốc tại Nam Tư bị ném bom nhầm,
Hồ là người đầu tiên
đã xuất hiện trên truyền hình
để lên án Hoa Kỳ.Với
phản ứng này Hồ được
giới trẻ hoan hô và cả hai phe
( bảo thủ và đổi mới
) trong đảng công khai ủng hộ.
Tất cả những
sự cẩn trọng và toan tính nói
trên là những mặt mạnh của
Hồ Cẩm Ðào trong việc thay thế
Giang Trạch Dân. Tuy nhiên Hồ không
phải là toàn hảo mà trái
lại, vẫn còn nhiều mặt yếu.
Thứ nhất, Hồ có ít quan hệ
với giới quân nhân. Thứ
hai, Hồ chưa có nhiều kinh nghiệm hành
chánh tại cấp tỉnh cũng như tại
cấp quốc gia. Thứ ba, khả năng
của Hồ về các lãnh vực
kinh tế và ngoại giao cũng chưa được
xác nhận. Ngoài ra, sức khoẻ
của Hồ rất mong manh. Chính vì lý
do này mà Hồ đã vắng mặt
trong nhiều buổi họp quan trọng liên
quan đến tình hình đất nước.
Nhân vật thứ
hai cần lưu tâm là Ôn Gia Bảo.
Ôn là một lãnh tụ khá nổi
tiếng và được cảm nhận
gần như chắc chắn sẽ thay thế
thủ tướng Chu Dung Cơ vào năm
2003. Ôn có những thành tích
chính trị hiếm thấy. Ôn đã
từng là tham mưu trưởng của
các lãnh tụ lớn như Hồ
Diệu Bang, Triệu Tử Dương và
Giang Trạch Dân. Hai trong số ba người
này đã bị đảng khai trừ
nhưng Ôn vẫn tồn tại. Ôn cũng
dính líu vào nhiều biến cố
trọng đại khác như vụ Thiên
An Môn năm 1989, những vụ chuyển
quyền giữa các lãnh tụ và
vụ cứu lụt năm 1998 (vụ này
làm Ôn nổi tiếng giống như thị
trưởng New York Giuliani trong vụ khủng
bố ngày 11 tháng 9 năm 2001).
Ôn được
dư luận đánh giá như là
một người rất thông minh, học
nhanh, biết rộng và đã tự
tạo cho mình những kiến thức
về kinh tế, tài chánh, ngân hàng
một cách tài tình. Khả năng
quản lý và thành tích kết
hợp của Ôn đã trở
thành huyền thoại và giúp Ôn
tránh khỏi nhiều cơn nguy khốn. Trong
thập niên 1990, Ôn là người
quán xuyến các vấn đề nông
nghiệp, tài chánh và cải tổ
hệ thống ngân hàng của Trung Quốc.
Ôn được sự nâng đỡ
của Chu Dung Cơ và sự hậu thuẫn
của cả Giang Trạch Dân lẫn Hồ
Cẩm Ðào.Tuy nhiên, ở nhân
vật này người ta cũng ghi nhận
vài nhược điểm. Thứ
nhất, cũng như Hồ Cẩm Ðào,
Ôn không có quan hệ mật thiết
với giới quân nhân. Thứ
hai, Ôn chưa được trắc nghiệm
về khả năng lãnh đạo ở
cấp tỉnh và thành phố. Sau cùng,
Ôn chưa thủ đắc được
một cơ sở quyền hành vững
chắc.
Nhân vật thứ
ba cần theo dõi là Tăng Khánh Hồng,
một người có bản lãnh chính
trị khá xuất sắc. Tăng có
viễn kiến , linh hoạt và khôn khéo.
Trong dĩ vãng Tăng đã có một
vài hành động khác người,
được đánh giá như những
thành tích tiên liệu sáng suốt.
Vào thời điểm của thập
niên 1980, trong khi những người
có quyền thế của chế độ
thi nhau vận động để tranh thủ
những chức vụ có nhiều
bổng lộc trong ngành ngoại thương
thì Tăng đã từ bỏ ghế
Phó Giám Ðốc Ngoại Thương
thuộc Bộ Công Nghiệp Dầu Lửa.
Cũng trong thời gian này, khi đảm
nhiệm trách vụ Tổ Chức Ðảng
ở Thượng Hải, Tăng đã
tuyển chọn 5 sinh viên xuất sắc và
gửi họ sang Mỹ học về khoa chính
trị thay vì học những bộ môn
thông thường khác. Khác với
suy nghĩ sai lầm của những lớp
lãnh đạo đàn anh, Tăng cho rằng
tương lai của Trung Quốc phụ thuộc
vào lớp người có kiến
thức sâu rộng về luật pháp
và chính trị. Gần đây, Tăng
không được bầu vào Bộ
Chính Trị mà vẫn ở lại
với Cơ Quan Tổ Chức Ðảng.
Nhiều người nghĩ rằng đây
là một dấu hiệu của sự thất
sủng, nhưng giới thân cận với
Tăng thì cho rằng đây là một
nước cờ cao. Ở lại
Cơ Quan Tổ Chức Ðảng, Tăng
có điều kiện thuận lợi để
đặt người vào các địa
vị chủ yếu, không những tại
các tỉnh, bộ, mà còn cả tại
các cơ cấu quyền lực trung ương.
Việc đặt người sẽ cần
thiết cho tương lai chính trị của
Tăng sau này hơn là việc được
vào ngồi trong Bộ Chính Trị lúc
này.
Dư luận chỉ chê
Tăng là quá thân mật với
Giang Trạch Dân và đã giúp
Giang đắc lực trong việc hình thành
"Nhóm Thượng Hải" (Shangai Gang) để
âm mưu đưa nhóm này vào
các chức vụ lãnh đạo quốc
gia. Những toan tính chính trị của
Nhóm Thượng Hải, hiện đang
bị Quốc Hội Trung Quốc và Nghị
Hội Ðảng ngăn chặn bằng lá
phiếu để không cho xâm nhập vào
các thế đứng chủ chốt
trong chính quyền.
Cả ba tên tuổi
nói trên đều là những
nhân vật có trọng lượng chính
trị lớn nếu xét về khả
năng được lựa chọn để
lãnh đạo đất nước.
Ðặc biệt, không có nhân vật
nào có ưu thế để loại
bỏ hai nhân vật kia. Chắc chắn họ
sẽ phải chia sẻ quyền hành và
hành động theo tinh thần đồng
đội.
III- Sứ mạng
của thành phần lãnh đạo mới
Mối quan tâm của
nguời nước ngoài đối
với tương lai chính trị của
Trung Quốc nằm trong câu hỏi sau đây
: "Liệu trong Ðại Hội Ðảng lần
thứ 16 sắp tới, Giang Trạch Dân
có tự dành cho mình chức
vụ Chủ Tịch Quân Ủy Trung Ương
để đóng vai trò Thái Thượng
Hoàng như Ðặng Tiểu Bình đã
từng làm trong dĩ vãng hay không
? ". Dư luận không tin là Giang sẽ hành
động như vậy vì uy tín của
Giang thua kém uy tín của Ðặng xa. Thêm
nữa, đảng CSTQ gần đây
đã quyết định tuổi về
hưu cho mọi đảng viên. Sau cùng,
cả ba nhân vật mới này đều
không có quan hệ mật thiết với
giới quân nhân. Hiện tại, trên
chính trường Trung Quốc, không
thấy bóng dáng một người
hùng quân đội nào xuất hiện,
nên người ta tin rằng sự chuyển
quyền trong tương lai sẽ là một
sự chuyển quyền trong êm ả, một
bước tiến đáng kể cho
nền chính trị của Trung Quốc trong
quá trình hội nhập vào cộng đồng
dân chủ của thế giới.
Sứ mạng của
thành phần lãnh đạo mới
là tạo điều kiện và giữ
cho Trung Quốc có những bước
phát triển tốt đẹp về các
mặt chính trị quốc nội và quốc
tế. Về mặt quốc nội, không được
để xảy ra tình trạng giống như
ở Liên Sô cách đây hơn
mười năm, nghĩa là đảng
CSTQ bị loại khỏi vị thế lãnh
đạo. Về mặt quốc tế, phải
bảo đảm cho sự hội nhập vào
cộng đồng thế giới được
tiến hành xuông sẻ để lấy
về cho Trung Quốc uy tín của một đại
cường chia sẻ trách nhiệm chung
của nhân loại.
Từ những
lời tuyên bố của các nhân
vật sẽ thay thế nhóm lãnh đạo
già nua người ta chờ đợi
một số cải cách sau đây : 1/
Dân chủ hóa sinh hoạt nội bộ của
đảng CSTQ, 2/ Cải thiện hệ thống
pháp trị trong nước, 3/ Phân định
rõ rệt quyền hạn và trách nhiệm
giữa đảng và nhà nước,
4/ Thiết lập một Ủy Ban An Ninh Quốc
Gia đứng trên cả đảng lẫn
quân đội.
Có thể là
Bắc Kinh sẽ chưa chính thức chấp
nhận cho một đảng đối lập
hoạt động công khai nhưng chắc chắn
những người lãnh đạo
mới sẽ để cho dân chúng
có nhiều quyền công dân hơn
thời gian trước. Kinh tế cũng
sẽ được hoạch định
để mọi khu vực trên lãnh
thổ đều có thể phát triển
cùng mức độ. Ðồng thời,
tiếng nói của quần chúng tại
những vùng nghèo khó cũng
sẽ được lắng nghe và chú
trọng nhiều hơn. Báo chí cũng
sẽ được tự do hơn và
sự kiện AOL-Time Warner và Fox News được
phép hoạt động tại Hoa Lục là
một điềm báo trước rất
thuận lợi.
Các quan sát viên
quốc tế tin rằng tất cả những
dự đoán nói trên sẽ phải
xảy ra để giảm áp lực đè
nặng lên số phận của chế độ.
Ðó là một chiều hướng
dân chủ hóa được nhiều
người mong đợi và chiều
hướng này sẽ xảy ra trong một
môi trường chính trị quốc
tế không còn những dấu hiệu
đe dọa đối với nền an
ninh của Trung Quốc.
Thật vậy, biến
cố 11 tháng 9 năm 2001 đã là
một biến cố làm thay đổi hoàn
toàn quan hệ chính trị Trung Mỹ. Nếu
biến cố này không xảy ra thì
người Mỹ vẫn coi Trung Quốc
là mội đe dọa chính. Giờ
đây thực trạng đã thay đổi
và hai chuyến công du liên tiếp của
tổng thống Bush sang Bắc Kinh đã
chứng minh điều đó. Hoa Kỳ
và Trung Quốc hiện nay có rất nhiều
vấn đề cùng quan tâm để
chia sẻ và hợp tác giải quyết.
Ngoài ra, với
không khí chính trị của thế
giới vào lúc này và với
thực tế của hai nước Trung
Hoa, vấn đề Ðài Loan cũng
dịu dần. Giải pháp quân sự
để thống nhất đất nước
không còn cần thiết vì ai cũng
biết Ðài Loan càng ngày càng
phụ thuộc vào Hoa Lục về mặt kinh
tế. Hơn 300.000 người Ðài
Loan đã về định cư tại
Thượng Hải và Jang Su để
hoạt động thương mại, và xu
hướng này đang trên đà
tăng trưởng. Thế Vận 2008 cũng
sẽ làm cho hai nước sát lại
gần nhau hơn vì cả hai đều có
nhu cầu đề cao một bản sắc
chung : bản sắc Trung Hoa. Quan trọng hơn cả
là những lá bài dân chủ
mà những người lãnh đạo
mới ở Bắc Kinh sẽ chơi
như đã nói ở trên, chắc
chắn sẽ chiếm đoạt trái tim
và khối óc của những người
dân ngoài đảo.
Hòa bình và
sự phồn vinh của nhân loại trong
thế kỷ 21 đòi hỏi một Trung
Hoa có thái độ hợp tác
và có tinh thần trách nhiệm nghiêm
chỉnh. Người ta hy vọng là nhóm
lãnh đạo mới của Bắc
Kinh sẽ đáp ứng được
đòi hỏi nói trên và sẽ
hoàn tất được sứ mạng
giao phó vì họ thuộc một thế hệ
đã trải qua quá nhiều kinh nghiệm
đau thương gây ra bởi những
giáo điều không tưởng để
rứt khoát quyết tâm từ
bỏ những mơ ước hão
huyền./.
Nguyễn Cao Quyền
|