Không
Cho Cột Mốc Biết Ði
Tha Hương
(Thân mến gởi
ba miền dân nước Việt Nam)
Có chi mà phải cãi
nhau
Aỉ Nam Quan nếu của Tàu,
đã sao?
Cái cột mốc nó
nào biết nói
Nên đỉnh cao dùng
thói ma cô
Từ thời vua chúa
xa lơ
Số không ( 0 ) cột mốc
bên bờ Ải Quan
Nhưng Bảy Lăm, đảng,
đoàn, cán bộ
Bọn gian manh, hùng hổ
vào Nam
Hung hăng sách lược
bạo tàn
Giết người cướp
của bạc vàng chia nhau
Tay máu đỏ một màu
tội lỗi
Từ Nam Quan cho tới
Cà Mau
Thế nên cột mốc
thương đau
Biết đi như đỉnh
đỏ đầu đảng ta
(Dăm trăm thước
thế là còn ít
Nếu đi nhanh, đến
tít ba đình
Ðỉnh đang dò dẫm
tình hình
Nên cho cột mốc hành
trình nghỉ ngơi)
Nếu đỉnh thấy mọi
ngươì im tiếng
Thì đỉnh sai cọc tiến
thêm thôi
Tiến cho đến lúc
mọi người
Ðập cho nhà đỉnh
tả tơi, nát mềm
Xin nhận diện từng tên
bán nước
Ðể nước dân
phải được bảo toàn
Nếu ta dung dưỡng
tà gian
Là ta phản nước
và làm hại ta
Xin thương nước,
thương nhà, bài cộng
Chớ im nhìn cột mốc
biết đi
Mà ta hỏi đỉnh,
hành vi
Tội kia, cắt nước,
đem đi cống Tàu!
Hãy cương quyết cùng
nhau lật đổ
Bọn bạo tàn làm
khổ dân ta
Rồi ta dựng lại nước
nhà
Phải cho bạo chúa, tà
ma, tan tành!
CÁI CỘT MỐC GIAN MANH NHÀ
ÐỈNH
CHỈ TIÊU TÙNG BỞI
CHÍNH TA THÔI!
MUỐN TA SỐNG KIẾP CON
NGƯỜI
THÌ TA PHẢI LẬT ÐỔ
NGÔI BẠO TÀN!
Thác Bản Giốc, Ải
Nam Quan
Ðất ta, xương máu
Việt Nam, đòi về!
Không cho cột mốc biết
đi
Không tha cho đỉnh hành
vi bán trời!
Kìa, dân các nước
xây đời
Sao ta do dự hỡi người
Việt Nam???
Tha Hương