Bản
Ðiều Trần Của Lông Ðứt
Mạch
Tha Hương
(Gởi các đồng
chí đảng viên, những người
“chao đảo” trong tư
tưởng, đã
tỏ ra bất mãn vềviệc Ðảng
CS dâng hiến Ải Nam
Quan và phần lãnh
hải cho đàn anh Trung cộng)
”Lày, các đồng
chí, có nghe con hoang của bác lói
không???”
Im đi, chớ có ồn
ào
Cống Tàu tí đất
có sao, hở giời?
Rẻo đất Ải và
đôi hải lý
Ðáng gì đâu,
MỘT TÍ QUÊ HƯƠNG!
Chớ mà gióng trống
rung chuông
Kẻo không làng xóm
phố phường nó nghe
Nó nghe được,
nó ghè thì khổ
Ðảng nhà ta xuống
lỗ càng mau
Ðể tôi phân giải
trước sau
Rằng sao cắt đất
dâng Tàu là khôn:
Lẽ thứ nhất: châm
ngôn của bác
Là lừa dân cho đảng
sống đời
Thứ hai: sông núi,
cơ ngơi
Bảy lăm, may, cướp
được thôi, mất gì!
Nếu có mất, mất
chi của đảng
Của toàn dân, mất
đáng, có sao?
Xá chi xương trắng,
máu đào
Thằng dân nó mất,
mất nào của ta?!
Cứ bảng hiệu thương
nhà, thương nước
Lấy mà đeo, sau trước
tứ bề
Thế là dân chúng
nó mê
Thế là đảng cứ
đẫy mề, đảng no!
Như đồng chí, tiền
kho, bạc đống
Và như tôi, cuộc sống
thần tiên
Vợ con ta lắm bạc
tiền
Gấm nhung thế ấy hỏi
phiền nỗi chi?
CÒN ÐẤT NƯỚC,
CÓ GÌ THẮC MẮC
CHÚT BIÊN CƯƠNG, ÐẢNG
CẮT, ÐÃ SAO?
CỦA RIÊNG ÐỒNG
CHÍ ÐÂU NÀO
CỚ CHI THƯƠNG TIẾC,
ỒN ÀỎ... ÐIẾC TAI!!!
Bất mãn thế, bọn
ngoài biết được
Nối với dân trong
nước thì nguy
Biết điều, đồng
chí im đi
Vàng thơm, gái trẻ
còn gì sướng hơn?!
Tôi nói thật, phải
ơn đảng đấy
MẢNH ÐẤT KIA ÐỔI
LẤY BÌNH AN!
BIẾT KHÔNG, BỌN NGỤY
DA VÀNG
LẠI THÊM BỌN MỸ NÓ
ÐANG LÙ LÙ
NÓ MÀ ÐẾN, BỎ
BU NHÀ ÐẢNG
ÐẢNG THÀNH TƯƠNG
MÀ BÁC CŨNG TƯƠNG!
CHO NÊN ÐẢNG CẮT
QUÊ HƯƠNG
HIẾN PHĂNG ÐẤT
TỔ TÌM ÐƯỜNG GIỮ NGÔI!!!
PHÒNG MAI MỸ NGỤY ÐẾN
NƠI
ÐÀN ANH TRUNG QUÔC NÓ
THỜI CỨU TA!!!
Bản điều chần đến
đây là hết. Vỗ tay đi các
đồng chí!
Hoan hô bác hồ vĩ
đạị Hoan hô lông đứt
mạch muôn lăm...Hoan
hô ...
Lông Ðứt Mạch
Năn tay và đóng
rấu