Trang
Thơ
Bước
tới Lạng Sơn
Hà Thượng Nhân
Từ nước Mỹ
nghe nói về biên ải
Không chiến tranh mà
sao lại đầu hàng
Sao non sông ảm đạm
một mầu tang
Tổ Quốc đó bị
người Tầu lấn tới
Chủ nghĩa đổi...
cái gì mà chẳng đổi
Ðất Việt Nam nay là
đất của Tầu
Nhớ tổ tiên, nỗi
hận ấy tìm đâu
Tìm trong cảnh nước
nhà mang mối hận
Không còn lính mà
Trung Hoa vẫn lấn
Nhục tổ tiên và
nhục cả non sông
Chúng đành lòng
phản bội cả cha ông
Gọi Trung quốc, môi và
răng hữu nghị
Ðành cam phận làm
con dân nhỏ bé
Ðất nước này
gây dựng máu cùng xương
Cha ông ta có sức
sống phi thường
Nay đến vậy... nghĩ
ngậm ngùi tiên tổ
Sông núi đó, đồng
bào ta vẫn đó
Tại làm sao cam xóa bỏ
biên cương
Tại làm sao uất hận
khắp mười phương
Hãy đứng dậy,
toàn dân ra mặt trận
Cùng quyết chiến đừng
để lòng mang hận
Gom chiến công hãnh diện
đến ngàn sau
Cho non sông nước
Việt lắng niềm đau...
(Bài họa “Bước
tới Lạng Sơn” của Mạc Hoài
Hương)
QUA CẦU
CỎ MAY
Khai Trinh
(Tuổi thơ VN sống nhờ
đống rác; qua bài
Tường thuật của
Trọng Nhân Quyền.
Gởi Tập Ðoàn
Bắc Bộ Phủ Hà Nội, kể cả
Phan Thúy Thanh, và Nguyễn
Thị Bình)
Bút măng non ! đâm
chồi nẩy lá !
Xã Hội nào ? mặc
cả tuổi thơ ???
Giữa trời tuổi
trẻ bơ vơ,
Bụi bờ, xơ xác,
dật dờ, quạnh hiu.
Nỗi bất hạnh, chín
chiều quặn thắt
Trẻ cô đơn, ruột
cắt thân gầy
Sống nhờ đống
rác từ đây ?!
Kiếm ăn quanh quẩn tháng
ngày chiếu rơm.
Bởi Nhà Nước
! trừ cơm... cộng sản...
Ðảng trị vì, đáy
cạn rừng khô ?!
“Hộ Khẩu” chỉ được
sắn ngô !
“Ðặc Sản” cơm gạo
đóng tô Nga Tàu !!!
Xương với máu,
Cờ sao nhuộm đỏ
Kiếp Dân Ðen, trăm
họ Ðồng Bào
Nhà tù đảng bảo
thế nao...
Lãnh đạo Dân phải
xới đào rác rơm
Chủ trương Ðảng
! Ðầu Tôm đuôi Vượn
Trùm Bắc Nam, ám chướng
cửa nhà
Ðồng quê vắng
bật canh gà
Chó Mèo Rắn Chuột
tà tà sang Mao
Thế sọt rác “Ðỉnh
cao trí tuệ”
Còn Chó đâu, bảo
vệ chủ nhà ?
Vắng Mèo, Chuột phải
làm Cha ?
Hết Rắn, Chuột mới
hại nhà Nông Dân ??
Tập Ðoàn Ðảng
! Ðâu cần Học Vấn
Bóp Dạ Dày ! hút
tận tủy xương
Tự Do, Ðộc Lập
ngập đường...
Tuổi thơ đói lạnh
thê lương lạc loài.
Thối Xã Hội , tôi
đòi Chủ Nghĩa
Sống theo rừng ? láo,
phịa, chỉa, chôm...
Trẻ thơ nào được
no cơm,
Lọ lem sáng tối dám
dồm lên trên ?!
Ôi Dân Tộc ! Vang rền
Hồng Lạc
Mấy thập niên, nhào
nát đắng cay
Qua cầu rướm máu
cỏ may
Cầu bao nhiêu nhịp lệ
đầy tuổi thơ...
(Trích từ internet)