Lương
Tri - Một Sức Mạnh Vô Ðịch
Bùi Minh Quốc
(Việt Nam)
(Gởi
các đồng nghiệp Hoàng Tiến,
Ma Văn Kháng, Hoàng Quốc Hải)
Tôi vừa nhận
được tin, hôm 10-11-1996 mới
rồi, ba anh đã vào thăm anh Hà
Sĩ Phu đang ngồi tù, tiếp luôn
lại nhận được bài "Về
việc ông Hà Sĩ Phu bị bắt" của
anh Hoàng Tiến. Tôi đọc ngay một
mạch. Khó nói hết niềm xúc
động của tôi. Giữa đêm
đông Ðà Lạt giá lạnh mà
cảm thấy như được tiếp
thêm lửa ấm, những muốn
kêu to lên cùng các đồng nghiệp
trong cả nước : Ðây là
cái mà người trí thức
Việt Nam chúng ta bây giờ cần
làm ngay! Ðây là cái mà đồng
bào chúng ta cần làm ngay!
Anh Hoàng Tiến
cho biết bài đã gửi cho Ban
Chấp Hành Hội Nhà Văn và mấy
tờ báo. Hy vọng các báo ấy
sẽ đăng để rộng đường
thảo luận. Nhưng trong khi chờ đợi,
tôi cũng đã photocopy gửi các
bạn hữu.
Chắc các anh còn
nhớ, trên diễn đàn đại
hội lần thứ V của Hội Nhà
Văn Việt Nam tháng 3 năm ngoái tại
hội trường Ba Ðình, anh H PNT đã
nói rất xót xa về tình trạng
vô cảm của số đông các
nhà văn chúng ta trước tai họa
của đồng nghiệp. Và tình trạng
vô cảm nói chung trong xã hội khi mỗi
con người thờ ơ trước
tai họa của đồng bào, đồng
loại. Ðó là tình trạng hết
sức nguy hiểm, là mảnh đất
màu mỡ cho sự nẩy nở
và bành trướng bạo quyền.
Anh Tường nêu lên một dẫn
chứng nóng hổi lúc ấy là
nhà văn Dương Thu Hương bị
bắt oan, trong khi các nhà văn ở
ngoài nước hàng trăm người
lên tiếng thì hầu hết các
nhà văn trong nước lại im lặng,
thậm chí có người còn biện
hộ tô vẽ cho cái còng sắt
còng vào tay chị Hương...
Hà Sĩ Phu, con người
và tác phẩm của anh ấy, chúng
ta đều biết, thật đáng trân
trọng thế nào. Anh Ma Văn Kháng từng
mượn gần như toàn bộ bài
"Dắt Tay Nhau Ði Dưới Những
Tấm Biển Chỉ Ðường Của
Trí Tuệ" đưa vào cuốn tiểu
thuyết "Ðám Cưới Không
Có Giấy Giá Thú" với biết
bao tâm đắc. Anh Hà Sĩ Phu rất
tin tưởng và hy vọng vào các
nhà văn trong hội ta, nên khi tôi ra
dự đại hội lần thứ V,
đã gửi tôi đem tặng đại
hội một bản sách của anh ấy nhan
đề "Ðôi Ðiều Suy Nghĩ
Của Một Công Dân". Tôi đã
trao cho đại hội ngay sau khi phát biểu
trên diễn đàn và tin chắc
ban lãnh đạo Hội cùng các anh
chị hội viên lần hồi đã
có đọc. Bản thân tôi đọc
Hà Sĩ Phu thấy các luận điểm
của anh ấy rất thuyết phục. Tôi
có đem tới một số cụ
Hà Sĩ Phu, Nguyễn
Kiến Giang, Lê Hồng Hà - ba nhà
lý luận sắc sảo và khảng khái
đã dám đem chủ nghĩa Mác
- Lênin ra xem xét đến tận gốc,
bị đưa ra tòa xét xử với
ý đồ hiển nhiên là nhằm
đàn áp tự do tư tưởng,
tự do ngôn luận. Sự vụng về
đến hài hước của phía
bắt người, buộc tội, xét
xử đã phơi bày rõ rệt
tính kịch hề của một thế lực
đã cáo chung về mặt lịch sử
mà vẫn cố kéo dài sự
tồn tại. Sau phiên tòa xử các
ông Hoàng Minh Chính, Ðỗ Trung Hiếu,
phiên tòa xử (không có xét)
các ông Hà Sĩ Phu, Lê Hồng
Hà, Nguyễn Kiến Giang lại cung cấp
thêm một bằng chứng cho sự
thất bại thảm hại của bạo quyền
trước sức mạnh của lương
tri... Mặc dù bị bưng bít tối
đa, cái sự thật hùng hồn
này cứ lan tỏa và ngày càng
ngấm sâu.
Mấy chục năm
ròng, không ngày nào người
ta không nghe không nhìn thấy cái
khẩu hiệu "Chủ nghĩa Mác-Lênin
vô địch muôn năm". Hà Sĩ
Phu có một vế xuất đối (chưa
thấy ai đối) rất lý thú:
"Nhà vô địch luôn sợ địch
vô nhà". Những người luôn
giương cao gào to khẩu hiệu kia, trớ
trêu thay, lại phải tìm mọi cách
lẩn tránh một cuộc đối thoại
công khai, bình đẳng, bình tĩnh
và ôn hòa với các đối
thủ lý luận chỉ loi nhoi mấy anh cán
bộ hưu trí nghèo khổ chẳng có
gì ngoài cây bút. Rốt cuộc
chỉ còn mỗi cách bảo vệ sự
vô d-ịch của chủ nghĩa bằng
còng sắt. Nhưng còng sắt còng
tay thì được chứ làm
sao còng nổi cái đầu và con
tim.
Có một lúc
nào đó tưởng như lương
tri yên ngủ trước sự hoành
hành ngấm ngầm và vênh váo
của bạo quyền cùng dối trá
- cặp song sinh. Hồi trẻ, tôi rất thích
mấy câu thơ này của nhà thơ
Nguyễn Ðình Thi (nay là ông quan to
nhất trong giới văn nghệ) :
Em bảo anh :
bóng tối không đáng sợ
Nó có nhiều
nanh vuốt và mặt nạ
Nhưng mắt nó
mù không thể nhìn xa
Những kẻ
ác trong lòng chúng sợ ta.
Ấy thế mà
rồi vẫn cứ có vô khối
người vẫn cam tâm cầm bút
trau nanh chuốt vuốt tô vẽ mặt nạ
cho nó đấy, tuy họ biết thừa
đâu là sáng đâu là
tối, đâu là thật đâu
là giả. Y như cái anh nọ trong bài
thơ "Bánh Vẽ" của nhà thơ Chế
Lan Viên viết lúc cuối đời:
Chưa cần
cầm lên nếm, anh đã biết
là bánh vẽ
Thế nhưng anh
vẫn ngồi vào bàn cùng bè
bạn
Cầm lên nhấm
nháp
Chả là nếu
anh từ chối
Chúng sẽ bảo
anh phá rối đêm vui
Bảo anh không
còn có khả năng nhai
Và đưa
anh từ nay ra khỏi tiệc...
Thế thì còn
dịp đâu nhai thứ thiệt?
Rốt cuộc anh
lại ngồi vào bàn
Như không có
gì xảy ra hết !
Trời ơi, bao nhiêu
năm trường kỳ diễn ra cái
cảnh thê thảm ấy, nếu bậc đàn
anh không kịp tiết lộ trước
lúc nhắm mắt xuôi tay thì kẻ
hậu sinh này còn lâu mới nhận
ra.
"Như không có
gì xảy ra hết"! - Như không hề
có cái trò hề bánh vẽ,
như không hề có việc đày
đọa hàng trăm văn nghệ sĩ
trí thức trong vụ "Nhân Văn - Giai
Phẩm", hàng trăm cán bộ trung cao cấp
của Ðảng và Nhà Nước
trong vụ "Xét Lại - Chống Ðảng"
v.v... Và nhiều nhiều nữa, kéo
dài cho tới nay, như anh Hoàng Tiến
đã chỉ rõ qua con số quốc
hội vừa công bố, năm 1996 tính
trung bình mỗi ngày có hơn một
người bị bắt oan.
"Như không có
gì xảy ra hết"! - Thật kinh khủng, trong
khi đủ mọi chuyện đã và
đang xảy ra, đến cụ Nguyễn Công
Hoan sống lại viết hàng trăm thiên
"Ðống Rác Mới", "Bước
Ðường Cùng" mới cũng
không xuể ; còn "Xuân Tóc Ðỏ"
của Vũ Trọng Phụng thì phải chắc
chắn là cúi đầu phủ phục
tôn các dân thẻ Ðỏ làm
đại sư phụ. Cái lối hành
xử "Như không có gì xảy ra
hết" của trí thức ta thật đắc
tội với nhân dân với lịch
sử.
Nhưng đâu phải
ai cũng thế, ai cũng thế được
mãi. Chính cái cảm thức tội
lỗi không ai trốn tránh được
đã khiến nhà văn Bửu
Tiến bước lên diễn đàn
đại hội lần thứ IV Hội Nhà
Văn Việt Nam nói lời xin lỗi
Nhân Văn - Giai Phẩm. Anh Bửu Tiến
nói những lời ấy để
thay lời vĩnh biệt, vì anh biết
tuổi cao sức yếu chẳng còn
sống được bao lâu. Hơn hai
năm sau anh ra đi. Tôi nghĩ anh đã
ra đi với lương tâm nhẹ nhõm.
Cũng chính để được
lương tâm nhẹ nhõm mà ông
Nguyễn Trung Thành - nhân vật quan trọng
số 2 sau ông Lê Ðức Thọ
thực hiện việc đày đọa
hàng trăm cán bộ cùng thân
nhân trong vụ "Xét Lại - Chống Ðảng"
- đã viết ra những giòng minh
chứng là họ bị oan và đề
nghị giải oan cho họ.
Ở đại
hội lần thứ IV Hội Nhà Văn
Việt Nam, tràng vỗ tay dài nhất là
dành cho nhà văn Trần Ðộ, tuy
ông vắng mặt. Ông lúc ấy là
Trưởng Ban Văn Hóa Văn Nghệ
Trung Ương Ðảng vừa bị mất
chỗ vì một đòn rất ngọt
về tổ chức : sát nhập Ban Văn
Hóa Văn Nghệ Trung Ương với
Ban Tuyên Huấn Trung Ương thành Ban Văn
Hóa Tư Tưởng Trung Ương. Ông
có lẽ là một trong số rất
hiếm cán bộ đảng được
đông đảo anh chị em nhà văn
nhìn nhận không phải như nhìn các
cán bộ tuyên huấn và an ninh văn
hóa, các vị "gác cổng tư tưởng"
luôn xoi mói công việc của họ.
Là người được giao phải
cầm cái đầu mối sợi
dây trói văn nghệ sĩ, ông lại
thực sự day dứt về sợi
dây trói đó, và cố gắng
trong quyền hạn của mình tìm cách
gỡ mối.
Tưởng cũng
nên nhắc lại một câu khác cũng
đã được ghi đậm nét
trong lịch sử các đại hội
của văn giới nước nhà,
tác giả là nhà văn Nguyễn
Ðình Thi, ông đã sung sướng
bật lên khi được tái nhậm
chức Tổng Thư Ký tại đại
hội lần thứ III, 1983: "Các nhà
văn chúng ta là những hạt bụi,
nhưng là những hạt bụi lấp
lánh ánh sáng của Ðảng!!!"
Các anh ạ, tôi
nghĩ, chúng mình đúng là nhỏ
nhoi như những hạt bụi thật, nhưng
của đáng tội, đó là
những hạt bụi có lương tri.
Tại đại hội
IV, các "hạt bụi" ấy dù sao cũng
đã cựa quậy đôi chút
để biểu lộ cái lương tri
của mình.
Và chuyện này
không chỉ là chuyện của giới
nhà văn.
Chính trong giới
cách mạng lão thành, sự bất
ổn nội tâm, sự cựa quậy
của lương tâm, lương tri càng
dữ dội. Hà Sĩ Phu trong "Chia Tay Ý
Thức Hệ" gọi hệ thống cai trị
hiện nay là "triều đại phong kiến"
- và là "triều đại phong kiến
cuối cùng". Nhưng trước anh, từ
1988, một cụ cách mạng lão thành
Nam bộ đã gọi là "Phong kiến
trá hình" (ý kiến của cụ đăng
trên tờ "Truyền Thống Kháng
Chiến" - cơ quan ngôn luận của Câu
Lạc Bộ Những Người Kháng
Chiến Cũ TP/HCM). Nhà sử học
cộng sản Ðào Phan nghiên cứu
sâu vào kho văn kiện đảng đã
phát hiện một sự kiện mà bấy
lâu hầu hết các đảng viên
trong đảng kể cả đảng viên
trung cao cấp không hề hay biết : Cụ
Hồ bị Trần Phú "đảo chính"
năm 1930 . Ngày 3-2-1930 lập đảng, thông
qua "Chính Cương và Ðiều Lệ
Vắn Tắt" do cụ Hồ soạn thảo,
lập ra Ban Chấp Hành Trung Ương đầu
tiên. Tháng 10-1930, Trần Phú bỏ.
Thế là, sự tùy tiện về
tổ chức d-ã xuất hiện ngay từ
khi đảng còn trứng nước.
Thế là, trong một cái đảng
không ngày nào không nghe thét lác
dữ dằn và tụng niệm thành
kính về nguyên tắc, thì sự
tùy tiện về nguyên tắc, sự
bất chấp luật pháp lại bắt
đầu từ chính cái anh nắm
tổ chức. Thì cứ xem Lê Ðức
Thọ đấy!
Vì đâu, vì
đâu lại có chuyện ngược
ngạo đến vậy kéo dài suốt
mấy chục năm ròng? Còn những
gì nữa đây trong lịch sử
đảng bị bưng bít!
Cuộc đổi mới
tư duy hóa ra không dễ chịu, hoàn
toàn không chút nào dễ chịu.
Một hành trình gian nan gấp bội thuở
tìm dường. Phải tư duy lại
từ gốc. Từ chủ nghĩạ
Từ D-ảng và lãnh đạo Từ
dân tộc. Toàn những thứ
bấy lâu chỉ được phép
đặt lên bàn thờ mà khấn
vái, xưng tụng. Liệu có thể từ
bỏ những tín niệm sai lầm đã
thâm căn cố đế từ trong
máu trong xương? Liệu có dám can
đảm dứt da dứt thịt mình
ra mà nghĩ? Vật vã. Ðớn
đau. Ðắng cay. Chua xót. Ngõ ý
như đã lìa mà tơ lòng
còn biết bao vương vấn. Nhưng làm
sao khác được, trước
cái nhu cầu tự thân của một
cuộc lột xác tinh thần không cưỡng
nổỉ
Những đêm
dài mất ngủ của tuổi bẩy tám
mươi, ngó trời cao, ngó đất
dày, ngó cả cõi hư vô mình
sắp phải bước vào mà
cúi đầu suy ngẫm. Còn có
gì phải kiêng kỵ trong suy ngẫm ở
cái tuổi này? Lật lên, lật xuống,
lật qua, lật lại, mặt phải, mặt trái...
Chủ nghĩa mà
mình nguyện tôn thờ suốt đời,
trúng chỗ nào, trật chỗ nào,
hay là trật ráo trọi? Ðảng mà
ta hiến dâng cả đời để
gây dựng vun đắp, nếu gọi
sự vật cho đúng tên, nó
là đảng gì? Ðảng của
công nhân hay thực ra là của nông
dân? Xưng danh là đảng theo chủ
nghĩa Mác-Lênin? Cái thằng Bí
Thư Thành Ủy bây giờ, vốn
là chiến sĩ cảnh vệ kiêm cần
vụ cho mình, khi kết nạp còn hô
to "xin thề trước bác Hồ, trước
ba ông Tây", liệu nó biết gì
về chủ nghĩa Mác-Lênin? Ðảng
có công lớn với dân tộc,
nhưng có tội không? Công đến
đâu, tội đến đâu?
Và dân tộc.
Dân tộc mình có nhiều đức
tính ưu việt thật đấy, nhưng
có chỗ nào khốn nạn không?
Có gì đó bất ổn chăng
trong bản tính dân tộc đã là
nguyên nhân dẫn đến đại
bi kịch này? Chủ nghĩa Xtalin, chủ
nghĩa Mao nó đã thâm nhiễm
vào cái đảng này như thế
nào và gây tai hại cho dân tộc
này như thế nào? Mấy cha khoa học
xã hội bấy lâu ăn cơm của
dân, nhận tiền làm đủ các
thứ đề tài khoa học cấp
nhà nước X, Y, Z gì đó
mà sao vẫn làm lơ trước
các chuyện hệ trọng này?
Cuộc cải cách
ruộng đất và chỉnh đốn
tổ chức làm chết oan biết bao
mạng người, tan nát bao gia đình
với tính vô luân chưa từng
có trong lịch sử dân tộc, đã
đưa ra một bọn tố điêu (tố
cả cha mẹ chúng) thành cán bộ
nòng cốt leo lên mãi, lên mãi,
sao vẫn chưa có một công trình
khoa học nào động đến?
Ðường
lối giai cấp trong công tác cán
bộ là cái gì? Tại sao đảng
tự nhận là hiện thân của trí
tuệ mà đối xử tệ mạt
với trí thức có hệ thống
như vậy? Tại sao trong đảng không
thiếu gì người tài đức
mà những thằng vừa dốt
vừa bê bối lại cứ luôn
leo lên đầu người ta mà
lãnh đạo? Tự vấn. Cật vấn.
Nghĩ và nghĩ...
Nghĩ thì phải
nói, phải viết. Nói với ai?
Viết gửi cho ai? Những chuyện động
trời này chỉ có gửi lên
trên. Trên lại đút ngăn kéo,
sau vài lời ghi nhận đãi bôi
trên mảnh giấy in sẵn.
Thế là phải
chia sẻ, phải bàn thảo với một
ai đó. Cũng chưa được.
Ngồi nói xó với nhau thì được
cái tích sự gì? Cần phải
bày tỏ công khaị Ủy viên Bộ
Chính Trị còn viết sách cho in phát
tùm lum nói sai cả đường
lối, mình sao lại không có quyền
phát biểu ý kiến riêng? Quyền
bảo lưu ý kiến riêng mà không
gắn với quyền trao đổi phổ
biến ý kiến ấy thì các ý
kiến đúng đắn của thiểu
số luôn luôn bị triệt tiêu ngay
từ mầm mống, mọi khả năng
trở thành sự đúng đắn
của đa số, và đa số cứ
rúc mãi vào lầm lạc.
Nhu cầu tự do
tư tưởng, tự do ngôn luận
bức xúc ngay từ trong Ðảng.
Càng ngày càng bức xúc. Càng
cao tuổi càng bức xúc. Lương
tri càng quẫy mạnh, càng bức
xúc. Không thể mang theo về cái thế
giới bên kia cái gánh nặng ghê
sợ của hàng đống câu hỏi
không lời đáp, của bao điều
nung nấu thiêu đốt tâm can mà
không được nói rạ
Tôi kể các
anh nghe một chuyện.
Tôi có một
cụ bạn vong niên. Tôi may mắn được
gần cụ từ trong chiến tranh. Cụ
là một trong số không nhiều cán
bộ lãnh đạo mà tôi khâm
phục cả đức lẫn tàị
Lãnh đạo một địa phương
là vùng chiến trường trọng
điểm của miền Nam, cụ luôn d-ặt
cơ quan chỉ đạo ở tuyến trước
cho sâu sát, không sợ ác liệt,
không sợ hy sinh. Chiến dịch Mậu
Thân, cụ vào nằm hẳn trong thành
phố. Có lần, trong một trận càn,
tôi bị bom vùị Bới đất
ngoi lên được, lết qua trảng
tranh rúc vào một bụi tre bên vực
sông. Hóa ra trong bụi tre là căn hầm
chữ A của cụ, với một chiến
sĩ bảo vệ. Trên trời, máy
bay phản lực gầm rú quần đảo
ném bom liên tục. Ngó qua cửa
hầm phía sau, thấy bên kia sông, bộ
binh Mỹ vừa được máy
bay trực thăng đổ bộ xuống
...
Sau chiến tranh, làm
bí thư một tỉnh lớn, cụ đã
chèo chống giữa sóng gió hiểm
nghèo để lách qua khỏi những
qui định vô lý của triều đình
mà thực hiện hợp tác theo
cách riêng sao cho dân đỡ khổ,
như định giá trâu bò nông
cụ theo thị trường, xóa bỏ
ăn chia sản phẩm theo định lượng
và chia theo năng suất lao động. Khi
được mời đi tham quan Liên
Xô, cụ từ chối, nói:"Tôi
không đến một đất nước
đã vô ơn với đồng
chí Xtalin". Cụ thuộc và trích giảng
cho tôi nghe bằng tiếng Pháp từng
đoạn trong tác phẩm của Mác,
Lênin, Xtalin. Ấy vậy mà cụ rất
ủng hộ Gocbachop. Ðọc Hà Sĩ Phu,
Lữ Phương, cụ rất tán thành,
lại còn giới thiệu cho mấy ông
bạn lão thành cùng đọc.
Có lần, một
anh bạn trẻ quan chức lớn trong
làng báo vẫn thường lui tới
chỗ cụ, cằn nhằn riêng với
tôi: "Ông cụ dạo này khác quá,
ông cụ lại chống Mác-Lênin mới
kỳ chứ!". Tôi hỏi cụ: "Thằng
K. nó than, anh bây giờ chống Mác-Lênin,
có phải không?". Cụ đĩnh đạc
cười đáp rất nghiêm trang:
"Tao không chống Mác-Lênin thì tao
đổi mới cái gì?"
Tôi nghĩ một
người như cụ, lòng yêu dân
yêu nước hiển nhiên không
ở đầu môi chót lưỡi
mà đã được minh chứng
bằng cả cuộc dời. Trước
kia cụ tin theo và hết lòng bảo vệ
chủ nghĩa Mác-Lênin là bởi
hết lòng yêu dân yêu nước.
Nay cụ nói thẳng cụ chống Mác-Lênin
là cũng bởi hết lòng yêu
dân yêu nước mà thôị
Ở tuổi gần đất xa trời,
cụ phải nói ra với lớp
hậu sinh sự chiêm nghiệm bằng xương
máu cả một đời cho lương
tâm được nhẹ nhõm khi về
với tổ tiên. Có vậy thôi.
Còn nhớ,
năm 1945, sau cách mạng tháng 8 thành
công, cụ Phan Khôi được Mặt
Trận Việt Minh mời ra dự và
phát biểu tại cuộc mít tinh lớn
ở Ðà Nẵng chào mừng
ngày Tuyên Bố D-ộc Lập. Cụ tuyên
bố tán thành độc lập dân
tộc nhưng không tán thành cộng
sản vì điều kiện kinh tế xã
hội của Việt Nam không phù hợp
với con đường cộng sản
( Xin đọc phần "Phan Khôi Niên Biểu
" trong sách "Chương Dân Thi Thoại" do
nhà xuất bản Ðà Nẵng vừa
tái bản tháng 9-1996).
Và ông Phạm
Văn Ðồng thì đã viết
thế này vào năm 1948: "Thực dân
phản động Pháp hay tuyên truyền
nói Hồ chủ tịch là cộng sản
là độc tài. Ở nước
Việt Nam ngày nay, chỉ người mất
trí khôn mới chủ trương cộng
sản, đi ngược với điều
kiện kinh tế xã hội Việt Nam, làm
trái với ý nguyện toàn dân
Việt Nam. Còn nói Hồ chủ tịch
là độc tài thì thật là
mỉa mai: trong một bức thư Người
gửi cho thanh niên Việt Nam, Người
viết: "Sau đây là mấy ý kiến
giúp các bạn thảo luận "Hồ chủ
tịch là dân chủ. Người
bênh vực quyền lợi của mọi
người Việt Nam, nhân quyền, dân
quyền, tài quyền của người
giàu và người nghèo, của
người lương và người
giáo, của người trung châu và
thượng du ". (Xin đọc cuốn:"Hồ
Chủ Tịch, Hình Ảnh Của Dân Tộc"
Lại nói tiếp
về ông cụ bạn vong niên của tôi.
Cụ viết cho một
người bạn mà cụ coi là tri
âm những suy nghĩ mới của
mình về chủ nghĩa Mác-Lênin.
Người bạn này, trong một lúc
thiếu bình tĩnh sao đó vào
một thời điểm chính trị
nội bộ căng thẳng, đã đem
thư của cụ đi báo cáo, cấp
ủỵ Bí thư tỉnh ủy liền ra
một thông báo qui kết người
tiền nhiệm của mình là có tư
tưởng chống Ðảng, mỗi lần
cụ về thăm địa phương đều
ngấm ngầm cho người theo dõi
cản trở khéo các cuộc tiếp
xúc rộng rãi giữa cụ với
bà con, đồng chí. Mà cái
anh bí thư tỉnh ủy ấy là người
như thế nào? Anh ta vốn từ một
du kích trưởng thành lên, tỏ
ra xuất sắc trong kháng chiến, chính
ông cụ đã chú ý đào
tạo cất nhắc tiến cử anh ta từ
đội trưởng đội công
tác, bí thư xã, lên bí thư
huyện rồi dần da
Tôi kể sơ về
hai gương mặt cán bộ đảng
cao cấp đối nghịch nhau trên vấn
đề chủ nghĩa Mác-Lênin để
các anh cùng tiện nhận xét. Giữa
hai người ấy, ai am hiểu chủ nghĩa
Mác-Lênin hơn ai, chẳng nói các
anh cũng đã rõ. Trước
kia hai người cùng thuộc phái
"Yêu nước thì không yêu
chủ nghĩa xã hội ", nói theo cách
nói của ông Phạm Văn Ðồng
là để khỏi bị rơi vào
hạng người "mất trí khôn",
còn người kia thuộc phái "thằng
nào đa nguyên tao đánh bỏ mẹ".
Nhân dân mình
gần đây có câu: "Chân ghế
cao hơn chân lý", "Chân ghế đè
chân lý". Ðể chặn đứng
mọi ngả đường tìm kiếm
chân lý, người ta duy trì chủ
nghĩa Mác-Lênin như một quốc giáo,
chăn cái lưới thép "Mác-Lênin"
lên vòm trời tư duy của cả
dân tộc trong khi không ngày nào không
nói đến trí tuệ mà không
biết ngượng. Hà Sĩ Phu nhận
xét rất đúng rằng mấy anh
to mồm hò hét bảo vệ sự
vô địch của chủ nghĩa và
độc quyền chính trị của Ðảng
chẳng qua chỉ là dựng cái bình
phong để giữ nguyên ghế đặc
quyền đặc lợi của họ chứ
họ thiết gì chủ nghĩạ Ổn
định chính trị nghĩa đen là
ổn định ghế.
Thư đã hơi
dài, nhưng còn nhiều điều muốn
nóị Xin hiến các anh một phút
thư giãn bằng thơ vui của Hà
Sĩ Phu viết cách đây hơn 6 năm.
Vợ chồng
võ sĩ ngọng
Võ sĩ ngọng,
một lần vô địch
Một lần thôi,
mà thích cả đời!
Huy chương vàng
chóe treo chơi
Hễ ai thách
đấu anh thời mắng ngay:
"Ðời đã
có ta đây chúa tể
Còn bày trò
đấu để nàm chi?
Ðấu tranh nào
có hay gì
Ðể ta tự
nguyện, ta thì khỏe ra!
Nàng võ nghệ
tôn ta nàm chủ
Phải diệt ngay
những nũ gian tham!
Thấy ghế vô
dịch thì ham
Bày trò thi
dấu, cốt nàm hại ta"
Biết anh vậy,
chẳng ma nào dấu
Anh tự rèn
dến... nhão bắp cơ
Chân run, mắt
cũng lờ dờ
Một ngày mấy
lượt, tay sờ... huy chương!
Vợ thấy
thế rất thương, bèn bảo:
"Mình ơi mình,
danh hão làm chi!
Xuống đây,
đấu với em đi!
Võ không thượng...
võ ngồi chi thượng tầng?"
Nghe nời, nòng
cũng nâng nâng...!
(5-1990 - Hà Sĩ
Phu)
Nhìn vào đâu
cũng gặp những biểu hiện ngồn
ngộn của tính kịch hề mà cụ
Mác đã tổng kết, tưởng
đâu chỉ đúng với các
thế lực quá "đát" bên
châu Âu, ai ngờ... Dân ta bây
giờ hàng ngày vừa làm
khán giả (bất đắc dĩ) của
một đại hài kịch, vừa là
nạn nhân của một đại bi kịch
mà chính cụ Mác báo động
từ trăm năm trước: "Sự
ngu dốt, đó là cái sức
mạnh quỷ sứ, và chúng tôi
sợ rằng nó sẽ còn là
nguyên nhân của nhiều bi kịch".
Thực ra bản thân
sự ngu dốt nào có tội tình
gì, nó chỉ là cái tình cảnh
thương tâm của cái bộ phận
nhân loại bị áp bức, bị
bóc lột. Bi kịch chỉ bắt đầu
khi những kẻ ngu dốt được
trao quyền lực - cái quyền lực
phải trả giá bằng máu của
hàng triệu sinh linh lương thiện mới
có. Và sau khi gây ra biết bao thảm
họa bằng cái thứ quyền lực
không ai kiểm soát, bản thân nó
trở thành nhân vật "vĩ vĩ
đại" của một tấn kịch hề
bởi muốn giữ quyền đến
"muôn muôn năm" và kéo dài
bi kịch cho muôn dân không biết đến
bao giờ.
Theo nhận xét của
riêng tôi, vấn đề bao trùm
của đất nước ta hiện nay
là xã hội bị đặt dưới
một guồng máy cai trị không có
cơ chế hãm, cấu trúc của bản
thân nó càng vận hành càng
làm tê liệt mọi khả năng tự
kiểm soát, tự điều chỉnh,
và không hề có hệ thống kiểm
soát từ phía người bị
trị.
Có ý kiến
nói đó là tình trạng Ðảng
trị. Nói thế chỉ đúng một
phần, đúng với cái vỏ
bề ngoài, và thật oan cho gần hai
triệu đảng viên. Ðảng có
hai triệu đảng viên nhưng hầu hết
họ nào có quyền gì ngoài cái
quyền thỉnh thoảng đi họp nghe phổ
biến chỉ thị cấp trên, có ý
kiến, có thắc mắc gì thì
may mắn lắm được ghi lại
đút ngăn kéo. Họ còn mất
tự do hơn người dân thường
vì bị trói buộc bằng đủ
thứ nguyên tắc trong khi cấp trên
của họ thì có thể nói trái
làm trái nghị quyết mà vẫn
ung dung ngồi ghế! Ðúng như đánh
giá của ông Trần Ðộ, nguyên
Trưởng Ban Văn Hóa Văn Nghệ
Trung Ương Ðảng, Phó Chủ Tịch
Quốc Hội: "Ðảng không những
không còn sức chiến đấu
mà không còn cả sức sống".
Quyền lực trong
Ðảng (từ đó là quyền
lực của Nhà Nước) thâu
tóm trong tay một thiểu số đặc
quyền đặc lợị Ai là đại
biểu đi dự đại hội cấp
trên, ai vào cấp ủy, vào thường
vụ, ai ngồi ở hội đồng,
ở quốc hội, ai giữ bộ nọ,
ban kia, đều do sự sắp xếp kín
nhẹm của một thiểu số ấỵ
Thế là đảng
chỉ còn cái danh. Thực chất, dưới
cái danh xưng chung này đang tồn tại
hai đảng: một đảng của thiểu
số đặc quyền đặc lợi
và những kẻ ăn theo nói leo
; một đảng của đa số đảng
viên thường không quyền, không
tiền. Giữa đảng viên của
hai đảng này làm gì còn chút
nào gọi là lý tưởng chung,
là tình đồng chí, họ đã
trở nên hoàn toàn xa lạ với
nhau từ suy nghĩ, lẽ sống đến
mức sống, cách sống. Sự
giàu sang phè phỡn của đảng
viên ở phía này dựa trên
sự cùng khốn về kinh tế, nhu
nhược về chính trị của đảng
viên ở phía kia .
Gần đây các
quan chức không thấy xưng đầy
tớ của nhân dân nữa.
Cụ Hồ trước
khi mất dặn rõ trong di chúc: "Trong Ðảng
phải thực hành dân chủ".
Nhưng lấy ai thực
hành lời cụ dặn? Thiểu số
chức quyền thì miệng nói tập
trung dân chủ, tay thì chỉ làm dân
chủ hình thức, nghĩa là chỉ
có tập trung, độc đoán, chuyên
quyền. Còn đa số đảng viên
thường thì không biết nắm
lấy quyền dân chủ, lúc nào
cũng nhắc đến cụ Hồ nhưng
có lời di chúc quan trọng nhất
của cụ thì không nhớ mà
làm. Cụ dặn phải:"Chỉnh đốn
Ðảng" nhưng người ta ỉm đi,
lờ đi (không hề thấy đảng
viên nào đặt vấn đề
truy cứu trách nhiệm về tội bất
kính này đối với di chúc
của lãnh tụ).
Mãi 20 năm sau,
các phần bị ỉm đi mới
bắt đầu được công
bố. Nhưng xem ra, việc chỉnh đốn
có vẻ lại là chỉnh đốn
ngược. Loại bỏ nhau bằng những
thủ đoạn ám muội tinh vi, người
tài đức bị ra rìa, kẻ
vô tài thất đức nhoi lên,
bọn cơ hội mọc như nấm sau mưạ
Tài giỏi công lao lớn như ông
Võ Nguyên Giáp, uy tín trong nước
và trên thế giới chỉ đứng
sau cụ Hồ, mà rồi như anh Hoàng
Tiến cho biết đấy cũng bị
người ta thông tin méo mó về
mình trong các cuộc giao ban (thực chất
là một thủ đoạn lợi dụng
tổ chức để tùy tiện nói
xấu đồng chí sau lưng - mà nạn
nhân của lề thói quái gở
này không phải chỉ có mình tướng
Giáp). Tiêu chuẩn lấy đức
tài để chọn người chỉ
còn là những mỹ từ trong
nghị quyết, còn "ăn cánh", "dễ
bảo" mớ
Nghị quyết nào
cũng ghi phải thực hiện quyền giám
sát của nhân dân đối với
Ðảng và Nhà Nước. Nhưng
làm thế nào người dân
thực hiện được quyền giám
sát ấy khi công cụ của họ là
lá phiếu thì đã bị vô
hiệu hóa bằng một điều luật
vi hiến: Các ứng cử viên
phải qua "hiệp thương" ở Mặt
Trận Tổ Quốc - một cơ quan không
do dân cử. Thậm chí dù đã
dùng rào cản "hiệp thương" để
dễ bề sắp đặt, mà có
người trong hiệp thương không
hội đủ tín nhiệm lại được
chọn vào danh sách, người được
tín nhiệm cao hơn bị gạt rạ Ứng
cử viên nào đã được
chọn ngầm trước mà ngó
bộ có thể bị thất cử ở
vùng này thì cho đổi qua đứng
danh sách ở vùng khác, nơi chẳng
mấy người dân biết vị
ấy là aị Các đại biểu
gọi là dân cử
Làm thế nào
người dân thực hiện được
quyền giám sát khi trong tay họ chẳng
có lấy được một tờ
báo của mình?
Tổng Bí Thư
Nguyễn Văn Linh vừa hô "cởi
trói" được mấy tháng thì
sợi dây trói đã lại siết
chặt hơn. Tổng Biên Tập Nguyên Ngọc
bị mất chức. Rồi lần lượt
những Tô Hòa, Kim Hạnh, Thế Thanh...
Không biết còn tiếp diễn đến
bao giờ cái cảnh các tổng biên
tập hàng tuần phải ngồi giao ban để
nghe đại diện cấp ủy uốn nắn
tin này bài nọ.
Không có điều
khoản cho ra báo, lập nhà xuất bản
tư nhân thì luật báo chí, luật
xuất bản vi phạm hiến pháp.
Nhà cách mạng
cộng sản lão thành Nguyễn Văn
Trấn (tức Bảy Trấn, dân thường
gọi yêu là ông già chợ
Ðệm), người được
Ðảng giao làm tờ báo tiếng
Pháp "Le Peuple" (Dân chúng) ra công khai
không phải xin phép từ năm 1936
dưới chế độ thuộc địa,
vì quá đau xót cho quyền tự
do ngôn luận của người dân
dưới chế độ "ưu việt"
của ta bị tước đoạt (đúng
hơn là bị vỡ nợ), đã
không quản cái tuổi 83 già yếu,
ngồi viết cả một cuốn sách
500 trang với nhan đề tha thiết: "Viết
Cho Mẹ Và Quốc Hội" chỉ để
cuối cùng yêu cầu Quốc Hội
ra một sắc lệnh cho người dân
được ra báo mà không phải
xin phép.
Một số bạn
bè đồng chí cũ của tôi
trong giới đương quyền thường
đưa ra với tôi một lý lẽ:
"mở rộng dân chủ là loạn,
là bọn tay sai đế quốc chính
trị xôi thịt ở nước
ngoài sẽ về nắm quyền, sẽ
làm thịt chúng ta, mà nó làm
thịt ông trước đấy". Bọn
chính trị xôi thịt thì nơi nào
nước nào chẳng có, đứa
áo trắng đứa thẻ đỏ,
nhưng tôi chẳng sợ mình bị
làm thịt, tôi chỉ buồn cười
cho mấy người vừa to miệng
hô "cách mạng là sự nghiệp
của quần chúng" mà lại coi dân
như một lũ mù (thực ra là
họ sợ dân được tự
do). Bộ 70 triệu dân Việt Nam là một
lũ mù hết cả hay sao mà lại
cứ nhè bọn tay sai đế quốc,
bọn chính trị xôi thịt để
bầu cho nó nắm quyền rồi làm
thịt lại mình?
Những người
cộng sản ở một số nước
Ðông Âu gần đây lại được
nhân dân tín nhiệm, chứng tỏ
đa nguyên đa đảng đâu
có gì đáng sợ đối
với đảng cộng sản. Ða nguyên
đa đảng chỉ đáng sợ
đối với thứ cộng sản
độc tài, xôi thịt, thẻ đỏ
tim đen, còn những người
cộng sản chân chính thực lòng
vì dân vì nước, thực
lòng muốn thực hiện và đủ
bản lãnh thực hiện hòa giải
hòa hợp đại đoàn kết
dân tộc thì không những không
sợ mà còn sẵn sàng chấp
nhận một cuộc thi đua chính trị,
sàng lọc chính trị minh bạch qua lá
phiếu tự do của người dân
.
Tuy nhiên, thôi thì...
Thôi thì, trước
mắt nếu những người cầm
quyền hiện nay sợ quyền giám
sát của nhân dân thì hãy chấp
nhận quyền đảng giám sát đảng.
Giả dụ thế
này, liệu nên chăng:
Ðảng tách
ra làm haị Một đảng của các
quan chức đặc quyền đặc
lợi; Một đảng của đảng
viên thường.
Một đảng theo
con đường xã hội chủ nghĩa,
chuyên chính vô sản, quốc doanh là
chủ đạo, bắt dân đóng
thuế bù lỗ cho các chủ đạo
đó, và giữ hai bộ máy
Ðảng - Nhà Nước song trùng
; Một đảng chủ trương dân
giàu nước mạnh, xã hội công
bằng văn minh, nhà nước dân
chủ pháp quyền, đẩy mạnh tư
nhân hóạ
Mỗi đảng
đưa ra một cương lĩnh, một giàn
nhân sự riêng của mình cho dân
tự do lựa chọn. Như thế đâu
có sợ bọn tay sai đế quốc
ở ngoài về xía vộ Dân
chọn đảng nào thì đảng
ấy cầm quyền, còn đảng kia
giám sát. Làm vậy chống tham nhũng
hiệu quả hơn là cái chắc.
Các anh ơi, chúng
ta suy nghĩ đã nhiều, trăn trở
đã nhiềụ Và còn trăn
trở cả đờị Nhưng chẳng
lẽ cứ trăn trở hoài mà
không làm gì, hoặc làm những
việc vô thưởng vô phạt!
Phải làm gì
chứ, bằng cây bút, tất nhiên.
Chúng mình có gì khác ngoài
trang giấy và cây bút, và dứt
khoát không dùng vũ khí nào
khác ngoài cây bút.
Sự thể đã
rõ ràng là khó lòng trông
chờ sự ban phát tự do dân
chủ từ phía những người
cầm quyền. Dân chủ tự do là
món nợ mà những người
cầm quyền mất chất cách mạng
đã vỡ nợ nhân dân.
Từ thuở nếm mật nằm gai
được nhân dân đem xương
máu ra đùm bọc che chở, chúng
ta đã hứa hẹn với nhân
dân các quyền ấỵ Nay không
cùng với nhân dân, tiền phong
gương mẫu đi trước nhân
dân đấu tranh đòi trả món
nợ ấy cho dân, thì chúng ta mang
tội lớn.
Chúng ta thường
nói với nhau: "trí thức nước
mình hèn quá!" Một ông nhà
văn mà tôi và các anh đều
biết, đi đâu gặp ai người
ta chưa kịp nói gì đã vội
tự nhận mình là thằng hèn.
Nhà văn Nguyễn Ðức Sơn
(Sao Trên Rừng) bình luận về hiện
tượng này: "cái thằng ấy
nó làm thế để tiếp tục
được hèn thêm nữạ"
Nhưng xem ra, chúng
ta đã hèn đến mức không
thể hèn hơn.
Một số anh em trong
chúng ta mấy năm qua đã tỏ
ra không biết sợ. Vì lương
tri họ không chết. Tiêu biểu là
những Hoàng Minh Chính, Nguyễn Hộ,
Dương Thu Hương, Hà Sĩ Phu, Nguyễn
Kiến Giang, Lê Hồng Hà, Chân Tín,
Nguyễn Ngọc Lan, Hồ Hiếu,v.v... Và
vừa rồi, chính các anh, khi đi
thăm Hà Sĩ Phu, các anh đã
tỏ ra không biết sợ. Anh Hoàng
Tiến đã nói thẳng sẵn sàng
chấp nhận sự đàn áp, với
lòng thanh thản. Ở Ðà Lạt,
anh Tiêu Dao Bảo Cự, bạn tôi, cũng
một tinh thần ấỵ
Có một câu
hỏi cứ dày vò tôi mãị
Vì sao, vì sao một
dân tộc bất khuất đến vậy,
kiên cường đến vậy trước
mọi thế lực ngoại xâm mà
lại cứ cúi đầu nín nhịn,
cam chịu dưới ách áp bức
của một thế lực nội xâm? (Tôi
coi guồng máy cai trị độc tài
là thế lực nội xâm nguy hại
nhất cho nền độc lập, bởi
luôn nhớ lời cụ Hồ dạy
rằng nước độc lập mà
dân không được hưởng
tự do hạnh phúc thì độc lập
cũng không nghĩa lý gì).
Cái trở lực
bí ẩn nào đã ngăn chặn
nguồn sức mạnh của lương tri
dân tộc trong cuộc đấu tranh giành
độc lập dân tộc chuyển hóa
thành sức mạnh đấu tranh giành
tự do dân chủ ?
Tôi không tin dân
tộc ta là một dân tộc cam chịu
trước thế lực nội xâm.
Phải chăng, sứ
mệnh hệ trọng nhất của ngòi bút
chúng ta, là bằng mọi thể loại,
phải góp phần tạo dựng một
đời sống tinh thần nhằm giải
mã cho được cái ổ khóa
bí ẩn kia, đặng mở thông
cánh cửa cho sự chuyển hóa
nguồn sức mạnh của lương tri
dân tộc trong cuộc đấu tranh giành
độc lập thành sức mạnh trong
cuộc đấu tranh giành tự do dân
chủ. Ở đây, một lần nữa,
lương tri dân tộc lại hội tụ
với lương tri nhân loạị
Vừa viết tác
phẩm dài hơi, chúng ta vừa cần
lên tiếng về những vấn đề
cấp bách, phải không các anh? Cấp
bách nhất là vấn đề ra báo
tư nhân, xuất bản tư nhân.
Mỗi người
chúng ta cần có tiếng nói của
mình, đã đành. Nhưng tại
sao chúng ta không cùng nhau đi tới
một tiếng nói chung, cùng nhau ký
tên và vận động những ai
đồng ý cùng ký tên, dưới
một văn bản yêu cầu Quốc Hội
sớm sửa luật báo chí, luật
xuất bản hiện hành, bổ sung điều
khoản đảm bảo quyền ra báo
tư, lập nhà xuất bản tư không
phải xin phép ? Tôi cho đây là
việc bình thường, có thể
và rất cần làm, giống như
trước đây chúng ta đã
cùng nhau ký tên đòi đi chiến
đấu giành độc lập.
Rất mong được
trao đổi ý kiến với các
anh. Và với tất cả đồng
nghiệp cùng bạn đọc xa gần đã
đọc bức thư ngỏ nàỵ
Bùi Minh Quốc
3 Nguyễn Thượng
Hiền - Ðà Lạt, Lâm Ðồng
Ðiện Thoại
: 84 - 63 82 16 75
Note: Nhà thơ
Bùi Minh Quốc hiện đang bị đảng
CS bắt giữ vì tội "tiếc đất"
sau khi ông đi lên vùng biên giới
tìm hiểu thực hư về vụ DCS
dâng đất và biển cho Trung Cộng
|